Tôi lạnh lùng nhìn hai chú cháu.
“Công ty của tôi không cần bất kỳ ai thay tôi quản lý!”
“Trần Húc, tôi đã sa thải Trần Kiến Nam và toàn bộ đám thực tập sinh này. Còn anh, cũng cút khỏi công ty cho tôi!”
“Từ hôm nay, công ty không còn vị trí của anh, quan hệ giữa chúng ta cũng chấm dứt!”
“Cái gì? Em muốn đuổi việc anh? Còn muốn chia tay?”
Trần Húc lập tức hoảng loạn, đôi mắt đỏ lên chỉ trong chốc lát.
Anh ta lao tới muốn ôm tôi nhưng bị trợ lý Trương ngăn lại.
“A Nguyệt! Em không được chia tay anh!”
“Là vì chuyện của Trần Kiến Nam sao? Anh lập tức bắt nó xin lỗi em!”
Thấy Trần Húc quay sang muốn kéo Trần Kiến Nam tới nhận lỗi, tôi chỉ cười lạnh.
“Trần Húc, cho dù hôm nay chẳng xảy ra chuyện của Trần Kiến Nam, tôi vẫn sẽ chia tay.”
“Anh mượn danh nghĩa của tôi để ngang nhiên tác oai tác quái trong công ty, bóc lột nhân viên, ăn chặn tiền hoa hồng, còn không ngừng cài người vào những bộ phận quan trọng — tất cả tôi đã điều tra rõ!”
“Công ty của tôi không chứa nổi loại sâu mọt như anh, tôi cũng không cần một người đàn ông như anh! Cút!”
Trần Húc không ngờ mọi chuyện đã bị điều tra sạch, đôi môi run lên nhưng chẳng nói nổi câu nào.
Trần Kiến Nam tới lúc này cuối cùng cũng nhìn rõ tình thế, hiểu người thật sự có quyền quyết định tuyệt đối là tôi.
Cậu ta lập tức hoảng hốt, lồm cồm bò đến rồi quỳ thẳng trước mặt tôi!
“Tổng giám đốc Tống… chị dâu, vừa rồi là em có mắt mà không thấy Thái Sơn, không nhận ra chị, em đáng c.h.ế.t!”
“Em xin lỗi! Tất cả đều do em sai, nhưng chúng ta dù sao cũng là người một nhà, đừng làm mọi chuyện căng như vậy mà!”
“Em là du học sinh duy nhất trong nhà, không thể bị sa thải được! Tổng giám đốc Tống, chị bớt giận đi!”
Trần Húc cũng lập tức phản ứng, nhìn tôi cầu xin.
“A Nguyệt, anh biết hôm nay em giận nên mới buột miệng nói chia tay, yên tâm, anh sẽ không để bụng…”
“Kiến Nam vừa mới tốt nghiệp, vẫn còn là trẻ con, em rộng lượng bỏ qua cho nó lần này đi, dù sao sau này cũng là người một nhà…”
Tôi tức đến bật cười: “Trẻ con? Nếu muốn làm trẻ con thì nhảy lầu đầu t.h.a.i lại đi!”
“Trần Húc, tôi nhắc lại lần cuối, chúng ta đã chia tay! Cút ngay!”
Trần Húc cuống cuồng quỳ xuống cạnh Trần Kiến Nam, vừa khóc vừa van xin.
“A Nguyệt! Em không thể chia tay anh! Anh yêu em thật lòng!”
“Em là người anh yêu nhất, anh không thể sống thiếu em! Em làm như vậy chẳng khác nào ép anh c.h.ế.t!”
Nhưng tới lúc này tôi đã nhìn rõ mọi thứ.
Thứ Trần Húc gọi là “yêu tôi” có lẽ chỉ là yêu gia thế và vị trí tổng giám đốc của tôi.
Bây giờ anh ta van xin cũng chỉ vì sợ sau khi rời khỏi tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được thêm một nữ tổng tài vừa giàu vừa ngốc như thế nữa.
Tôi đã chẳng còn hứng thú nghe tiếp.
Trợ lý Trương lập tức hiểu ý, gọi bảo vệ tới kéo hai người ra ngoài.
Trong cơn hoảng loạn, Trần Kiến Nam bất chợt gào lên:
“Tống Hoài Nguyệt! Từ đầu cô cố tình không nói rõ thân phận, rốt cuộc cô định làm gì?!”
“Tôi hiểu rồi! Cô chẳng những muốn chiếm lấy chú nhỏ tôi, còn muốn ‘trâu già gặm cỏ non’, cố tình thu hút tôi đúng không?! Được! Tôi đồng ý! Tôi có thể ở bên cô, chỉ cần cô đừng tiếp tục làm loạn!”
Vừa nói, Trần Kiến Nam còn quay sang an ủi Trần Húc:
“Chú nhỏ yên tâm, sau này cháu sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt!”
Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Rốt cuộc thứ gì vừa nhập vào Trần Kiến Nam vậy?
Sao cậu ta có thể mặt dày nói được những câu như thế?
Tôi cau mày, bước lên rồi tặng mỗi chú cháu một cái tát.
“Trần Kiến Nam, ngay từ đầu tôi đã nói rõ mình là ai, chính cậu không chịu tin. Tất cả chuyện hôm nay đều do cậu tự chuốc lấy!”
“Trần Húc, tôi cho anh ba giây biến khỏi đây. Nếu không, tôi sẽ để pháp luật xử lý tất cả những gì anh làm! Chắc anh cũng không muốn nửa đời sau ngồi trong tù đạp máy may đâu nhỉ?”
Nói xong, tôi lạnh lùng nhìn đám thực tập sinh còn lại.
“Còn các người, cút hết!”
7
Mặc cho Trần Húc, Trần Kiến Nam và đám thực tập sinh kia khóc lóc cầu xin thế nào, tôi vẫn thẳng tay đuổi sạch.
Không chỉ vậy, tôi còn kể rõ toàn bộ sự việc cho các đối tác đang hợp tác với công ty.
Chẳng mất bao lâu, chuyện xấu của hai chú cháu nhà họ Trần đã truyền khắp giới kinh doanh.
Tôi có thể chắc chắn ít nhất trong phạm vi thành phố này, gần như chẳng còn doanh nghiệp t.ử tế nào dám tuyển họ.
Tôi vốn cho từ nay sẽ không phải gặp lại hai chú cháu ấy, có thể yên tâm tập trung làm việc.
Thế nhưng trong một buổi đấu thầu, tôi lại tình cờ bắt gặp Trần Húc và Trần Kiến Nam với diện mạo hoàn toàn mới.
Cả hai mặc vest đắt tiền, trông vô cùng bóng bẩy.
“Không ngờ đúng không, Tống Hoài Nguyệt! Rời khỏi em xong, anh với Kiến Nam lập tức lên như diều gặp gió. Bây giờ em có hối hận thì cũng muộn rồi!” – Trần Húc cười đầy đắc ý.
Trần Kiến Nam lập tức hùa theo: “Chú nhỏ, đừng phí lời với loại đàn bà này! Công ty của cô ta sớm muộn gì cũng phá sản!”
“Sau này chúng ta mở công ty riêng, nếu tâm trạng tốt thì có thể cho cô ta tới làm lễ tân, khi ấy mới thật sự xứng với hai chữ ‘chị lễ tân’!”
Tôi chỉ cảm thấy đau đầu.
Tôi không biết công ty nào lại dám nhận hai người này, nhưng rõ ràng doanh nghiệp ấy cũng chẳng định sống yên trong giới nữa.
Ở nơi công cộng tôi không muốn cãi cọ mất thể diện nên xoay người định đi.
Không ngờ Trần Kiến Nam lại bất ngờ nắm lấy tay tôi.