Thanh Nhiêu cảm thấy tim mình nóng bừng.
Nàng hoàn toàn không ngờ chỉ thay một bộ y phục thôi mà lại rơi vào tình cảnh mập mờ, ám muội đến thế.
Ngón tay nàng căng thẳng siết c.h.ặ.t vạt áo, khẽ vò nhẹ. Muốn từ chối cũng không nói nên lời.
Huống hồ... Thái độ của hắn cũng chẳng giống người sẽ cho phép nàng từ chối. Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng khóc lóc om sòm của Phương thị.
Bầu không khí trong phòng lập tức bị cắt đứt.
"Ta chỉ muốn vào nhìn gia một cái thôi, vì sao phu nhân không cho?"
"Mụ già đáng ghét nhà ngươi, cớ gì cứ nhất quyết cản ta?"
Bị giọng nói ch.ói tai của Phương thị quấy nhiễu, Chu Thiệu khẽ nhíu mày. Hắn ngẩng đầu nhìn ra phía cửa.
Dường như không còn ý định tiếp tục nữa. Phương thị đứng ngoài cửa làm loạn một hồi, lại ôm bụng kêu đau.
Bà t.ử canh cửa nhìn ra nàng cố ý làm bộ. Nhưng dù sao trong bụng nàng cũng đang mang huyết mạch quý giá của Quốc công phủ.
Dẫu chỉ làm theo lệnh, bà ta cũng không dám ngăn cản quá mức.
Cuối cùng đành cẩn thận gọi vào trong:
" Thanh Nhiêu cô nương, Phương di nương muốn cầu kiến Quốc công gia."
Bà không biết Quốc công gia có đang nghỉ ngơi hay không. Đành gọi tên Thanh Nhiêu. Ít nhất cũng mong có người ra ứng phó với Phương thị.
Thanh Nhiêu nhân cơ hội lùi lại hai bước.
Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Nàng lo lắng hỏi:
" Gia, Phương di nương đang mang thai..."
" Người... có gặp hay không?"
Nàng nhận ra từ sáng nay, hàng chân mày của Quốc công gia đã giãn ra không ít.
Dường như có chuyện quan trọng nào đó đã không còn phải lo nghĩ nữa.
Câu hỏi này thực chất là muốn hỏi hắn:
Đối với một vị di nương có thể diện như Phương thị, có cần tiếp tục diễn vở kịch trọng thương nữa hay không?
Chu Thiệu liếc nàng một cái. Ngón tay xoay xoay chiếc ban chỉ ngọc. Quả thật có vài phần thông minh.
Nhưng chẳng hiểu sao hắn lại cảm thấy... Chuyện tốt bị Phương thị phá ngang. Con nha đầu này dường như còn khá vui vẻ?
Nàng vui. Thì hắn không vui. Vì thế cuối cùng tuy vẫn gật đầu cho Phương thị vào gặp. Nhưng sắc mặt lại tối sầm xuống.
Phương thị đợi ngoài cửa. Thấy cửa mở, nàng thoáng sửng sốt rồi lập tức vui mừng.
Xem đi. Gia quả nhiên vẫn coi trọng nàng. Người khác đều không được gặp.
Đến lượt nàng thì lại khác. Nhưng khi nhìn rõ người mở cửa là ai, ý cười trên mặt nàng lập tức nhạt đi.
Hôm trước chỉ nhìn thoáng qua. Hôm nay đối diện trực tiếp mới biết. Nha hoàn này thật sự có dung mạo chim sa cá lặn.
Một nữ t.ử như thế... Ngày ngày ở chung phòng với Quốc công gia... Chỉ cần nghĩ tới thôi. Trong lòng Phương thị đã dâng lên từng đợt ghen ghét.
Bước vào phòng. Nàng mắt ngấn lệ tiến tới.
Nhìn thấy Chu Thiệu đang ngồi bình yên ở ghế trên, nàng lập tức vui mừng muốn nhào tới ôm lấy hắn.
Nhưng Chu Thiệu tránh đi.
"Bụng nàng đã lớn như vậy rồi."
" Mọi việc nên cẩn thận hơn mới phải."
Giọng nói mang theo chút lạnh nhạt như có như không. Giọt nước mắt trên mặt Phương thị gần như đông cứng lại.
Lần trước Chu Thiệu đối xử với nàng như thế...
Là khi nàng cố tình làm mất mặt Trần Duyệt Thù trước mặt Trần đại phu nhân. Từ sau khi mang thai, hắn rất ít khi lạnh nhạt với nàng.
Nghĩ như vậy. Nỗi ghen ghét với Thanh Nhiêu càng bốc lên dữ dội. Nếu không phải con hồ ly tinh kia mê hoặc người khác... Quốc công gia sao có thể đối xử với nàng như vậy?
Thanh Nhiêu xách trà nóng bước vào. Khép cửa lại. Rót hai chén trà trên bàn kháng. Một chén đưa cho Chu Thiệu.
Chén còn lại nàng tự tay nâng tới trước mặt Phương thị. Phương thị lại làm ra vẻ trong mắt chỉ có Chu Thiệu.
Ngồi trên ghế vừa lau nước mắt vừa nói, hoàn toàn chẳng coi Thanh Nhiêu là người tồn tại:
" Gia thật quá đáng..."
"Tin đồn bên ngoài đáng sợ như vậy."
"Dù trong lòng người có tính toán gì thì cũng nên báo cho thiếp biết một tiếng."
"Thiếp ngày đêm lo lắng, mấy hôm nay đến cơm cũng chẳng ăn được mấy miếng..."
Thanh Nhiêu khẽ c.ắ.n môi. Nước trà nóng bỏng.
Đợi Phương thị nói hết một tràng dài.
Nàng chỉ cảm thấy các đầu ngón tay mình đã bị bỏng đến tê dại. Chu Thiệu lại chú ý tới dáng vẻ của nàng.
Ánh mắt lập tức trở nên u tối. Hắn không để ý tới lời than thở của Phương thị.
Mà trực tiếp nói với Thanh Nhiêu:
" Di nương đang mang thai."
" Không thích uống trà."
"Ngươi cứ đặt xuống bên cạnh là được."
Nghe vậy. Phương thị hoàn toàn ngây người. Ngày thường khi nàng ở trước mặt Quốc công gia. Trong mắt hắn chưa bao giờ có người khác. Huống chi người kia chỉ là một nha hoàn bình thường.
Nỗi chua xót trong lòng nàng dâng lên mãnh liệt. Năm phần tủi thân giả vờ ban đầu cũng biến thành mười phần thật sự.
Nàng siết khăn tay, nhìn người đàn ông ngồi trên cao. Chu Thiệu nói xong câu ấy.
Ánh mắt chuyển sang người phụ nữ trẻ tuổi đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng vẫn xinh đẹp như hoa đào.
Đáy mắt đen thẫm như mực. Nhưng lời nói lại hướng về phía Thanh Nhiêu:
"Ngươi lui xuống thu dọn đi."
"Ta có vài lời muốn nói với di nương."
Thanh Nhiêu ngoan ngoãn đáp: " Vâng."
Nàng chú ý thấy cằm hắn khẽ hất về phía phòng tắm. Lập tức hiểu ý, lặng lẽ lui đi. Phòng tắm và nội thất bị ngăn cách bởi hai bức bình phong. Những lời chủ t.ử nói chuyện nàng nghe không rõ. Nhưng nàng hiểu.
Quốc công gia bảo nàng tới đó là để xử lý vết bỏng trên tay. Người thường xuyên xuống bếp như nàng đương nhiên biết.
Bỏng nhẹ nếu ngâm nước lạnh kịp thời sẽ nhanh ch.óng khỏi hẳn. Thanh Nhiêu đứng trước thùng nước mát trong phòng tắm. Khom người xuống.
Nhưng chỉ nhẹ nhàng chạm đầu ngón tay vào mặt nước. Để lại vài giọt nước rồi thôi. Trên mặt nước gợn sóng.
Phản chiếu gương mặt tinh xảo mang theo ý cười nhàn nhạt của nàng. Ngay từ lúc mở cửa. Nàng đã nhìn rõ sự đố kỵ và hận ý trong mắt Phương thị.
Điều đó hoàn toàn nằm trong dự liệu. Việc nàng chăm sóc Chu Thiệu. Chính viện cũng không cố ý bưng bít tin tức.
Mấy ngày nay. Người trong bếp. Người quét sân. Ai cũng nhìn thấy. Nàng còn mấy lần ra ngoại viện thay Chu Thiệu làm việc.
E rằng ngay cả đám tạp dịch ở Thừa Vụ xứ cũng biết đôi chút. Nếu như vậy mà Phương thị vẫn chẳng hay biết gì.
Thì Trần đại phu nhân và Trần Duyệt Thù đã không phải dè chừng nàng như thế.
Ngày nàng đi gặp biểu thúc Hồ Vạn Xuân.
Ông đã kể rất rõ về tính cách cùng những chuyện cũ của các chủ t.ử trong nội viện.
Nếu nói việc Trần Duyệt Thù nâng đỡ nàng để đối đầu với Phương thị là chuyện có thể suy đoán được sau khi phân tích từng lớp.
Thì việc Phương thị vừa nhìn thấy nàng gần gũi Chu Thiệu là ghen tức. Lại là chuyện rõ ràng như nổi trên mặt nước.
Phương thị cực kỳ coi trọng sự sủng ái của Quốc công gia. Năm xưa lão Vương phi đặc biệt khai ân.
Cho phép nàng mang theo một nha hoàn hồi môn từ Phương gia vào phủ.
Đó vốn là tâm phúc của nàng.
---------------------------------------------------------