Thông Linh Tiểu Ngỗ Tác Xuyên Thành Nữ Pháp Y Đỉnh Cấp

Chương 1: Nơi Này Không Phải Kinh Thành

Thành phố Linh Hải vừa bước vào mùa hè, cơn gió nhẹ lật giở hồ sơ vụ án trên bàn.

Tần Thư Đồng tỉnh dậy trên ghế tựa, đầu đau như b.úa bổ.

“Đây là đâu?”

Văn phòng sạch sẽ gọn gàng, thiết bị hiện đại...

Một khung cảnh hoàn toàn khác biệt với Đại Hoa.

Tần Thư Đồng cảm thấy đầu đau nứt nẻ, cô cúi xuống nhìn tấm thẻ đeo trước n.g.ự.c, cầm lên xem xét.

“Pháp y Trung tâm Khám nghiệm t.ử thi thành phố Linh Hải, Tần Thư Đồng.”

Thành phố Linh Hải? Pháp y?

Tần Thư Đồng sững sờ. Vừa nãy cô vẫn còn ở Đại Hoa điều tra vụ án của Lâm Uyển Nhi, kết quả không biết bị kẻ nào đẩy xuống sông, sặc nước rồi ngất lịm đi.

Ngủ một giấc tỉnh dậy, vậy mà lại xuyên không rồi?

Một tràng gõ cửa dồn dập vang lên, một cô gái mặc áo blouse trắng đẩy cửa bước vào.

“Pháp y Tần, Chủ nhiệm Trịnh bảo em thông báo với chị nửa tiếng nữa họp.”

Tần Thư Đồng có chút ngơ ngác, cô nhìn tấm thẻ đeo trước n.g.ự.c cô gái.

Trợ lý pháp y Trung tâm Khám nghiệm t.ử thi thành phố Linh Hải, Ôn Giản Linh.

Đầu Tần Thư Đồng càng lúc càng đau dữ dội, cô tựa lưng vào ghế, ôm lấy đầu.

“Pháp y Tần, vụ án này đành nhờ cậy vào cô vậy.”

“Chúc mừng Pháp y Tần vinh dự nhận giải Pháp y xuất sắc thành phố Linh Hải!”

“Pháp y Tần, cô giỏi quá, chưa tới ba mươi tuổi đã trở thành nữ pháp y đỉnh cấp nhất thành phố Linh Hải chúng ta rồi!”

......

Vô số hình ảnh xẹt qua trong tâm trí Tần Thư Đồng, sau đó cô bừng tỉnh.

Hóa ra cô thực sự đã xuyên không...

Xuyên đến thế kỷ 21, lại còn nhập vào thân xác của một nữ pháp y đỉnh cấp trùng tên trùng họ với mình.

Mọi thứ đều đã nhớ ra.

Ôn Giản Linh thấy sắc mặt Tần Thư Đồng nhợt nhạt, còn toát mồ hôi hột.

“Pháp y Tần, em thấy sắc mặt chị không tốt lắm... Chị có muốn nghỉ ngơi một lát không, để em lùi lịch họp lại mười lăm phút nhé?”

Tần Thư Đồng gật đầu, nhìn Ôn Giản Linh đi ra ngoài.

Tần Thư Đồng ngồi trên ghế định thần lại một lúc lâu mới từ từ đứng dậy. Bên ngoài là những tòa nhà cao tầng, trên phố xe cộ tấp nập, hoàn toàn khác xa với Đại Hoa. Cô nhìn mặt bàn bừa bộn, vươn tay dọn dẹp. Ký ức đã ùa về, cô đã nhớ lại toàn bộ ký ức trước kia của chủ nhân thân xác này.

Cô cầm bản báo cáo khám nghiệm t.ử thi trên bàn lên, xem xét thông tin bên trên.

“Người c.h.ế.t là nữ, 17 tuổi, ngày 18 tháng 6 được phát hiện t.ử vong tại nhà. Trước khi c.h.ế.t mắc chứng trầm cảm nặng một năm. Nguyên nhân t.ử vong: Tự sát.”

Vụ án tự sát mà còn cần phải thảo luận lại sao?

Tần Thư Đồng lật thêm một trang, nhìn thấy bức ảnh chụp t.h.i t.h.ể, cô đứng sững tại chỗ.

Trên người thiếu nữ chi chít vết thương, cô lập tức liên tưởng đến vụ án trước khi mình xuyên không.

......

“Hai mắt lồi ra, lưỡi thè ra ngoài. Môi tím tái, móng tay cũng tím tái, hẳn là c.h.ế.t ngạt.”

Năm Sùng Nguyên thứ ba, tiểu thư Lâm gia bất ngờ treo cổ tự vẫn trong phòng vào ba ngày trước đại hôn. Vì phu quân tương lai làm quan tam phẩm trong triều, lại là do bệ hạ ban hôn, nên Đại Lý Tự đã tiếp nhận vụ án này.

Sáng sớm hôm đó, Tần Thư Đồng vừa đến Đại Lý Tự đã nhận được vụ án, nàng đeo rương gỗ lên lưng rồi đi thẳng đến Lâm phủ.

Đến Lâm phủ, bọn họ thấy người tới là Tần Thư Đồng liền biết, tiểu thư nhà họ chắc chắn sẽ được rửa sạch oan khuất.

Đại Hoa thời kỳ thịnh vượng, nữ t.ử cũng có thể đảm nhận chức ngỗ tác, hơn nữa ngỗ tác của Đại Lý Tự còn được thế tập.

Sinh ra trong gia đình có truyền thống làm ngỗ tác, sau khi phụ thân cáo lão hồi hương, Tần Thư Đồng kế thừa y bát, trở thành nữ ngỗ tác đầu tiên của Đại Lý Tự. Nhờ khả năng chỉ trong một canh giờ có thể tìm ra nguyên nhân cái c.h.ế.t, trong ba ngày có thể phá án, nàng được mệnh danh là đệ nhất nữ ngỗ tác Đại Hoa.

Tiểu tư Lâm phủ mở cửa khuê phòng cho Tần Thư Đồng, nàng liền nhìn thấy tiểu thư Lâm gia treo lơ lửng trên xà nhà, trong phòng là một mớ hỗn độn.

Tần Thư Đồng sai người đặt Lâm tiểu thư xuống đất, nhìn kỹ lại, trên cổ nàng ta lại xuất hiện hai vết hằn.

“Tại sao lại có hai vết hằn?”

Tần Thư Đồng thầm nghĩ trong lòng, vén tay áo t.h.i t.h.ể lên, lại càng hoảng hốt trước những vết thương lộn xộn.

“Những vết thương này, có vẻ như bị người ta dùng hung khí đ.á.n.h đập mà thành. Dựa theo tình trạng vết thương... là do bị đ.á.n.h không lâu trước khi c.h.ế.t.”

Tần Thư Đồng đứng dậy, tháo khăn che mặt, nhìn về phía Lâm đại nhân đang đứng một bên. Chỉ thấy Lâm đại nhân đứng ngồi không yên, trên trán rịn một tầng mồ hôi mỏng.

“Lâm đại nhân, chuyện này giải thích thế nào?”

Lâm đại nhân nghe hỏi liền ngẩng đầu nhìn Tần Thư Đồng, ấp úng mãi không nói được một câu.

“Nếu đã không muốn nói, vậy thì đưa về Đại Lý Tự thẩm vấn.”

“Không được!”

Lâm đại nhân đột nhiên lên tiếng, sau đó ngồi phịch xuống chiếc ghế tròn, đập bàn như thể hận sắt không rèn thành thép.

“Tạo nghiệt mà... Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Vết thương đó là do ta đ.á.n.h.”

Tần Thư Đồng cau mày nhìn ông ta.

“Ba ngày trước, Uyển Nhi nói với ta muốn ra phố mua son phấn chuẩn bị cho đại hôn, ta liền để nó đi. Nhưng không ngờ, nó đi mua son phấn nỗi gì! Rõ ràng là đi tư hội với công t.ử nhà ông chủ tiệm son phấn...”

Tần Thư Đồng nhìn Lâm đại nhân, lại nhìn Lâm Uyển Nhi đã tắt thở trên mặt đất, chậm rãi lên tiếng: “Cho nên... ngài đã đ.á.n.h cô ấy?”

“Phải! Hôm đó ta đã đ.á.n.h nó. Chuyện này bị người trong phủ biết được, nếu để người ngoài nhìn thấy, thanh danh của nó coi như hủy hoại hoàn toàn, nói không chừng còn mắc tội khi quân. Sau ngày hôm đó, nó không bước ra khỏi cửa nửa bước.”

Lâm đại nhân đã nước mắt giàn giụa từ lâu, không ngừng thở dài.

“Ta hiểu rồi. Nhưng nguyên nhân cái c.h.ế.t thực sự của Lâm tiểu thư, vẫn phải đưa về Đại Lý Tự khám nghiệm.”

Tần Thư Đồng sai người khiêng t.h.i t.h.ể Lâm Uyển Nhi về Đại Lý Tự. Nàng lại nhìn quanh một vòng, phát hiện một bức thư trên bàn, dùng khăn tay cầm lên xem xét cẩn thận rồi cất vào rương gỗ, trở về Đại Lý Tự.

Lâm Uyển Nhi nằm trên tấm ván gỗ, Tần Thư Đồng nhìn Lâm Uyển Nhi sau lớp màn lụa, khẽ thở dài.

Nếu thực sự giống như lời Lâm đại nhân nói, Lâm Uyển Nhi tư hội trước đại hôn, chắc chắn sẽ bị từ hôn. Nhưng cũng không đến mức phải g.i.ế.c nàng... Rốt cuộc là ai có thâm thù đại hận với Lâm Uyển Nhi mà phải ra tay tàn độc như vậy.

Tần Thư Đồng vén màn lụa lên, thắp một nén nhang trong lư hương bên cạnh, sau đó đặt tay lên cổ tay Lâm Uyển Nhi.

Chỉ thấy một làn khói xanh từ t.h.i t.h.ể Lâm Uyển Nhi bay ra, hóa thành hình dáng của Lâm Uyển Nhi. Tần Thư Đồng ngồi một bên nhìn làn khói xanh đó.

“Ngươi có thể nhìn thấy ta?”

Làn khói đó chậm rãi cất lời, đó là linh hồn của Lâm Uyển Nhi.

Tần Thư Đồng từ nhỏ đã có Âm Dương Nhãn, có thể trò chuyện với vong hồn, nhưng mỗi lần chỉ có thời gian một nén nhang. Vì vậy, nàng luôn dùng một nén nhang này để hỏi rõ ngọn nguồn sự việc, cũng như tâm nguyện chưa thành của vong hồn.

“Phải. Cô nương chỉ có thời gian một nén nhang để nói rõ với ta, ngày cô nương đi mua son phấn đã xảy ra chuyện gì, còn nữa... tại sao trên cổ lại có hai vết hằn.”

Linh hồn đó đứng một bên mỉm cười, sau đó chậm rãi cất lời: “Hôm đó, ta quả thực đi tư hội. Lời phụ thân nói, không sai.”

“Tại sao? Cô nương sắp thành thân rồi mà...”

“Thành thân? Hôn ước đó sẽ trói buộc ta nửa đời người. Ta và công t.ử nhà ông chủ tiệm son phấn là thanh mai trúc mã, vốn dĩ hai nhà giao hảo, nhưng phụ thân ta lại chê bai thân phận thương nhân của họ. Hai chúng ta liền quyết định bỏ trốn, đến Ninh Thành - nơi xa xôi nhất của Đại Hoa, đến một nơi không ai biết chúng ta để sinh sống.”

Nước mắt Lâm Uyển Nhi rơi xuống, nàng đưa tay lau đi, chỉ nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ.

“Đạo thánh chỉ đó đã hủy hoại tất cả... Nếu kháng chỉ, ta sợ liên lụy đến gia đình. Ta chỉ có thể đồng ý. Hôm đó, ta đi từ biệt chàng. Mười dặm hồng trang, một cỗ kiệu hoa, ta và chàng kiếp này sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa...”

Tần Thư Đồng nhìn nén nhang sắp tàn, đứng dậy khẽ thở dài.

“Cho nên, cô nương tự vẫn sao?”

Lâm Uyển Nhi lắc đầu, mở rương gỗ của Tần Thư Đồng, lấy bức thư đó ra đặt lên bàn.

“Trong bức thư này có đáp án. Còn nữa... có thể giúp ta chuyển lời đến chàng, mong chàng tìm được người tốt, đừng đợi ta nữa, được không?”

Chút tàn nhang cuối cùng rơi xuống lư hương, làn khói xanh cũng theo đó tan biến.

Tần Thư Đồng mở bức thư ra, hai chữ “Tuyệt b.út” đập vào mắt. Nhưng theo sau đó lại là vô vàn lời oán hận.

Nếu không phải tự treo cổ, vậy hung thủ là ai?

Tần Thư Đồng cất kỹ bức thư rồi bước ra cửa. Nàng phải đi hoàn thành tâm nguyện của Lâm Uyển Nhi, sự nuối tiếc cuối cùng.

Kết quả vừa đi đến bờ sông hộ thành thì bị người ta đẩy xuống.

Hóa ra mọi thứ đều có dấu vết để lại, dường như là kịch bản đã được số phận an bài.

Vụ án ở thời Đại Hoa đã có nhiều điểm đáng ngờ, vậy thì vụ án này...

Chắc chắn cũng không đơn giản chỉ là tự sát.