Một lúc lâu sau, anh ta mới thì thào:

“… Báo cáo… em đã biết từ lâu rồi?”

“Ừ.” Tôi bình thản thừa nhận.

Ánh mắt anh ta lập tức bùng lên cơn phẫn nộ vì cảm giác bị lừa dối:

“Em! Tại sao em không nói với anh?!”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta:

“Tôi nói rồi mà — anh sắp c.h.ế.t rồi. Là anh không tin.”

Anh ta nghẹn họng.

Nhớ lại đoạn đối thoại ngày hôm đó, vẻ giận dữ trên mặt dần chuyển thành tuyệt vọng và không thể tin nổi.

“Em… em hận anh đến vậy sao?” Anh ta thở dốc hỏi.

Tôi khẽ cười, không trả lời. Chỉ nhẹ nhàng kéo chăn lại cho anh ta.

“Nếu anh còn nhớ những điều tốt đẹp tôi từng dành cho anh… thì c.h.ế.t sớm một chút đi.”

Ánh mắt Thẩm Tri Hoàn tối sầm, trống rỗng nhìn lên trần nhà.

Có lẽ vì Lý Thiến Thiến biết Thẩm Tri Hoàn sắp không qua khỏi, kể từ hôm đó, cô ta hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tôi.

18

Ngày thứ ba.

Anh ta c.h.ế.t.

Mẹ chồng tôi cũng đến.

Bà khóc đến trời long đất lở.

Lúc hỏa táng, bà ôm bình tro cốt của con trai, vừa khóc vừa trách tôi tại sao không chăm sóc con trai bà cho tốt.

Tôi chẳng buồn giữ thể diện cho bà.

Thời gian mới khởi nghiệp, bà chê nhà tôi không giúp được gì, không ít lần tỏ thái độ, nói tôi chỉ là gánh nặng bám trên người con trai bà.

Sau này cuộc sống khá hơn một chút, có một lần đấu thầu, chúng tôi dốc toàn bộ tài sản ra đặt cược.

Không ngờ lại bị chính người thân phản bội, một lần nữa rơi xuống cảnh khốn cùng.

Mẹ tôi từng đến thăm tôi một lần, không nói gì nhiều.

Một tuần sau, bà đưa cho tôi tám trăm nghìn.

Đó là tiền bán nhà, bán xe, cộng thêm toàn bộ số tiền tiết kiệm của gia đình.

Sắc mặt mẹ chồng tôi khi ấy mới dịu đi đôi chút, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao.

Bà còn nói thẳng, đó vốn là chuyện nhà tôi nên làm.

Bao năm kết hôn, vì sợ Thẩm Tri Hoàn khó xử, tôi và bà gặp nhau chưa đến năm lần.

Tôi cũng lười quan tâm đến bà.

Sau vài lần khóc lóc om sòm, bà cũng dần hiểu ra: những ngày tháng sau này còn phải dựa vào tôi chu cấp.

Thế là bà yên phận hơn nhiều.

Vui vẻ quay về quê, mỗi tháng đúng ngày nhận tiền.

19

Xử lý xong tang lễ của Thẩm Tri Hoàn, tôi chính thức tiếp quản công ty.

May mà trước đó tôi vẫn luôn tham gia vào công việc quản lý, nên quá trình chuyển giao diễn ra rất thuận lợi.

Chu Trừng giúp tôi hoàn tất toàn bộ thủ tục thừa kế tài sản, mọi chuyện đều suôn sẻ.

Cuộc sống giống như bước sang một chương mới.

Tôi chuyển nhà, đổi xe, đi du lịch đến vài nơi mà trước đây vẫn luôn muốn đến.

Thỉnh thoảng tôi cũng nhớ tới Thẩm Tri Hoàn.

Nhưng không còn oán hận, cũng chẳng còn yêu thương.

Chỉ giống như nhớ đến một người xa lạ từng đi ngang qua đời mình.

Nửa năm sau, tôi gặp lại Lý Thiến Thiến trong một buổi tiệc rượu thương mại.

Cô ta khoác tay một người đàn ông trung niên, cười rạng rỡ như hoa.

Nhìn thấy tôi, cô ta hơi khựng lại, rồi rất nhanh mỉm cười bước tới.

“Chào Tổng Giám đốc Vân, lâu rồi không gặp.”

Tôi gật đầu, đ.á.n.h giá cô ta từ đầu đến chân.

Trông cô ta chững chạc hơn trước không ít, mặc lễ phục đắt tiền, trên người đeo trang sức lấp lánh.

“Xem ra cô sống cũng không tệ.” Tôi nói.

Cô ta mỉm cười:

“Cũng tạm ạ, anh Vương đối xử với tôi rất tốt.”

“Chúc mừng.” Tôi nâng ly rượu lên.

Người tên Vương kia là một nhà đầu tư khá nổi trong giới, tuổi tác lớn hơn cô ta cả một thế hệ.

Chỉ có điều… Vương phu nhân không hiền lành như tôi.

Người quen cũ gặp lại, dù sao cũng nên gửi tặng một món quà nhỏ.

Tôi — một người tốt bụng — đã gửi vài tấm ảnh đến tay bà Vương.

Thông qua mấy người quen chung, tôi nghe được vài chuyện lặt vặt liên quan đến Lý Thiến Thiến.

Nghe nói sau khi bà Vương nhận được ảnh, bà ta lập tức đến công ty ông Vương làm ầm lên.

Ngay trước mặt các lãnh đạo cấp cao, khiến Lý Thiến Thiến mất hết thể diện.

Ông Vương chịu áp lực từ nhà vợ, cuối cùng chỉ có thể cắt đứt quan hệ với cô ta trong ê chề.

Nghe nói tư cách nhập học cao học của Lý Thiến Thiến cũng vì “một số thao tác không phù hợp” mà bị rà soát lại, cuối cùng không được nhập học.

Cô ta cố gắng tìm thêm vài người chống lưng khác, nhưng danh tiếng đã sụp đổ.

Trong giới chẳng còn ai muốn nâng đỡ cô ta nữa. Không bao lâu sau, cô ta biến mất không chút tin tức.

Gieo nhân nào thì gặt quả ấy.

Trời xanh có mắt, nhân quả xoay vần.

Lại đến một mùa xuân.

Tôi đi ngang qua khu phía bắc thành phố.

Bất ngờ phát hiện cửa hàng hạt dẻ rang đường năm xưa đã mở cửa trở lại, ông chủ vẫn là người cũ.

Tôi mua một phần, đứng bên đường vừa bóc vừa ăn.

Hương vị vẫn ngọt bùi, mềm thơm như trong ký ức.

Chỉ là người đang ăn hạt dẻ hôm nay, Tâm cảnh đã không còn giống năm nào nữa.

Chương 8 - Thời Gian Còn Lại Của Tra Nam - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia