Thực Táng

C12 - Hết

Không biết có phải do ảo giác hay không, ngay lúc nén nhang được thắp lên, tai tôi bỗng văng vẳng tiếng ai đó đang gọi tên mình, đôi chân bất giác muốn bước đi ra ngoài.

Trong lòng bắt đầu hoảng loạn…

Cảm giác này hơi giống lúc nhỏ theo người lớn đi làm khách nhà họ hàng rồi phải ngủ lại qua đêm.

Nhưng cứ hễ trời tối là trong lòng lại trào dâng một nỗi khao khát muốn được quay về nhà đến tột cùng.

"Đây là tủy hương." Thấy vậy, Minh Huyên đưa mắt ra hiệu cho Mãn Tinh Vân.

Mãn Tinh Vân từ trong ba lô rút ra một nén nhang rồi châm lửa đốt.

Đó là hương trầm, vừa thắp lên là thứ cảm giác khao khát muốn về nhà cùng sự hoảng loạn kia liền bị áp đảo ngay lập tức.

Minh Huyên tiếp tục giải thích: "Lấy m.á.u thịt làm thức ăn, đi qua dạ dày để luân hồi. Lấy xương tủy làm hương, chiêu hồn tụ phách. Thứ tủy hương này có tác dụng ngưng tụ mớ hồn gân phân tán trong m.á.u thịt thành hồn phách trở lại, để tiện cho việc hoàn toàn đoạt xá thân xác mới."

Những thứ này quá ư chuyên môn nên tôi nghe chẳng hiểu gì.

Ánh mắt dán c.h.ặ.t vào hình ảnh Hoa Dương Vũ qua màn hình camera, trên gương mặt hắn ta là thứ tình yêu cuồng nhiệt nồng cháy chưa từng thấy bao giờ.

Trong lòng dâng lên từng đợt buồn nôn, bọn chúng rõ ràng là anh em ruột thịt cơ mà…

Nhìn cái bộ dạng này, e là cô em gái kia hoàn toàn không muốn bị hai gã anh trai này thao túng kiểm soát rồi đây!

Ngay khi nén tủy hương vừa được thắp lên, con b.úp bê đang cắm cúi ăn thịt dường như dần dần trở nên tỉnh táo, nó há hốc miệng cất tiếng gọi một cái tên nào đó.

Hoa Dương Vũ và bố Hoa phấn khích lao tới, đồng loạt ôm chầm lấy con b.úp bê, miệng gọi một cái tên thân thiết nào đó.

Cùng lúc đó, da thịt trên người con b.úp bê bỗng chốc hóa thành những sợi dây leo chằng chịt, siết c.h.ặ.t lấy hai kẻ đó không buông.

Vẫn còn vài sợi dây leo tựa như loài rắn độc chui thẳng vào khoang miệng bọn chúng.

Mãn Tinh Vân lập tức đứng phắt dậy: "Hồ Vân San, đến lượt cậu ra tay rồi đấy!"

"Chừa lại mấy nén trấn hồn hương nhé." Minh Huyên bỗng nhiên lên tiếng.

Chỉ tay về phía tôi bảo: "Cô ấy bị ảnh hưởng bởi thực táng, thần hồn bất định, thắp vài nén cho cô ấy trấn an tâm thần."

"Sao lão Minh nay lại tốt tính thế nhỉ?" 

Cái đuôi hồ ly của Hồ Vân San lại bắt đầu đung đưa qua lại, ánh mắt mang theo vẻ trêu chọc nhìn tôi, "Nghe nói lần này là cậu chủ động giúp đỡ cô ta cơ à? Lại còn không thu tiền nữa chứ?"

"Có lần nào anh sai tôi làm việc mà chịu trả tiền không hả? Lần sau có chuyện tốt đừng có mà tìm tôi." Minh Huyên hừ lạnh một tiếng.

Mãn Tinh Vân cười hì hì rút mấy nén nhang trong balo ra: "Diệp Lăng, chị cứ thắp nén nhang này rồi ngủ liền ba ngày ba đêm là mọi chuyện sẽ qua đi thôi. Cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa."

Tôi còn định nói thêm điều gì đó, Minh Huyên vung tay phất nhẹ nén hương trầm đang cháy dở, ý thức của tôi liền chìm nghỉm vào giấc ngủ sâu.

Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi vẫn đang nằm trên chiếc ghế sofa trong phòng đài quan sát, trên người đắp một tấm chăn mỏng.

Tôi đứng dậy đi tìm Minh Huyên nhưng phát hiện toàn bộ đám b.úp bê trong nhà kính đều biến đi đâu mất, chỉ còn lại ba con bò đang thung thăng đi lại trong khu nhà kính.

Đám cây xanh này có rất nhiều cây thuộc hàng quý hiếm đắt đỏ.

Tôi cất tiếng gọi Minh Huyên mấy lần nhưng chẳng ai đáp lại, đành vớ lấy một khúc cây với ý định xua đuổi mấy con bò ra ngoài.

Trong lòng cũng thầm lẩm bẩm không biết tại sao Minh Huyên lại thả cả bò vào trong này nữa.

Đúng lúc tôi cầm gậy bước đến gần, một con bò vàng bỗng quay đầu trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt lóe lên sự oán hận, tiếp theo đó lại đong đầy một thứ cảm xúc phức tạp nào đó, nó ngửa cổ kêu lên “Ụm bò..." một tiếng thật to rồi sải bước lao thẳng về phía tôi.

"Ái chà!" Tôi hoảng hốt vung gậy quơ loạn xạ.

Con bò vàng còn lại cũng hùa theo lao sầm về phía tôi, thậm chí chẳng thèm kêu lấy một tiếng, cứ thế cúi đầu lao thẳng tới với khí thế hung hãn hòng húc c.h.ế.t tôi tại chỗ.

"Minh Huyên! Minh Huyên cứu tôi với!" Tôi sợ đến mức vứt phắt cây gậy, quay người định bỏ chạy.

Vừa quay người lại liền đ.â.m sầm vào n.g.ự.c Minh Huyên.

Anh ấy một tay đỡ lấy tôi, một tay bấm niêm pháp quát lớn: "Định!"

Hai con bò đang lao xồng xộc về phía tôi phanh gấp không kịp, "phịch" một tiếng ngã lăn quay ra đất, cứng đờ bất động.

Mấy con bò này... cũng là b.úp bê nốt à?

Nhưng mà hai con bò này, một con thì đầy vẻ oán hận, con còn lại thì trong sự oán hận còn vương vấn chút không cam lòng…

Ánh mắt ấy, có chút quen thuộc làm sao.

"Hoa Dương Vũ, bố Hoa đấy." Minh Huyên vươn tay chỉ chỉ hai con bò.

Rồi lại chỉ nhẹ sang con bò vàng vẫn còn ngơ ngác đứng bên cạnh: "Mẹ Hoa."

"Hả?" Tôi đơ người đối diện với con bò mang tên "Hoa Dương Vũ", nhất thời không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

"Ngay từ đêm con b.úp bê đến nhà cô hạ thủ bọn chúng, tôi đã tính sẵn chuyện dùng bố con nhà chúng để chế tạo b.úp bê rồi." Minh Huyên khoanh tay đứng một bên.

Trầm giọng bảo: "Bọn chúng chẳng phải thích mượn danh nghĩa thịt bò để thực hiện thực táng đấy sao? Tôi liền chế tạo ra ba con bò b.úp bê, để bọn chúng được làm trâu làm ngựa đúng nghĩa."

"Sợ cô vẫn còn vương vấn tình cảm với Hoa Dương Vũ nên mới cho cô ngủ liền mấy ngày. Chờ mọi chuyện xong xuôi tôi mới tắt hương, gọi cô tỉnh lại." 

Minh Huyên chỉ tay về phía hai con bò đang ngã sõng soài dưới đất.

Rồi có chút tiếc nuối nhìn sang con bò ngơ ngác kia: "Hồn phách của bà ta không bị khuyết thiếu, nhưng không biết tủy hương và phần thịt tàn dư bay đi đâu mất nên mới biến thành cái dạng ngơ ngác thế này đây."

Anh ấy vỗ tay cái bốp: "Thế nào? Cho dù là thần thái hay sinh khí, đều sống động y như bò thật đúng không nào?"

“Ụm bò..."

Con bò mang thân xác Hoa Dương Vũ vẫn nằm bẹp dưới đất, rên rỉ è cổ nhìn tôi bằng ánh mắt cầu xin tha thứ.

Nghĩ đến những mưu mô tính toán từng bước của anh ta, lừa tôi ăn số thịt đó cùng bố anh ta làm những chuyện bệnh hoạn với tôi, trong lòng lại trào lên cơn buồn nôn.

Tôi dứt khoát quay đầu đi thẳng, cất lời với Minh Huyên: "Rất tốt."

Minh Huyên cười khẩy: "Thế tổng giám đốc Diệp sau này có dự tính thế nào đây? Có muốn ở lại đây cùng tôi nghiên cứu về m.ô.n.g má b.úp bê thực táng này nữa không?"

Tôi quay đầu nhìn con bò ngơ ngác kia, cúi đầu mỉm cười: "Được chứ!"

Thực táng ư, cứ cách hai ba mươi năm lại được thay đổi một thân thể do chính mình lựa chọn cơ mà.

Hơn nữa quá trình thay đổi lại được thưởng thức những món thịt bò ngon nhất, chắc chắn phải ở lại nghiên cứu cho đàng hoàng rồi.

Còn hai con bò ngốc nghếch kia…

Tôi đã sớm ngấy đến tận cổ rồi!

Minh Huyên giỏi giang thế cơ mà, anh ấy có thể chế tạo ra rất nhiều rất nhiều b.úp bê khác nhau, tôi muốn đổi sang thân thể kiểu gì mà chẳng được!

Hết

C12 - Hết - Thực Táng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia