“Cái này có thể rất khó nói nha!” Nhưng Mỹ Châu thật ra không cho là đúng. Cô dùng cái mũi hừ một cái để biểu đạt sự bất mãn đối với Nhạc Thiên vì đã đ.á.n.h tan mộng đẹp của cô.
“Dạ, dạ, dạ, ông chủ có lẽ là người trẻ tuổi anh tuấn, có khi là nữ không chừng a! Bên phía Mỹ không có bàn giao tài liệu về ông chủ, cho nên…… Làm việc cho tốt là được rồi! Loại người có tiền đó không phải là mình có thể trèo cao, về phần bạn, mình dùng lời chúc phúc tốt nhất mong chờ bạn có thể gả vào được nhà giàu có, đến lúc đó đừng quên mình nha!” Nhạc Thiên cười lấy cùi chỏ chọc chọc bạn tốt.
“Đúng! Chờ mình gả cho người có tiền, mình sẽ mỗi ngày mời bạn tới ngôi nhà cao cấp của mình uống trà chiều” Mỹ Châu cũng rất phối hợp diễn trò.
Tiếng cười hai người vang lên, thang máy đi tới tầng làm việc của Mỹ Châu, liền từ từ mở ra.
“Mình đi, gặp lại ở cuộc họp hội đồng buổi sáng”
“Ừ, đến lúc đó gặp.” Nhạc Thiên hướng bạn tốt vẫy tay sau đó nhấn nút thang máy khiến cửa thang máy đóng lại, lúc này trong thang máy chỉ còn lại một mình cô, mà tối hôm qua cảnh trong mơ lại lần nữa trở về trong đầu cô……….
Cô cho là mình đã hoàn toàn quên anh, nhưng sự thật chứng minh không phải như vậy, bởi vì anh có lúc còn có thể ở trong giấc mộng không hề phòng bị của cô mà xuất hiện, khơi lên toàn bộ cảm giác của cô, thường có câu nói: Ngày có chút suy nghĩ, đêm có chút mộng, liền biểu đạt anh vẫn còn nằm trong tiềm thức suy nghĩ của cô.
Không thể! Tuyệt đối không thể như vậy! Nhạc Thiên vỗ vỗ hai gò má của mình như tự nói với mình nhất định phải tỉnh táo, cô vẫn luôn rất rõ, người đàn ông kia không thể yêu cô, thương cô, lúc cô có cảm giác hạnh phúc nhất lại không chút lưu tình đem cô một cước đá xuống đáy cốc địa ngục.
Tự nghiệm thấy loại rơi xuống này trải qua thật đáng sợ, để cho cô hiểu được yêu mình hơn, không cho chình mình ở đáy cốc trong vực sâu ngồi khóc.
Trong tấm gương của thang máy Nhạc Thiên nở ra một nụ cười, lúc này thang máy cũng vừa hay đi tới văn phòng cao nhất của công ty “Đing” một tiếng cửa liền mở ra, mà cô cũng thuận thế đi ra ngoài, đi đến trước bàn làm việc nhìn các công văn báo cáo của tất cả các đơn vị được đưa tới sáng sớm hôm nay.
“Mình biết ngay! Nguy hiểm thật may là mình đến sớm, bằng không thật đúng là làm không xong!” Nhạc Thiên vỗ n.g.ự.c một cái, cảm tạ ông trời phù hộ cô có thể biết đến công ty sớm một chút sắp xếp công việc mới, lúc này cô dứt khoát buông cái túi xuống di chuyển đến con chuột trên bàn, bắt đầu nhanh ch.óng làm phân loại hiệu quả cho những văn kiện mới tăng thêm.
Buổi sáng 8 giờ 55 phút, một chiếc xe Mercedes màu đen lái vào chỗ đậu xe chuyên dụng của tổng giám đốc, lúc này bên chỗ tay lái cửa xe được một tài xế mặc tây trang màu đen mở ra, sau đó cung kính đi chậm tới chỗ ngồi phía sau bên phải mở cửa xe “ Tổng giám đốc đã đến công ty”.
“Ngươi vất vả” Một giọng nói trầm ổn từ bên trong xe truyền đến, người đàn ông bên trong cài tốt nút áo khoác tây trang bước xuống xe.
Cầu Thiệu Ngôn cặp mắt đen như chim ưng giống như bộ tay trang màu đen trên người anh cẩn thận tỉ mỉ nhưng lại thoát ra khí thế bức người vậy, hiện ra sáng bóng chỉ Hắc Báo mới có.
Ba năm! Đã ba năm! Anh ba năm trước đây mang theo ngọn lửa tức giận rời khỏi quê hương mình, mà ba năm sau anh lộ ra nụ cười đắc ý lần nữa quay về quê hương.
Có lẽ đối với người bình thường mà nói, dùng ba năm để nhận lấy điều mình muốn, tiếp đó đứng trên đỉnh thế giới, kỳ thật thời gian không lâu lắm, ngược lại có nhiều nghi ngờ, nhưng là anh không giống vậy. Anh mỗi ngày đều dùng sức lực một tháng cố gắng theo đuổi mục tiêu, khiến cho ba năm này quả thật là dài đăng đẳng, dài đến nỗi khiến anh cảm giác mình rời khỏi quê hương giống như là chuyện của kiếp trước.
Cầu Thiệu Ngôn đôi mắt đen không mang theo độ ấm nhìn đến hai chiếc xe hơi BMW màu đen, trước nhìn năm người vệ sĩ từ trên xe bước xuống sau đó hướng về phía tài xế “ Ngươi đi nghỉ trước đi”.
"Dạ, ta hiểu." Tài xế gật đầu ngay sau đó ngồi lên xe đợi lệnh.
Cầu Thiệu Ngôn đem cặp công văn giao cho vệ sĩ bên cạnh sau đó sải bước hướng tới cửa thang máy, mà lúc này công việc vệ sĩ tiến lên trước đem ông chủ bảo vệ trong vòng phòng vệ.
Khi đoàn người đứng trong thang máy, Cầu Thiệu Ngôn nhìn những con số trên tấm panel tinh thể lỏng không ngừng nhảy lên, khóe miệng của anh nở ra một nụ cười đắc ý.
Anh biết anh đã bước vào cửa chính thành công, anh muốn tất cả sẽ từ nơi này bắt đầu xuất phát.
“Ông chủ đã tới”. Cuộc điện thoại được gọi lên từ dưới bãi đậu xe, trong lời nói lẫn giọng điệu của quản lý bãi đậu xe tràn đầy khẩn trương, khiến tâm tình Nhạc Thiên khi nghe điện thoại cũng khẩn trương theo.
“Cảm ơn ngài, ta đã biết” Nhạc Thiên nói ngắn gọn sau liền vội vàng cúp điện thoại, cô đẩy ghế dựa ra phía sau rồi lập tức đứng dậy, đi giày gót cao đến trước cửa thang máy, hai tay buông lỏng cung kính chờ đợi ông chủ mới đến.
Không đến ba mươi giây, cửa thang máy vang lên một tiếng “Đing”, rồi chậm rãi mở ra.
Đôi chân dài của Cầu Thiệu Ngôn bước ra thang máy đầu tiên, tiếp phía sau lưng là năm người vệ sĩ mới theo đó bước ra, con ngươi đen vừa sắc bén vừa bình tĩnh quan sát sơ qua cách bài trí nơi đây, sau đó mới đưa mắt tới cô gái nhỏ nhắn đứng bên cạnh thang máy.
“Tổng giám đốc, ngài đã tới” Nhạc Thiên hơi khom người chào hỏi, sau đó mới đứng thẳng người, nhìn vào ông chủ mới thì thân thể cao lớn của Cầu Thiệu Ngôn đã sớm bước chân hướng phía trước đi tới.
Thế nào lại không để ý người khác a? Nhạc Thiên nhìn bóng lưng cao thẳng của Cầu Thiệu Ngôn trong lòng thầm nghĩ, nhưng hai cái chân ngắn hơn anh nhiều vẫn chạy chậm theo sao anh, dùng mình tách ra cự ly ở giữa anh và vệ sĩ.
Bóng lưng của anh thật quen thuộc…….. Nhạc Thiên nhìn anh hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó kéo lý trí quay về. Cô không quản anh có quen mắt hay không, hiện giờ điều quan trọng nhất chính là mở miệng nói chuyện.
Coi như anh không để ý mình cũng tốt, không bỏ mặc cô cũng được, Nhạc Thiên vẫn như trước kiên trì cố gắng làm tốt phần công việc của mình. Lúc này cô vuốt n.g.ự.c bước nhanh đuổi kịp bước chân anh, nổ lực dùng giọng nói vững vàng giới thiệu chính mình “ Tổng giám đốc, tôi là thư ký của ngài, họ Nhạc tên Thiên, xin ngài cho phép tôi vì ngài giới thiệu qua công ty…… Ai nha!”
Nhạc Thiên chưa nói hết câu, tức thì đụng vào một bức tường thịt khiến cho cô bị dọa sợ đến nỗi hô to một tiếng.
Nào có người như vậy! Lúc đi liền đi thật mau mà lúc dừng lại cũng không nói một câu nói, hại nàng rất không chuyên nghiệp đụng vào anh, thật sự là mất mặt hết sức!
“Cô nói cô tên gì?” Cầu Thiệu Ngôn đứng lại tại chỗ, lúc này giọng nói khàn khàn mở miệng.
Cô nói cô tên là Nhạc Thiên? Cái tên này một cái xuất hiện trong đầu anh, hô hấp của Cầu Thiệu Ngôn chốc lát cứng lại, làm anh khiếp sợ đột nhiên dừng bước.
“Tôi họ Nhạc tên Thiên trời ạ! Không biết Tổng giám đốc có gì……..” Nhạc Thiên ngảng đầu lên hướng đôi mắt sáng ngời tới khuôn mặt đang từ từ xoay lại, cặp mắt cô trừng to tưởng chừng như không thể tin được hết thảy những gì trước mắt.
“Nhạc Thiên? Em là……” Chân mày Cầu Thiệu Ngôn nhướn lên, mang nửa nghi ngờ nửa giật mình cúi đầu nhìn cô.
Nhạc Thiên biết anh muốn gọi cô là “Thiên sứ nhỏ ”, vội vàng mở miệng cắt đứt lời của anh “Không biết Tổng giám đốc có vấn đề gì không? Nếu như không có, xin tổng giám đốc xin ngài cho tôi giới thiệu một chút tầng làm việc trang bị riêng dành cho ngài”. Cô không đợi anh trả lời, liền bước chân lướt qua anh đi về phía trước.
Thế nào lại là anh? Tại sao phải là anh? Như thế nào anh lại xuất hiện ở nơi này? Liên tiếp những câu hỏi đã sớm hỗn độn xoay tròn trong đầu Nhạc Thiên, hô hấp của cô dồn dập, bước chân yếu ớt, toàn thân không có một chỗ nào dễ chịu.
Cầu Thiệu Ngôn nghiêng đầu nhìn bộ dạng Nhạc Thiên bước nhanh rời đi, khóe miệng nâng lên một nụ cười không tên sau đó cất bước đuổi theo.
Rất tốt, không cần anh chủ động tìm kiếm cô, thiên sứ nhỏ đáng yêu của anh lại tự động xuất hiện trước mắt anh, lúc này tâm tình Cầu Thiệu Ngôn rất tốt, bước chân cũng theo đó mà thoải mái rất nhiều.
Nhạc Thiên máy móc giới thiệu sợ lược một chút tầng làm việc chuyên dụng 100m2 của tổng giám đốc, cuối cùng đi tới cánh cửa gỗ ở trong cùng nhất.
“Nơi này là phòng làm việc của ngài, công ty bên Mỹ đã truyền đến yêu cầu của ngài tới đây, chúng tôi dựa theo yêu cầu của ngài mời nhà thiết kế trang trí phòng làm việc theo bố cục mà ngài thích”. Nhạc Thiên đem hai tay trắng nõn cầm trên nắm tay cầm màu vàng kim, vừa nói chiện đồng thời mở ra, khiến cho toàn bộ cách bài trí xuất hiện vào tầm mắt.
Cầu Thiệu Ngôn bắt đầu đi vào trong, dùng dôi mắt màu đen không mang theo độ ấm dò xét một chút cách bài trí phòng làm việc.
Rất tốt, trước mắt các mặt cửa sổ đều sát đất để cho anh có thể tận tình thỏa mãn nhìn từ trên xuống mặt đất, bàn làm việc màu đen hình giọt nước, còn có cách đó không xa có ghế sô pha màu đen cùng với màn hình tivi tinh thể lỏng, tất cả đều phù hợp với sự ưa thích cùng yêu cầu của hắn.
"Không tệ."
“Vậy xin ngài đi bên này, tôi đã để cho ngài xem các số điện thoại của các bộ phận” Nhạc Thiên nghe anh mở miệng nói không tệ, khiến cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng bây giờ cũng chưa hề buông lỏng mình, nét mặt cô giả bộ lơ đễnh hướng đến bàn làm việc, muốn giới thiệu một chút cách bài trí cùng với đồ được đặt tại đây cho anh biết.