13

Lúc tỉnh lại, trước mắt tôi là một màu đỏ rực, trên đầu còn bị phủ khăn voan đỏ. Cơ thể lắc lư chòng chành như đang ngồi trên kiệu hoa.

Tôi cố gắng cử động một chút, lại phát hiện hoàn toàn không thể nhúc nhích. Chắc là bị Bùi Uyên dùng pháp thuật khống chế rồi.

Tôi thở dài. Đúng là một kẻ mê cái đẹp đáng thương.

Người ta chỉ cần gọi một tiếng “anh trai”, tôi lại ngoan ngoãn mắc lừa.

Ai mà ngờ được mỹ nhân bệnh yếu tôi cứu dọc đường lại chính là Ma Vương chứ?

Uổng công suốt quãng đường tôi còn ra sức bảo vệ cậu ấy.

Càng nghĩ càng thấy tức. Đùa giỡn tôi như vậy vui lắm sao?

Bên ngoài, đám ma vật khiêng kiệu vẫn đang rì rầm bàn tán: “Đại vương lợi hại thật đấy, nói muốn cưới vợ, ai ngờ lại đem về hẳn một thiên thần.”

“Vương hậu đẹp thì đẹp thật, nhưng nhìn thôi mà tôi đã chảy nước miếng rồi, thiên thần thơm quá đi…”

“Nhỏ tiếng thôi, để đại vương nghe thấy là bay đầu đấy.”

“…”

Ngồi trong kiệu, sắc mặt tôi lúc đỏ lúc trắng. Rốt cuộc Bùi Uyên đang làm trò gì vậy?

Cậu ấy cao tay hơn, tôi bị đùa giỡn cũng đành chấp nhận.

Muốn g.i.ế.c hay muốn ăn thịt tôi thì tùy cậu ấy, nhưng làm vương hậu là kiểu gì chứ?

Không biết qua bao lâu, kiệu cuối cùng cũng dừng lại.

Một bàn tay xuất hiện trước mắt tôi, ngón tay trắng lạnh thon dài, ma khí dày đặc đến đáng sợ.

“Em tới đón anh rồi.”

Giọng nói khàn thấp đầy vui vẻ.

Là Bùi Uyên.

Tôi bị cậu ấy dễ dàng bế lên. Qua lớp khăn voan, trán hắn khẽ tựa vào trán tôi, giọng nói dịu dàng: “Anh trai.”

Kèm theo tiếng hò hét khàn khàn khó nghe của đám ma vật xung quanh: “Vào động phòng…”

Trán tôi giật giật gân xanh.

Cái gì cơ, trực tiếp động phòng luôn hả?

Tôi cảm giác mình được nhẹ nhàng đặt xuống, phía dưới là chiếc giường mềm mại.

Khăn voan bị vén lên.

Gương mặt kia hiện ra trước mắt, sau khi nhiễm ma khí lại càng trở nên yêu dị mê hoặc hơn.

Tai tôi mất mặt đỏ bừng lên, tim đập loạn nhịp. Sống mũi nóng ran, thứ gì đó vô dụng nhỏ xuống ga giường.

Bùi Uyên cong mắt cười, giơ tay lau đi vệt đỏ kia cho tôi rồi cố tình biết rõ còn hỏi: “Vương hậu sao lại chảy m.á.u mũi nữa rồi?”

Tai tôi đỏ đến muốn bốc cháy, dứt khoát nhắm mắt lại.

Đường đường là Ma Vương mà chỉ biết dùng mặt dụ dỗ tôi, có gì giỏi đâu chứ.

Đột nhiên khóe môi truyền tới cảm giác mềm mại.

Ngay cả giọng nói của Bùi Uyên cũng cố tình kéo dài đầy mê hoặc, hơi thở phả lên mặt tôi: “Chẳng phải anh trai thích nhất gương mặt này sao? Sao lại không mở mắt nhìn em?”

Đối với một kẻ mê cái đẹp mà nói… Đây đúng là phạm quy.

Ngay trước khi tôi mất sạch mặt mũi của một thiên thần, một luồng sáng mạnh lóe lên… Chiếc giường sập rồi.

Cùng lúc đó vang lên giọng nói đầy tức giận của Tạ Tiêu: “Diệp Hoài, ngay cả giường của Ma Vương mà ngươi cũng muốn trèo lên sao?”

14

Tôi lập tức mở bừng mắt. Cuối cùng Tạ Tiêu cũng chịu xuất hiện rồi.

Nụ cười bên cạnh của Bùi Uyên từng chút biến mất: “Chậc, sao Thiên Thần đại nhân cứ luôn hứng thú với vương hậu của người khác vậy nhỉ?”

Đôi cánh đen sau lưng cậu ấy bung ra, Bùi Uyên trực tiếp lao lên nghênh chiến.

Trước khi bay lên còn cúi xuống hôn tôi một cái: “Anh trai chờ em.”

Sắc mặt Tạ Tiêu càng đen hơn.

Hai người đ.á.n.h nhau đến mức trời đất cũng chẳng còn ra hình dạng gì. Lần này không chỉ giường sập, mà cả ma cung cũng sắp sập theo.

Tôi cố gắng dùng chút pháp lực ít ỏi còn lại để phá bỏ trói buộc trên người.

Không ngờ thật sự thành công.

Tôi dang cánh, rút pháp trượng ra.

Nhắm về phía Bùi Uyên chuẩn bị tung pháp thuật tấn công, thế nhưng hình ảnh cậu ấy đáng thương ngày trước cứ mãi hiện lên trong đầu.

Gương mặt đẹp đẽ ấy kéo tay áo tôi, tủi thân hỏi: “Anh dữ quá đi, sau này anh cũng sẽ đối xử với em như vậy sao?”

Lúc đó tôi trả lời thế nào nhỉ?

Chỉ thoáng thất thần một giây, Bùi Uyên đã bay tới trước mặt tôi.

Theo phản xạ tôi dùng một pháp thuật cấp thấp nhất, loại mà cậu ấy có thể dễ dàng né tránh.

C.h.ế.t tiệt. Sao tôi lại mềm lòng chỉ vì gương mặt đó chứ, hắn là Ma Vương cơ mà.

Thế nhưng Bùi Uyên không né. Ngược lại còn trực tiếp đón lấy.

Thế là Ma Vương đại nhân cứ như vậy bị trúng ngay pháp thuật cấp thấp nhất của tôi.

Cậu ấy dang tay ôm lấy tôi, gương mặt đẹp đẽ kia nhíu lại, đáng thương dựa sát bên tai tôi làm nũng: “Anh trai, đau quá, ôm em một chút được không?”

15

Cơ thể tôi cứng đờ, giọng nói vô thức run lên: “Tại sao em không né?”

Bùi Uyên vùi mặt vào hõm cổ tôi cọ cọ: “Em đã nói rồi mà, mạng này là anh cứu, em cũng sẵn sàng c.h.ế.t vì anh.”

Đôi mắt ướt át, hàng mi run run, giọng nói đầy tủi thân.

Nhịp tim tôi lại rối loạn.

Bùi Uyên đang giả vờ. Thế nhưng m.á.u của cậu ấy thật sự nhuộm đỏ cả tay tôi.

Ma vật cũng có m.á.u sao? Cậu ấy cũng biết đau à?

Không đúng, tôi đang nghĩ cái gì vậy?

Chương 6 - Thuận Tay Cứu Mỹ Nhân Ốm Yếu, Nào Ngờ Lại Là Ma Vương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia