"Loại giấy này mãi đến mùa đông năm ngoái mới bắt đầu bán, nhưng khoản ghi chép sớm nhất trong cuốn sổ này lại là từ ba năm trước."
Quan điều tra lập tức cho gọi chưởng quỹ phường giấy Thụy Phong.
Ông ta không chỉ nhận ra giấy của mình, mà còn lật được ghi chép bán hàng: Hai tháng trước, một thư lại bên cạnh Ôn Đình Quân từng mua liền hai trăm tờ.
Cuốn sổ giả bị vạch trần ngay tại chỗ.
Tên thư lại kia không chịu nổi thẩm vấn, rất nhanh đã khai ra nguồn gốc cuốn sổ giả, đồng thời khai luôn nơi số ngân phiếu dùng để thuê người tung tin đồn đã được chi ra.
Cuối cùng, mọi đầu mối đều chỉ về Ôn Đình Quân.
Hắn cho rằng con gái nhà buôn chỉ biết đếm bạc, không hiểu chứng cứ.
Lại không biết rằng người làm ăn giỏi nhất chính là lần theo một đồng tiền để tìm ra nó đã đi ra từ túi của ai.
Khi hồ sơ vụ án được dâng lên trước ngự tiền, Ôn Đình Quân vẫn cố biện giải.
"Vi thần chỉ nghe được chút phong thanh, lo ngại quan thương cấu kết, tuyệt đối không có ý vu oan hãm hại đồng liêu."
Quan điều tra lại trình lên lời khai của tên thư lại.
Trong lời khai viết rất rõ: Khi giao tiền, Ôn Đình Quân còn đặc biệt dặn dò phải làm cho sự việc càng ầm ĩ càng tốt, tốt nhất là ép Bùi gia mất tư cách Hoàng thương.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
Ngài quở trách hắn vì tư thù trả thù người khác, tâm địa bất chính.
Hắn bị cách chức ở Hàn Lâm Viện, giáng làm Huyện thừa tại một huyện hẻo lánh ở vùng Tây Nam, ba năm không được xét thăng chức.
Một ngày trước khi rời kinh, hắn nhờ người đưa đến cho ta một bức thư dài.
Bên dưới lá thư còn đè một tờ ngân phiếu năm mươi lượng bạc.
Lúc nhận được, ta đang kiểm tra đơn hàng của mùa mới.
Ta chỉ liếc nhìn một cái rồi đưa tờ ngân phiếu cho phòng kế toán.
"Ghi tờ ngân phiếu này vào khoản nợ cũ của Ôn Đình Quân."
"Còn lá thư thì trả lại."
"Khoản nợ đáng thu thì ta thu. Còn những lời không đáng nghe thì ta không nghe."
Ngày đại hôn, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.
Kiệu hoa đi đến đầu phố lớn thì vừa lúc gặp đoàn xe của Ôn Đình Quân rời kinh.
Hắn mặc chiếc áo xanh đã cũ, vẫn đeo chiếc túi vải ấy trên lưng.
Trông hệt như ngày xưa, khi ta thu lại xe ngựa, để hắn phải tự đi bộ ra khỏi thành.
Qua tấm rèm kiệu, ta nghe thấy hắn gọi tên ta.
"Lệnh Diên, ta hối hận rồi."
"Nếu như năm đó ta không trả lại hôn thư..."
Tiếng nhạc cưới át mất nửa câu sau.
Ta không vén rèm, chỉ cúi đầu gẩy chiếc bàn tính nhỏ đặt trên đầu gối.
Món nợ tình nghĩa hơn ba mươi năm của kiếp trước, cuối cùng cũng được thanh toán dứt khoát trong một tiếng gọi ấy.
Bên ngoài kiệu, Diệp Vân Cẩn cưỡi ngựa quay đầu lại.
"Lạnh không?"
Ta ôm c.h.ặ.t chiếc lò sưởi trong tay, chạm vào bên cạnh thấy còn có một gói giấy dầu nhỏ nhét sẵn ở đó.
Hương thơm ngọt ngào của bánh hoa quế đang từ bên trong tỏa ra.
"Không lạnh."
"Đi thôi."
- Hoàn văn -