16

Chúng tôi chạy đến hụt hơi nhưng ba kẻ đó vẫn kiên trì đuổi theo sát nút.

Cô ấy càng chạy càng thở dốc, cuối cùng ôm bụng nói: "Bụng tôi đau quá, chạy không nổi nữa rồi, làm sao đây?"

Tôi chỉ biết nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy mà chạy nhưng cũng chẳng thể làm gì khi tốc độ của cả hai ngày càng chậm lại.

Cô ấy thấy ba tên điên phía sau sắp đuổi kịp thì c.ắ.n răng buông tay tôi ra.

"Phía trước hình như có cái hang! Tôi sẽ chạy hướng khác dẫn dụ bọn họ, cô mau trốn vào trong đó đi!"

Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy: "Thế còn cô thì sao?"

"Không sao, tôi không tin 'tôi' lại có thể g.i.ế.c được tôi. Cô mau chạy đi trốn đi, để tôi dẫn bọn họ đi!"

Cô ấy nói rồi đổi hướng, chạy về phía ngược lại.

Tôi không còn thời gian để suy nghĩ, chỉ đành làm theo lời cô ấy mà chạy vào hang.

Tôi vừa bước vào hang, nhiệt độ xung quanh giảm mạnh khiến tôi run cầm cập.

Tiếng bước chân bên ngoài lúc xa lúc gần, cho thấy họ đều đã chạy đi hướng khác, tạm thời tôi vẫn an toàn.

Nhưng đây không phải là kế lâu dài, tôi vẫn phải nghĩ cách cứu cô ấy ra.

"Á!"

Một tiếng thét xé lòng vang lên bên tai, sự bất an dữ dội lập tức bao trùm lấy tôi.

Cô ấy bị bắt rồi sao?

"A a a a a a! Cứu với! Đau quá đau quá!"

"Á ực ực a a!"

Mỗi tiếng thét đều đi kèm với tiếng d.a.o rựa c.h.ặ.t vụn xương thịt, nghe mà rợn tóc gáy, m.á.u trong người tôi như đông cứng lại.

Đến cuối cùng, chỉ còn lại tiếng d.a.o băm nghiền vật thể, gọn gàng dứt khoát như thể chỉ là đang đốn củi bình thường.

17

Xong rồi, thật sự xong rồi.

Tôi của tuổi hai mươi hai đã c.h.ế.t, bị chính tôi của không biết bao nhiêu tuổi c.h.ặ.t x.á.c.

Tôi chưa kịp bi thương, đã nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo đang tiến về phía mình.

Tôi không còn chỗ trốn nên vô thức đi sâu vào trong hang, kiễng chân dò dẫm bước đi.

Tôi thầm cầu nguyện cái hang này phải có lối ra khác.

Tôi càng vào sâu bóng tối càng dày đặc, sự lo âu và bồn chồn bủa vây lấy tôi.

Đến khi hoàn toàn chìm vào bóng đêm đen kịt không nhìn thấy bàn tay mình, tôi mới nhận ra một điều quan trọng hơn.

Hình như tôi lạc đường rồi.

Tôi dò dẫm vách đá xung quanh thì mới phát hiện trong hang hình như có nhiều ngã rẽ.

Hơn nữa khả năng định hướng của tôi rất tệ, sau khi chạy loạn vì sợ hãi, tôi đã chẳng còn nhận ra đâu là lối vào ban đầu nữa.

"Phù…"

Một luồng gió nhẹ lướt qua cổ tôi.

Tôi chợt nhớ đến việc dùng hướng gió để tìm lối thoát, có gió ắt có cửa, chỉ cần đi theo chiều gió, có lẽ sẽ tìm thấy đường ra.

Tôi cảm nhận luồng khí lạnh phả vào cổ, men theo chiều gió mà từ từ dò dẫm vách đá tìm đường thoát thân.

Đi theo chiều gió trong bóng tối rất lâu nhưng tôi vẫn không thấy cửa hang đâu cả.

Kỳ lạ, lúc nãy vào hang tôi chỉ mất vài phút, vậy mà giờ đi mười mấy phút rồi vẫn chưa ra khỏi.

Hang động, bóng tối, gió lùa, lạc đường.

Hoàn cảnh quen thuộc này khiến tôi bất chợt nhớ đến một câu chuyện kinh dị từ rất lâu rồi...

Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, ánh sáng yếu ớt chiếu lên, vừa vặn đối diện với một đôi mắt đang phát ra ánh đỏ.

"Phù… Phù… Phù…"

18

Nó giống người mà lại không phải người, tỉ lệ ngũ quan mất cân đối nghiêm trọng, như sản phẩm lỗi của quá trình sao chép gen.

Một kẻ trần truồng treo ngược trên nóc hang, gương mặt biến dạng trắng bệch đang nheo mắt, chu môi, chậm rãi thổi khí vào cổ tôi...

"Phù.. Phù…"

Nó đang dẫn dụ tôi vào sâu trong hang!

Tôi bàng hoàng đến mức cứng đờ người, chân tay lạnh ngắt, sợ hãi đến mức chẳng thể nhúc nhích.

Nó thấy tôi chú ý đến mình cũng chẳng hề sợ hãi, bèn chu môi phát ra tiếng kêu quái dị.

Sau đó là những tiếng kêu đáp trả liên hồi vang vọng khắp hang khiến tôi ngã quỵ xuống đất.

Hàng chục, không, hàng trăm hoặc nhiều hơn thế nữa những đôi mắt đồng loạt mở ra, tỏa ánh sáng đỏ rực, nhìn tôi với vẻ quỷ dị đến cùng cực.

Bọn chúng đều trần như nhộng, treo ngược chân trên nóc hang như lũ dơi.

Tôi kinh ngạc bịt miệng lại: "Rốt cuộc đây là thứ gì?"

Cơ thể bọn chúng phủ đầy lớp dịch nhầy nhớp nháp như nước mũi, ngũ quan nhung nhúc như lũ dòi bọ.

Kẻ trên đỉnh đầu đang cử động ngũ quan, tỉ lệ dần trở về bình thường, cuối cùng biến thành gương mặt của người mà tôi quen thuộc nhất.

Tôi.

Dịch từ mặt cô ta nhỏ vào mắt tôi, khiến tôi hoảng loạn bỏ chạy: "Á a a a tởm quá, kinh quá!"

Tôi vừa chạy vừa dụi mắt, cảm thấy buồn nôn cực độ.

Tôi bật đèn pin điện thoại chiếu lên trên, lại nhìn thấy thêm vô số gương mặt quen thuộc khác.

Cha mẹ tôi, Lục Húc, con trai con gái, bác hàng xóm, anh bảo vệ, cảnh sát, bác sĩ… Mỗi người đều không chỉ có một bản thể.

Tôi khi nhỏ, tôi thời thanh niên, tôi lúc về già, tất cả đều treo mình trên hang, lặng lẽ cựa quậy.

"Thời gian là giả! Thế giới là giả! Tất cả đều là giả!"

Lời của hai vị đạo sĩ vang lên như sấm sét trong đầu tôi.

Hóa ra bí mật mà họ biết được chính là chuyện này...