Thư Duệ

Chương 9

Từng chữ đều không giống lời nói được chuẩn bị sẵn.

Lớp phòng thủ cuối cùng trong trái tim tôi hoàn toàn tan biến.

Hóa ra điều tôi từng xem là lạnh nhạt lại là sự vụng về của một người yêu quá sâu.

Không phải không yêu.

Mà bởi yêu đến mức chẳng dám tùy tiện tiến lên.

Tên ngốc này…

Đúng là trên đời chẳng còn ai ngốc hơn.

Tôi giơ tay lên vuốt nhẹ gương mặt anh.

Làn da hơi ráp, đường nét quen thuộc gần ngay trước mắt.

Chân thực đến mức khiến người ta yên lòng.

“Cố Phong, anh ngốc thật.”

Khóe mắt tôi đỏ lên.

“Em cũng chẳng khá hơn.”

“Em cũng nhát gan.”

“Em vẫn nghĩ… anh chẳng thích em.”

“Vẫn tưởng anh cưới em chỉ vì hai nhà phù hợp.”

“Em thậm chí không dám mong đến chuyện được anh yêu, chỉ dám ở xa nhìn anh thôi.”

Chúng tôi giống hai con nhím đều sợ tổn thương.

Muốn bước tới gần, nhưng lại lo những chiếc gai sẽ đ.â.m vào người kia.

Thế nên cả hai đều dựng hàng rào lên để tự bảo vệ mình.

Đến tận hôm nay…

Cuối cùng chúng tôi mới chịu vì nhau mà tháo bỏ những phòng bị ấy.

12.

Sau đó, Cố Phong đưa tôi đến chiếc bồn tắm tròn lớn để nghỉ ngơi.

Nước ấm lập tức bao lấy cơ thể mỏi mệt.

Thoải mái đến mức mí mắt tôi gần như sụp xuống.

Anh ngồi phía sau, vòng tay ôm tôi, cằm khẽ đặt trên vai.

“Bà xã, thấy dễ chịu hơn chưa?”

Tôi lười biếng đáp một tiếng “ừm”.

“Vậy thì…”

Giọng anh đột nhiên kéo dài đầy khả nghi.

“Hay chúng ta ở đây thêm một lúc?”

Tôi: “……”

Tôi lập tức tỉnh táo, quay sang trừng anh.

“Cố Phong! Anh không biết mệt à?!”

Anh bật ra tiếng cười trầm.

“Không còn cách nào… ba năm trước giờ anh bỏ phí quá nhiều thời gian rồi.”

Tôi: “……”

Hoàn toàn cạn lời.

“Anh… chẳng phải ngày mai còn công việc sao?”

Tôi cố nhắc người đàn ông này nhớ mình tới đây vì chuyện chính.

“Không gấp.”

Anh bình tĩnh trả lời.

“Chuyện quan trọng đến đâu cũng không thể quan trọng hơn bà xã.”

Những lời kiểu này…

Càng lúc anh càng nói trơn tru rồi.

Tôi nghiêm trọng hoài nghi toàn bộ “bí kíp yêu vợ” đã bị người này âm thầm học thuộc.

Tôi đẩy vai anh, định đứng dậy rời khỏi bồn.

Ở lại thêm nữa chắc tôi thật sự chịu không nổi.

Nhưng anh lại kéo tôi quay về.

“Ngồi thêm chút nữa.”

Anh tiện tay đưa một múi quýt đã bóc sẵn tới bên miệng tôi.

“Ăn chút đi, bổ sung năng lượng.”

Tôi: “……”

Không hiểu sao tôi cảm thấy câu này cực kỳ đáng ngờ.

Người đàn ông này một khi phát hiện được niềm vui của chuyện yêu đương, quả thật đáng sợ hơn bình thường rất nhiều.

Tôi nhất định phải nghĩ cách… chuyển sự chú ý của anh.

“Cố Phong.”

Tôi hắng giọng, quyết định chủ động hỏi trước.

“Ừ?”

Anh đang tựa cằm lên vai tôi, âm thanh có vẻ lười biếng.

“Cái… ‘giáo trình’ kia, rốt cuộc anh tìm được ở đâu?”

Tôi giả vờ thuận miệng hỏi.

Quả nhiên, người phía sau lập tức khựng lại.

“Sao đột nhiên em hỏi chuyện này?”

Anh ngẩng đầu, ánh mắt rõ ràng có chút né tránh.

“Không sao cả, em chỉ… tò mò thôi.”

Tôi xoay người đối diện anh.

Mặt nước xao động nhẹ.

Yết hầu anh cũng theo đó khẽ chuyển động.

Ánh mắt dường như tối hơn đôi chút.

“Khụ.”

Anh ho một tiếng để che giấu sự không tự nhiên.

“Là… một người bạn giới thiệu.”

“Bạn?” Tôi nhướng mày. “Bạn nào? Em biết không?”

“Em không biết.” Anh lập tức đáp.

Trong lòng tôi, con cáo nhỏ đã bắt đầu đắc ý vẫy đuôi.

“Nam hay nữ?”

“Nam.”

“Anh ấy tên gì?”

“……”

Cố Phong bị hỏi cứng họng.

Lắp bắp vài lần nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói ra nổi một cái tên.

Trong lòng tôi đã cười muốn lăn xuống đất.

Người đàn ông này ngay cả nói dối cũng vụng về như vậy.

Bạn giới thiệu cái gì chứ.

Tôi đoán tám chín phần là chính anh lén lên mạng tra cứu.

“Được rồi, đừng bịa nữa.”

Tôi dùng đầu ngón tay chọc lên n.g.ự.c anh.

“Khai thật đi, có phải anh tự lên mạng tìm mấy bài hướng dẫn miễn phí không?”

Hai vành tai anh lập tức đỏ lên.

“Không phải mua…”

Anh nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Là… tài liệu miễn phí.”

Tôi: “……”

Cuối cùng không chịu nổi, tôi bật cười thành tiếng.

Miễn phí?

Vậy nghĩa là một vị tổng giám đốc tài sản hàng trăm triệu như anh…

Thật sự dựa vào mấy bài “thả thính sến súa” miễn phí trên mạng để theo đuổi vợ mình?

Chuyện này nói ra ngoài chắc chẳng ai tin.

“Em còn cười!”

Anh bị tôi cười đến hơi mất mặt, gương mặt cũng đỏ lên.

“Miễn phí thì sao? Ít nhất vẫn có hiệu quả!”

“Có hiệu quả thật không?”

Tôi cố tình trêu.

“Em nghĩ thế nào?”

Anh nheo mắt nhìn tôi, rồi cúi xuống dùng một nụ hôn để kết thúc cuộc tranh luận.

Đến lúc chúng tôi thật sự rời khỏi phòng tắm,

Mặt trời bên ngoài đã lên khá cao.

Tôi nằm dài trên giường, cảm thấy cơ thể mềm nhũn chẳng khác con cá khô.

Cố Phong thì hoàn toàn trái ngược, tinh thần cực kỳ tốt.

Anh mặc áo choàng tắm, cổ áo hơi mở, để lộ phần n.g.ự.c cùng đường nét cơ bắp rõ ràng.

Mái tóc vẫn ướt, giọt nước theo đường quai hàm chậm rãi lăn xuống cổ.

Quyến rũ quá mức cho phép.

Anh đi tới mép giường, cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.

“Đói chưa? Để anh gọi đồ ăn.”

Tôi lắc đầu.

Lúc này điều duy nhất tôi muốn là ngủ.

“Vậy ngủ thêm một lát.”

Anh kéo chăn lên, cẩn thận phủ kín người tôi.

“Anh giải quyết chút công việc, khi em tỉnh chúng ta ra ngoài ăn.”

“Ừm.”

Tôi nhắm mắt.

Chẳng bao lâu liền chìm sâu vào giấc ngủ.

Giấc ngủ lần này vừa sâu lại vừa ngọt.

Đến lúc tỉnh lại, một hồi chuông điện thoại đột nhiên kéo tôi khỏi giấc mơ.

Không phải máy của tôi.

Mà là điện thoại Cố Phong.

Tôi mơ màng mở mắt, trông thấy anh đang đứng trước cửa kính sát đất để nghe máy.

Lưng anh quay về phía giường, âm lượng cố tình đè rất thấp.