01
Tôi tên Từ Nghệ Thuần.
Là một NPC nữ phụ trong cuốn tiểu thuyết này.
Điều trùng hợp là cô ta không chỉ cùng tên cùng họ với tôi, mà ngay cả gương mặt cũng giống hệt như đúc.
Cao một mét bảy hai.
Mái tóc màu nâu nhạt.
Gương mặt trẻ thơ.
Vòng một đầy đặn.
Làn da trắng mịn, căng mọng như chỉ cần chạm nhẹ là có thể véo ra nước.
Mái tóc dài hơi gợn sóng xõa sau lưng, vài lọn tóc dính lên vầng trán và hai bên má đã thấm đẫm mồ hôi.
Đôi mắt hạnh trong veo, vừa ngoan vừa đẹp.
Hàng mi dài cong v.út.
Sống mũi cao thanh tú.
Đôi môi hồng nhạt căng mọng đầy đặn.
Chiếc lưỡi đỏ hồng khẽ hé giữa đôi môi, từng hơi thở đều mang theo cảm giác nóng bức.
Nóng.
Rất nóng.
Cả căn phòng chẳng khác nào một cái l.ồ.ng hấp.
Đến mức làn da trắng như tuyết cũng bị hun thành màu hồng nhạt.
Toàn thân toát lên vẻ ngây thơ xen lẫn quyến rũ mà chính chủ lại chẳng hề hay biết.
Tôi đứng trước gương nhìn thật lâu.
Cuối cùng chỉ có thể kết luận...
Nguyên chủ đúng là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa.
Với gương mặt này...
Dù đặt ở bất cứ lĩnh vực nào cũng đủ sức nổi bật.
Gia nhập giới giải trí cũng được.
Làm blogger hay hot girl mạng cũng chẳng thành vấn đề.
Chỉ cần chịu khó xây dựng hình tượng, lượng người hâm mộ và lưu lượng sẽ kéo đến nhiều.
Có lẽ nguyên chủ đã dùng toàn bộ chỉ số IQ để đổi lấy nhan sắc.
Không biết tận dụng khuôn mặt trời cho của mình để kiếm tiền thì thôi.
Cô ta lại đi lấy trộm ảnh của nữ chính, giả làm cô ấy yêu qua mạng với nam chính, rồi lừa tiền anh.
Đúng là hết nói nổi.
02
Lúc tôi xuyên tới...
Nguyên chủ vẫn đang nhắn tin khóc lóc kể khổ với nam chính để xin anh chuyển khoản.
Cô ta cố ý khóa kín cửa phòng.
Giữa thời tiết hơn ba mươi độ, lại không bật điều hòa.
Đứng trong căn phòng nóng hầm hập đến mức cả người đỏ bừng, mồ hôi túa ra khắp nơi.
Chỉ để chụp một tấm ảnh gửi cho nam chính.
Trong ảnh không lộ mặt.
Chỉ thấy cô ta mặc một chiếc váy nhỏ xinh xắn.
Dây váy trễ xuống một bên vai, để lộ bờ vai trắng nõn mảnh mai.
Phần xương quai xanh cũng ửng hồng vì hơi nóng.
Ngay dưới xương quai xanh có một nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt.
Mồ hôi đọng quanh đó thành một vòng nước lấp lánh, cực kỳ bắt mắt.
Sạch sẽ.
Trong trẻo.
Lại mang theo cảm giác quyến rũ vô thức khiến người khác khó rời mắt.
Tôi mở lịch sử trò chuyện giữa cô ta và nam chính.
Đập vào mắt là đủ kiểu ảnh tạo dáng trong những chiếc váy ngắn, chỉ chụp nửa người hoặc che mặt để khơi gợi trí tưởng tượng.
Còn những lời nhắn...
Đúng là hết câu này đến câu khác.
Nhiều vô kể.
【Chồng ơi, anh thấy bắp chân em có đẹp không? Có hợp để gác lên vai anh không?】
【Chồng ơi, anh nhìn nốt ruồi trên xương quai xanh của em này, có muốn c.ắ.n một cái không?】
【Chân của bé thơm lắm nha, chồng có muốn ngửi thử không?】
【Chồng ơi... bé không có tiền đóng tiền thuê nhà nữa rồi.】
【Bé cũng hết tiền sinh hoạt rồi.】
【Bé thích chiếc váy này lắm, muốn mặc cho chồng xem, nhưng tiếc là không có tiền mua.】
【Nếu bé cũng có chiếc túi xách này thì chắc bé sẽ trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế giới mất...】
Điều đáng nói là...
Sau khi nhận được tiền, cô ta chẳng bao giờ mua đúng món đồ mình đã nói.
Toàn mua hàng nhái giá rẻ về chụp ảnh.
Lừa nam chính xong lại mang đi trả.
Chỉ trong vòng hai tháng.
Cô ta đã lừa được của nam chính tám trăm nghìn tệ.
03
Nếu nguyên chủ là một mỹ nhân ngu ngốc.
Thì tôi...
Là một mỹ nhân biết cách kiếm tiền bằng chính nhan sắc của mình.
Tôi hiểu rất rõ gương mặt của mình đẹp đến mức nào.
Cũng hiểu phải tận dụng vẻ đẹp ấy ra sao để thu hút ánh nhìn.
Quay video ngắn kiếm lưu lượng.
Livestream chuyển hóa thành doanh thu.
Video cận mặt.
Video biến hình.
Tôi đều thành thạo.
Góc nào đẹp nhất.
Tạo dáng thế nào để lên hình nổi bật.
Biểu cảm ra sao để vừa quyến rũ, vừa giữ được vẻ ngoan ngoãn, trong trẻo.
Tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Tôi biết rõ mình hợp với kiểu trang phục nào.
Biết mình nên hóa thân thành kiểu nhân vật gì.
Biết phải tạo dáng ra sao, dùng ánh mắt thế nào để mang đến cảm giác mà người khác muốn nhìn thấy.
Tôi đều làm được.
Tôi thích cảm giác được người khác mê mẩn.
Thích được ngắm nhìn bằng những ánh mắt si mê, được khen ngợi, được săn đón.
Mỗi lần đọc bình luận dưới video của mình, nhìn những người xa lạ bị hình ảnh đã qua chỉnh sửa của tôi thu hút, không ngừng khen tôi xinh đẹp, nói rằng họ thích tôi...
Tôi đều cảm thấy vui đến mức khó tả.
Một cảm giác thỏa mãn và thành tựu dâng lên từ tận đáy lòng.
Ngoài đời cũng vậy.
Mỗi khi có người vô thức dõi theo tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc, rung động hay ái mộ...
Tôi cũng sẽ thấy hưng phấn.
Rất hưng phấn.
Thậm chí còn thấy vui hơn cả lúc kiếm được tiền.
Mỗi lần chứng kiến những ánh mắt ấy, tôi đều có cảm giác...
Mình sinh ra đã là trung tâm của mọi ánh nhìn.
Sinh ra đã phải rực rỡ như thế.
Sinh ra đã đáng để nhiều người yêu thích như thế.
Chính vì muốn tận hưởng cảm giác ấy...
Tôi học cách xây dựng hình tượng cho bản thân.
...
Đàm Kinh Dã.
Nam chính của thế giới này.
Cao một mét chín hai.
Có gương mặt và gia thế đều thuộc hàng đỉnh cấp.
Vai rộng, eo hẹp, thân hình săn chắc.
Làn da trắng lạnh.
Anh ghét những kẻ ngu ngốc, tính tình thất thường, làm việc hoàn toàn dựa vào tâm trạng.
Quan trọng hơn...
Anh còn là một tên điên có ham muốn chiếm hữu và khống chế mạnh đến mức biến thái.
Dù gì cũng là nam chính.
Tôi thật sự không muốn dây vào.
Kế hoạch ban đầu của tôi rất đơn giản.