13.
Tạ Lương Trần khóc.
Những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau rớt xuống mu bàn tay tôi. Nóng quá. Hơi nóng khiến tôi muốn rụt tay về nhưng lại bị anh nắm c.h.ặ.t áp lên má. Từ lúc thích Tạ Lương Trần đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh rơi nước mắt. Bỗng chốc chân tay tôi luống cuống cả lên.
"Anh đừng khóc nữa, có chuyện gì thì cứ nói từ từ chứ."
Nghe thế, nước mắt Tạ Lương Trần càng tuôn rơi như suối không ngừng nghỉ.
"Tôi không nên đ.á.n.h anh, tôi xin lỗi, thật đấy, anh đừng khóc nữa được không?" Tôi bắt đầu sám hối liên tục.
Anh chẳng nói chẳng rằng, cứ im lặng rơi lệ, hỏi cái gì cũng cạy miệng không ra. Khó hiểu thật sự. Sự kiên nhẫn của tôi cạn sạch sành sanh, tôi liền thẳng lưng dậy định vươn tay lấy điện thoại.
Cuối cùng anh cũng nghẹn ngào mở miệng: "Em... định làm gì?"
Tôi bực bội dúi điện thoại vào tay anh: "Tôi không có WeChat của Thẩm An Nhạc, anh gọi điện bảo cô ấy đến đón anh về đi."
Tạ Lương Trần như bị nhấn nút tạm dừng, anh ngơ ngác hỏi: "Khoan đã, sao lại bảo cô ấy đến đón anh?"
Tôi nghe mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hóa ra tôi chỉ là một phần trong cái trò play của cặp tình nhân các người hả? Khoe ân ái thì cũng phải chừa mặt tôi ra chứ.
"Chẳng phải hai người đang hẹn hò với nhau sao?"
Tạ Lương Trần khựng lại một giây, sau đó đột nhiên bật cười.
Vừa dính nước mắt mà anh đã cười không ngớt.
Hóa ra là anh vừa mới nhớ ra mình có bạn gái cơ à? Điên mất rồi, đúng là phát điên lên mất thôi. Thấy thế, tôi lập tức đứng phắt dậy định chuồn.
Tạ Lương Trần vươn cánh tay dài tóm c.h.ặ.t lấy tôi, mặc cho tôi giãy giụa thế nào vẫn quyết ôm khư khư vào lòng. Sợ tôi chạy mất dép, anh vội vàng thanh minh: "Không phải đâu, anh và Thẩm An Nhạc không phải quan hệ nam nữ gì hết."
14.
Nghe vậy, tôi ngẩn người ra một nhịp, nhưng rồi lại tiếp tục giãy giụa phản kháng.
Cho dù không phải người yêu thì cũng chẳng đến mức phải đi giải thích với một đứa "bạn giường" như tôi chứ?
"Ồ, thế thì liên quan gì đến tôi?"
Anh trân trân nhìn tôi với vẻ mặt nghẹn họng. Tôi bĩu môi bồi thêm câu nữa: "Hai chúng ta chỉ là bạn giường thôi mà."
Tạ Lương Trần nghe xong, toàn thân toát lên vẻ khó tin đến cực điểm. Anh sờ trán tôi, rồi lại tự sờ trán mình.
"Em đang nói cái quái gì thế? Chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau mấy tháng nay rồi sao?"
Tôi cũng mang theo một bụng hoài nghi: "Từ từ đã, chẳng lẽ chúng ta không phải bạn giường à?"
Tạ Lương Trần bật cười. Tức đến mức phải phì cười.
"Cái gì? Thế ba tháng qua anh dốc hết tâm can chăm sóc em, dùng hết sức lực từ trên giường xuống dưới đất thì được tính là gì?"
Tôi vẫn ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai. Thử dò dám mở miệng: "Chẳng phải từ trước đến nay chúng ta vẫn là bạn giường sao? Lúc bắt đầu chính anh đã đồng ý cơ mà."
Tạ Lương Trần lại cười, tiếng cười từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh truyền thẳng vào tai tôi, làm xương cốt tôi tê rần cả lên.
"Ồ? Thế à? Hóa ra Mạt Mạt vẫn luôn nghĩ chúng ta chỉ là bạn giường thôi sao? Vậy để anh cho em mở mang tầm mắt xem thế nào mới là bạn giường chính hiệu nhé."
Nói đoạn, Tạ Lương Trần buông tôi ra rồi bắt đầu cởi áo. Tôi chớp lấy thời cơ xoay người định trốn, vừa bò vừa van xin: "Khoan đã, Tạ Lương Trần, có gì từ từ nói."
Anh khẽ cười khẩy, tóm lấy cổ chân tôi kéo giật trở lại: "Cầu xin anh, cầu xin thì anh sẽ nương tay."
"Khóc một tiếng, cộng thêm nửa tiếng."
15.
Lúc tôi tỉnh lại trong vòng tay của Tạ Lương Trần, đầu óc vẫn còn ong ong như máy bay cất cánh. Nhưng cơn đau nhức mỏi rã rời khắp cơ thể đã nhắc nhở tôi rằng những gì diễn ra tối qua hoàn toàn không phải là mơ.
Hóa ra trước đây lúc ở bên tôi, Tạ Lương Trần thực sự đã phải kìm nã bản thân rất nhiều. Tối hôm qua giọng tôi có khản đặc ra rít lên thế nào, anh cũng chẳng thèm buông tha.
Tôi rón rén trượt khỏi vòng tay anh, nhanh như cắt tự khóa trái cửa nhà vệ sinh lại.
"Trời ơi là trời."
Nhìn đống vết hôn chằng chịt chi chít trong gương, lại nhớ đến khung cảnh điên cuồng tối qua, mặt tôi không phanh nổi mà nóng bừng lên.
"Á á á á!"
Rốt cuộc cái tên này có thích tôi không hả?
Tôi ngồi bệt trên bồn cầu bất lực gào thét trong lòng, cục diện bây giờ đã vượt xa tầm kiểm soát của tôi rồi.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi. Vừa mở cửa ra, tôi đã bị Tạ Lương Trần ôm chầm lấy.
"Làm anh sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng em lại bỏ trốn."
"Ha ha, đâu có đâu có."
Tôi cười trừ đầy gượng gạo, trong lòng vẫn thấy có chút không tự nhiên cho lắm. Dù sao thì danh phận của hai đứa vẫn là "bạn giường cũ" cơ mà.
Thế nhưng anh lại thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, cứ làm như tôi chưa từng bỏ đi bao giờ. Tôi ngồi xem tivi trên sofa mà m.ô.n.g như ngồi phải bàn chông. Rốt cuộc Tạ Lương Trần có ý gì đây? Anh thích tôi thật không? Sao không chịu mở miệng nói ra chứ?
Anh cầm điện thoại cười tủm tỉm suốt cả tiếng đồng hồ. Tôi lén lút liếc mắt quan sát, ai dè Tạ Lương Trần đột ngột đứng phắt dậy đi ra mở cửa, dọa tôi suýt ngã lăn xuống đất.
Làm cái trò gì thế? Đánh lạc hướng à? Tôi còn tưởng là đồ ăn ngoài vừa đặt đã tới, ai ngờ giây tiếp theo lại nhìn thấy Thẩm An Nhạc xuất hiện ngay giữa phòng khách nhà mình.
Không phải giao đồ ăn, mà bụng tôi đang đói cồn cào đây này. Từ từ đã, ai cơ? Thẩm An Nhạc? Sợ đến mức cái điều khiển tivi trên tay tôi rơi bộp xuống đất.
Cái cảm giác bị bắt gian tại trận này là thế nào đây hả trời? Tôi bật dậy theo phản xạ cúi lượn người, ném ánh mắt nhìn chằm chằm ra cửa, nơi Tạ Lương Trần và Thẩm An Nhạc đang đứng.
Thẩm An Nhạc cười tươi chào hỏi: "Mạt Mạt, chào em."
Hai người này kéo nhau đến tận nhà để tuyên chiến và ngửa bài với tôi chắc? Tôi hoảng hốt ôm c.h.ặ.t lấy chiếc gối ôm trước n.g.ự.c, lắp bắp:
"Ha ha, chào... chào chị. À, nếu không có chuyện gì thì em đi trước đây, hai người cứ tự nhiên trò chuyện nhé."
Dứt lời, tôi xoay người định chuồn thì bị Tạ Lương Trần tóm ngay cổ áo kéo lại.
"Em cứ chạy đi đâu thế hả?"
Tạ Lương Trần bất mãn ấn tôi ngồi phịch xuống sofa, đoạn hướng về phía Thẩm An Nhạc nghiêm túc nói: "Em nói đi, giải thích cho cô ấy hiểu rõ chúng ta rốt cuộc có quan hệ gì đi."
Nói rồi anh quay sang nhìn tôi: "Em nghe cô ấy nói cho kỹ vào đấy, không thì vợ anh sắp bay màu đến nơi rồi này."
Bị câu nói quá đỗi bộc trực của Tạ Lương Trần làm cho nghẹn họng, mặt tôi đỏ bừng lên tận mang tai. Nhưng anh chẳng cho tôi cơ hội để ngượng ngùng, dứt khoát quay lưng mở cửa bước ra ngoài.