Hôm nay cả ngày Cầu Thiệu Ngôn đều xử lý công việc trong phòng làm việc, bởi vậy Nhạc Thiên rảnh rổi đến nổi không ngừng nhìn đồng hồ mong mau hết giờ, sau anh đ.á.n.h một cuộc điên thoại nói cho cô biết có thể tan việc, cho nên cô bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Trên đường về nhà, Nhạc Thiên thuận đường lái xe đến siêu thị mua một chút đồ ăn , chuẩn bị nấu một bàn phong phú, lúc này điện thoại di động của cô vang lên, nhìn một chút cuộc gọi tới, sau đó cô nhận điện thoại, "Mỹ Châu, có chuyện gì không?"

"Tiểu Thiên mình có thể nhờ bạn một chuyện được không ?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói khẩn trương của Mỹ Châu.

"Chuyện gì?"

“Tối nay mời mình ăn cơm được không? Mình biết hôm nay bạn nhất định sẽ nấu ăn, cho nên…… Bạn biết đó!” Mỹ Chau nói dứt lời rồi cười khanh khách ra tiếng.

“Cái này thì không thành vấn đề, vậy bạn đến nhà mình chờ mình nhé, hiện tại mình đang ở siệu thị, lập tức trở về liền” Nhạc Thiên nghe Mỹ Châu muốn tới nhà ăn cơm, vô cùng vui vẻ, dù sao hai người đều độc thân lại thuê phòng bên ngoài, cho nên luôn một mình ăn cơm, có lúc nghĩ một chút thật cô đơn, vậy nên có bạn đến ăn cơm cùng dĩ nhiên rất vui vẻ.

“Thật tốt quá, mình hiện tại còn ở công ty, đợi lát nữa gặp bạn nha, bye bye” Mỹ Chau nói dứt lời liền vui vẻ cúp điện thoại.

Mặt khắc, Nhạc Thiên cũng cười rồi cúp điện thoại, bắt đầu tỉ mỉ lựa chọn nguyên liệu nấu ăn ngon chuẩn bị phát huy tài nghệ của mình.

Khi Nhạc Thiên chọn mua được nguyên liệu tốt về nhà, Mỹ Châu đã đúng ở bãi đạu xe chờ cô “Bạn đã về rồi!”

"Chờ rất lâu rồi sao?" Nhạc Thiên vừa nói chuyện vừa đem chỗ nguyên liệu phía sau chuyển ra.

“Không sao, chỉ là chờ một chút còn có một người muốn tới nhà bạn ăn cơm, hy vọng bạn không để ý!” Mỹ Châu nhận lấy túi trên tay Nhạc Thiên hướng của nhà cô đi tới.

“Người nào a? Làm gì mà thần bí như vậy?” Nhạc Thiên nghi ngờ nhìn bạn tốt, trong lòng rất muốn biết tột cùng còn có người nào muốn tới.

“Chờ người đó tới chẳng phải sẽ biết sao?” Mỹ Châu Mập mờ nói, muốn cất giấu người khách quý thần bí này cho đến khi anh xuất hiện mới công bố thân phận.

Nghe vậy, Nhạc Thiên nhún vai không muốn suy nghĩ nhiều, dù sao việc cấp bách chính là chuẩn bị bữa ăn tối!

Khi hai nguưười đi tới phòng trọ nhỏ của Nhạc Thiên thì Mỹ Châu chân tay nhanh nhẹn mà đi rửa rau cùng cô nấu xong năm món một canh thì bên ngoài tiếng chuông của vừa đúng vang lên.

“Anh ta tính toán thật đúng thời gian!” Mỹ Châu đem món cuối cùng đặt ở trên bàn ăn rồi cười nhìn Nhạc Thiên.

“ Mình thật muốn biết, đến tột cùng là người nào tìm đến như vậy biết chọn đúng thời gian bạn đến đây ăn cơm” Nhac Thiên vừa nói vừa dùng tạp dề lau tay, bước nhanh ra trước cửa.

Khi cô mở cửa ra thì vẻ mặt kinh ngạc chân thực hiện ra ở trên gương mặt đáng yếu của Nhạc Thiên…..

"Tại sao là anh?"

“Thật ngại tới quấy rầy rồi, tôi mua hoa tặng cho cô” Lâm Hàn đem bó hoa hồng trên tay đứ cho Nhạc Thiên, trên gương mặt tuấn tú có một nụ cười đầy xấu hổ cùng lúng túng.

“Cảm ơn anh, để anh tốn kém rồi” Nhạc Thiên nhận lấy bó hoa hồng được bọc rất đẹp, vội vàng mời anh vào bên trong “Mời vào! Đừng khách khí”

“Vậy thì quấy rầy” Lâm Hàn cởi giày vào bên trong, nhìn Mỹ Châu bận rộn hướng cô lên tiếng chào hỏi.

Thật ra thì hôm nay anh vô tình nghe Mỹ Châu muốn đến nhà Nhạc Thiên ăn cơm, vì vậy anh đã to gan dũng cảm nói muốn cùng ăn cơm, mà lòng Mỹ Châu thiện ý xem xét nhìn một cái cũng biết người đàn ông tốt này có ý với bạn tốt mình, dĩ nhiên mở miệng nói nguyện ý giúp đỡ, cho nên cho Lâm Hàn địa chỉ nhà của bạn tốt, muốn anh đến đúng giờ hẹn.

“Mau tới đây ăn cơm đi! Thức ăn vừa mới nấu xong, ăn nóng một chút sẽ ngon hơn đó” Mỹ Châu nhiệt tình nói Lâm hàn ngồi xuống, rất tự nhiên ngồi vào bàn ăn cơm, động tác cũng vô cùng thân thiện.

Ba người vừa nói vừa cười, mãi cho đến một hồi tiếng chuông cửa làm rối không khí vui vẻ, mà Lâm Hàn ngồi ở gần nhất cửa chính nên đứng lên "Để tôi đi mở cửa!"

Nhạc Thiên mỉm cười với anh, cô nghĩ nhất định là nhân viên chào hàng nào đó tới, mà cha mẹ cô đang ở nước ngoài, cô lại cùng hàng xóm sát vách không có gì xã giao, cho nên nhất định đúng là nhân viên chào hàng.

Như vậy đúng lúc, để Lâm hàn đuổi đi nhân viên chào hàng phiền phức, tránh cho ngày thương một nguời không biết từ chối như cô luôn bị các nhân viên chào hàng quấn lấy không tha, không cách nào thoát thân.

Lâm Hàn đi tới cạnh cửa, đem tay mở cửa ra nhưng sau đó lại kinh ngạc………….

Bên ngoài sắc trời đã sớm mờ tối, cảnh vật cũng tối đi, thân hình Cầu Thiệu Ngôn to lớn giống như sứ giả địa ngục khiến người khác nổi da gà, anh kích động một bên chân mày nhìn Lâm hàn trước mặt, ngọn lửa tức giận từ đôi mắt đen chim ưng ấy lại dâng lên “ Anh tại sao lại ở đây?”

Chẳng lẽ anh ta là bạn trai của Tiểu Thiên?

"Tôi. . . . . . Này. . . . . ." Lâm Hàn bất thình lình bị dọa giật mình, chậm chạp không cách nào nói chuyện.

"Tôi tìm Nhạc Thiên." Cầu Thiệu Ngôn nhìn anh ấp úng, trong lòng chán ghét. Không nói một câu lướt qua Lầm Hàn, cởi giày vào bên trong.

"Là ai. . . . . . A! Tồng giám đốc!" Mỹ Châu ban đầu chỉ cúi đầu ăn cơm, khi cô vừa nói vừa buông chén đũa xuống thì miệng làm thế nào cũng không thể đóng lại, theo phản xạ đứng lên kêu.

Cầu Thiệu Ngôn không để ý nhiều tới Mỹ Châu cùng Lâm Hàn, môi mắt đen càn quét bên trong nhà, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở sắc mặt trắng bệch của Nhạc Thiên

“Em không thoải mái sao? Sắc mặt thế nào lại kém như vậy?” Cầu Thiệu Ngôn đi đến trước vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhạc Thiên, trong lòng vừa vô cùng quan tâm cừa có một tình cảm không lời nào miêu tả được.

"Không có, tôi chỉ là sợ hết hồn!" Nhạc Thiên vội vàng né tránh bàn tay của anh mà giải thích.

Anh làm sao biết nơi cô ở chứ? Anh thế nào lại tới nơi đây? Trời ơi! Mối quan hệ giữa anh với cô sẽ bị tố giác trước mặt Mỹ Châu cùng Lâm Hàn rồi……

Liên tiếp các câu hỏi nhanh ch.óng quay trong đầu cô. Vẻ mặt cô bối rối, bởi vì cô phát hiện tất cả ánh mắt ở đây đều tập trung ở trên người cô.

“Giật mình? Nói cũng đúng, anh không có gọi điện thoại báo trước một tiếng mà đã tới rồi, đương nhiên em sẽ bị dọa giật mình” Cầu Thiệu Ngôn vừa nói vừa kéo cái ghế ngồi ngay bên cạnh cô, “Các người đang dùng cơm? Ăn no chưa?”

"Còn chưa ." Nhạc Thiên ngây ngốc ở đó, tim điên cuồng đập loạn.

“Đúng nha! Tổng giám đốc cũng cùng ngồi ăn cơm” Mỹ Châu vì gạt bỏ lúng túng nên vội vàng cười nói.

“Tôi đã ăn rồi” Cầu Thiệu Ngôn từ chối khi Mỹ Châu muốn xoay người tới phongd bếp lấy thêm một bộ bát đũa.

“Vậy Tổng giám đốc tới đây làm gì?” Nhạc Thiên không muốn cho anh có nhiều cơ hội nói nhiều những câu thân mật, một đôi mắt chống lại anh, tỉnh táo hỏi.

“Anh có việc muốn tìm em nói chuyện, cho nên đã không mời mà tới, các người ăn cơm trước đi, anh tới phòng khách đợi.” Cầu Thiệu Ngôn biết Nhạc Thiên không muốn công bố quan hệ trước kia của hai người, vì vậy để làm thỏa mãn ý của cô anh đứng dậy đến phòng khách, tìm một chỗ tùy ý ngồi trên ghế vểnh chân lên, cầm lấy tờ báo mà đọc.

Nhưng mà Tổng giám đốc xuất hiện trong bữa cơm của các nhân viên nhỏ bé, thử hỏi có nhân viên nào còn nuốt nổi cơm đây?

Vốn là một bữa cơm tối vui vẻ trong nháy mắt một bữa cơm trầm lặng, Mỹ Châu vội vã ăn hết cơm liền kéo Lâm Hàn rời đi, trước khi đi vẫn không quên có một nụ cười gượng đến Cầu Thiệu Ngôn nói hẹn gặp lại.

Bên trong nhà một lần nữa quay lại lúc yên tĩnh, Cầu Thiệu Ngôn nhanh nhẹn như con bán đứng dậy, đi tới Nhạc Thiên đang dọn dẹp ở phía sau.

“Em cùng cô gái kia rất tốt sao? Tên cô ấy là gì?” Anh nhớ ngày hôm qua trong cuộc họp lần đầu tiên thì cô gái ấy đứng bên ngoài phòng họp vừa vừa nói với Nhạc Thiên.

“Đúng vậy, tôi cùng cô ấy rất tốt, chỉ là tên cô là gì, tôi nghĩ Tổng giám đốc không cần thiết biết!” Nhạc Thiên không muốn để ý tới, cúi đầu dọn dẹp bàn ăn.

“Anh chỉ muốn……. Muốn biết người bạn tốt của em tên gì thôi, không có ý gì khác” Anh rõ ràng chỉ là muôn quan tâm cô, tại sao lại coi anh như rắn độc, thú dữ.

Lời của anh lọt vào trong tai cô nghe là lạ lắm? Nhạc Thiên quay đầu nhìn anh “Tôi thực sự muốn biết Tổng giám đốc ngài rốt cuộc muốn thế nào?”

Thoạt nhìn anh thế nào hình như có vẻ rất uất ức nha! Ngược lại cô là thú dữ, cái này có phần hơi ngược, kỳ lạ nha!

“Anh…. Anh có thể thế nào chứ?”

Chương 10 - Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia