Từ Dao Dao đỏ mặt thẹn thùng, ngay tại chỗ đồng ý với anh ta.
Chiếc nhẫn cầu hôn kia là nhẫn kim cương một carat của thương hiệu T.
Giá niêm yết tại cửa hàng chuyên doanh là một trăm nghìn tệ.
Mẹ Chu Lỗi lần này đúng là chịu bỏ vốn lớn thật sự.
Đến ngày bàn bạc chuyện kết hôn.
Từ Dao Dao nhắc đến chuyện nhà cưới trước mặt mẹ Chu Lỗi.
Mẹ anh ta đắc ý nói rằng bà ta đã chuẩn bị sẵn nhà cưới cho Chu Lỗi từ lâu rồi.
Đến lúc kết hôn, hai người họ chỉ cần trực tiếp chuyển qua đó ở là được.
Từ Dao Dao nhìn ảnh căn nhà kia, sắc mặt lập tức xị xuống.
“Ôi dì à, căn hộ nhỏ kiểu này sao có thể ở được chứ?”
“Phòng ngủ chính này còn chưa lớn bằng phòng của giúp việc nhà cháu nữa.”
“Nếu cháu thật sự chuyển vào đó ở, chắc chắn sẽ không quen đâu.”
Mẹ Chu Lỗi vừa nghe vậy, lập tức sợ con vịt đã nấu chín lại vỗ cánh bay mất.
Bà ta nhanh ch.óng quyết định sẽ mua một căn nhà mới lớn hơn để làm nhà cưới cho bọn họ.
Đợi đến khi căn nhà mới đã mua xong.
Tôi viết lại toàn bộ trải nghiệm của tôi và Lâm Tụng Ngữ, rồi đăng một bài cảnh báo lên Tiểu Hồng Thư.
Tôi đính kèm tất cả ảnh chụp màn hình mà tôi và Lâm Tụng Ngữ đã thu thập được.
[Bẫy lừa trong tình yêu! Chị em hãy tránh xa người đàn ông này và văn phòng môi giới này!]
Năm năm m.á.u và nước mắt của tôi đều hóa thành một bài đăng khiến người ta đọc xong không khỏi rợn người.
Bài đăng được đăng lên vào buổi sáng hôm đó.
Nó nhẹ nhàng rơi vào dòng chảy của dữ liệu lớn, rồi được đẩy đến trước mắt vô số người.
Chỉ trong vòng một ngày, bài đăng ấy đã khơi lên một cuộc thảo luận dữ dội.
Trong khu bình luận, vô số người lên tiếng lên án những việc làm tồi tệ của mẹ con Chu Lỗi.
[Đúng là mở mang tầm mắt! Trên đời này loại người hèn hạ nào cũng có thật.]
[Văn phòng môi giới này cứ chờ đóng cửa đi! Bà chủ lòng dạ đen tối còn dẫn con trai đi lừa người khác.]
[Cô gái nào gả vào gia đình như vậy thì đúng là xui tận mạng.]
[May mà hai chị gái phát hiện kịp thời, vẫn còn đủ tỉnh táo để nhìn rõ mọi chuyện.]
[Nếu thật sự kết hôn với anh ta, chẳng phải sẽ bị lừa đến không còn cái gì sao?]
[Tên đàn ông này làm ở công ty Internet nào vậy! Mau tìm ra anh ta đi!]
Nhờ bài đăng đang hot kia.
Tôi gặp lại Chu Lỗi đã lâu không thấy ở dưới lầu công ty.
Nhiều ngày không gặp, lúc này trông anh ta tiều tụy đi rất nhiều, quầng thâm dưới mắt gần như không thể che nổi.
Hai mắt anh ta đầy tơ m.á.u, vừa mệt mỏi vừa đáng sợ.
Tôi đột nhiên không hiểu vì sao lại nhớ đến dáng vẻ anh ta theo đuổi tôi hồi năm nhất đại học.
Khi ấy trông anh ta ít nhiều vẫn còn vài phần chân thành.
Tôi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc anh ta đã biến thành dáng vẻ ngày hôm nay bằng cách nào.
Có lẽ một người nếu ngâm mình trong những lời nói dối quá lâu, cuối cùng cũng sẽ bị những lời nói dối ấy làm cho biến chất.
Anh ta vừa nhìn thấy tôi bước ra, lập tức sốt ruột sải bước đi tới.
Câu đầu tiên anh ta mở miệng chính là:
“Bài đăng kia là do em và Lâm Tụng Ngữ đăng đúng không?”
“Các em đã biết chuyện từ lâu rồi phải không?”
Tôi không tìm thấy dù chỉ một chút hối hận nào trong mắt anh ta.
Anh ta hỏi vấn đề này, chẳng qua chỉ muốn biết rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu.
Tôi nhìn dáng vẻ anh ta sốt ruột đến mức giống như con kiến bò trên chảo nóng.
Trong lòng tôi ít nhiều cũng cảm thấy có chút hả hê.
“Là tôi đăng thì sao?”
“Anh và mẹ anh đã làm bao nhiêu chuyện ghê tởm như vậy, anh còn bắt cá hai tay sau lưng tôi.”
“Tôi cùng lắm chỉ đăng một bài viết kể lại sự thật mà thôi, như vậy đã là quá nhẹ cho anh rồi.”
Nói xong, tôi xoay người định rời đi.
Anh ta nhanh tay túm lấy cổ tay tôi, giọng điệu lập tức mềm xuống, gần như cầu xin.
“Nể tình chúng ta đã bên nhau năm năm, em xóa bài đăng đó đi được không?”
“Coi như anh cầu xin em, được không?”
“Công ty đã gọi anh lên nói chuyện rồi, cư dân mạng đã tìm đến tài khoản công ty để làm ầm lên rồi!”
“Chuyện này không thể tiếp tục lan rộng nữa, nếu không anh thật sự sẽ mất việc!”
“Anh còn phải dựa vào công việc này để trả khoản vay mua nhà!”
Tôi giằng tay ra khỏi anh ta, lạnh lùng đáp lại.
“Giữa chúng ta không còn chút tình nghĩa nào đáng nói cả.”
Anh ta lại hùng hồn hỏi ngược lại tôi.
“Anh đã lừa em cái gì chứ?”
“Em muốn thuê nhà, mẹ anh vừa hay mở văn phòng môi giới bất động sản, anh lại vừa hay có một căn nhà treo ở chỗ mẹ anh để cho thuê.”
“Em có nhu cầu thuê nhà, anh cũng vừa hay có nhà phù hợp.”
“Em thuê nhà của người khác, chưa chắc đã không gặp phải mấy chủ nhà kỳ quặc khó chịu.”
“Em thuê nhà của anh, em là bạn gái anh, ít nhất anh cũng sẽ không hại em chứ?”
“Chẳng phải em đã sống yên ổn trong đó suốt ba năm sao?”
“Anh chẳng qua chỉ không nói cho em biết mà thôi.”
“Anh thật sự không hiểu, chỉ có chút chuyện như vậy, các em có cần phải đưa lên mạng nói khó nghe đến mức đó không?”
“Việc làm ăn ở cửa tiệm của mẹ anh đều bị các em làm ảnh hưởng hết rồi.”
Mặt anh ta đỏ bừng, càng nói càng kích động.
Tôi lùi về sau mấy bước, tránh để nước bọt của anh ta văng lên mặt mình.
Đợi đến khi cuối cùng anh ta cũng nói xong mớ lý lẽ vô lý đến khó tin ấy.
Tôi nhìn anh ta, bình tĩnh nói từng chữ.
“Chu Lỗi, hôm nay tôi coi như đã nhận thức lại con người anh thêm một lần nữa.”
“Hai chữ vô sỉ đúng là được anh diễn giải đến mức trọn vẹn không sót chút nào.”
“Bài đăng đó tôi sẽ không xóa, tôi sẽ để nó treo mãi cho đến khi anh thân bại danh liệt.”
Nói xong, tôi gọi hai đồng nghiệp nam vừa bước ra khỏi tòa nhà lại.
Tôi lớn tiếng hô rằng có người đang quấy rối tôi.
Hai người họ lập tức vội vàng chạy tới, đẩy Chu Lỗi ra khỏi tôi.
Quả báo của Chu Lỗi đến nhanh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Sức mạnh của dư luận vừa khổng lồ vừa đáng sợ.
Công ty của anh ta sợ bị vạ lây, ngay trong đêm đã quyết định sa thải anh ta.