Giang Hoài Tự vốn đã xác định bỏ học đi làm thuê.
Vậy mà, chẳng ai ngờ được, tôi đã không viết bài văn môn Ngữ văn.
Tôi chủ động nhường cơ hội học đại học cho Giang Hoài Tự.
Nhờ cơ hội ấy, anh ta bước ra khỏi trại trẻ mồ côi, bước ra khỏi vùng núi nghèo khó, và cũng ngày càng xa cách tôi hơn.
Sau khi trưởng thành, không được đi học thì không thể ở lại trại trẻ mồ côi, chỉ có thể tự mình tìm đường sống.
Giang Hoài Tự chủ động đón tôi về ở cùng. Chúng tôi thuê một căn phòng nhỏ chỉ hai trăm tệ ở ngôi làng trong phố gần trường đại học.
Nằm trong căn phòng chật chội ẩm thấp, Giang Hoài Tự ôm c.h.ặ.t lấy tôi, ánh mắt đong đầy tình cảm và yêu thương.
"Châu Châu, cảm ơn em."
"Anh nhất định sẽ cố gắng để cho em một mái ấm, nhất định sẽ không để em mãi phải chịu khổ cùng anh nữa."
Tôi lắc đầu, ôm lấy Giang Hoài Tự c.h.ặ.t hơn một chút.
Tôi không thấy khổ. Dù tôi có phải làm ba công việc một ngày, từ năm giờ sáng đến mười giờ tối mới được nghỉ ngơi.
Dù đôi bàn tay tôi đầy những vết nứt nẻ vì rửa bát.
Dù lòng bàn chân đầy những vết chai sần và phồng rộp.
Dù đôi vai non nớt của tôi phải gánh vác chi phí cho cả hai người, tôi cũng không thấy khổ.
Đôi lúc bị khách hàng làm khó, bị ông chủ mắng mỏ, tôi cũng từng nghĩ những ngày tháng như thế này đến bao giờ mới kết thúc đây? Thế nhưng mỗi khi về đến nhà, thấy Giang Hoài Tự ngồi dưới ánh đèn bàn chăm chú đọc sách, tôi lại cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Những ngày tháng ấy cứ thế trôi qua suốt bảy năm.
May mắn thay, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Giang Hoài Tự đã được giữ lại trường làm giảng viên, cuộc sống của chúng tôi dần khởi sắc.
Ngay ngày đi làm đầu tiên, anh ta đã giao thẻ lương cho tôi, không cho phép tôi đi làm thêm nữa.
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc thẻ lương mà Giang Hoài Tự đã nắm trên tay suốt cả quãng đường, vẫn còn vương lại hơi ấm, lòng tôi cũng ấm áp lạ thường.
Kể từ đó, tôi bắt đầu lui về hậu phương, chăm lo cho cuộc sống sinh hoạt của anh ta. Từ những việc lớn như đối nhân xử thế, xây dựng mối quan hệ tại trường học, cho đến những việc nhỏ nhặt như anh ta mặc chiếc quần lót nào sau khi tắm xong, đều một tay tôi lo liệu.
Tôi thể hiện mình là một người vợ hiền thục, trong lòng cũng tràn đầy mong đợi về việc cùng Giang Hoài Tự xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Vào ngày sinh nhật của tôi, Giang Hoài Tự đặt một chiếc hộp quà nhỏ bằng nhung trước mặt tôi.
Tôi cảm nhận được sự phấn khích và hồi hộp chưa từng có, trong lòng thầm niệm "em đồng ý" đến mấy lần.
Giang Hoài Tự từ từ mở hộp quà, bên trong là một đôi khuyên tai.
Anh ta đeo khuyên tai vào giúp tôi, liên tục khen đẹp, nhưng hoàn toàn không chú ý đến nét thất vọng hiện rõ trên gương mặt tôi.
Tôi cũng tự an ủi bản thân, không sao cả, công việc của Giang Hoài Tự còn chưa ổn định, hãy cho anh ấy thêm chút thời gian.
Sinh nhật năm sau, Giang Hoài Tự lại bỏ ra vài tháng lương để tặng tôi một chiếc dây chuyền kim cương.
Tôi lại tự an ủi mình, không sao, thời gian còn dài mà.
Thế nhưng, mọi chuyện ngày càng chệch khỏi dự định của tôi.
Giang Hoài Tự về nhà ngày càng muộn, số lần tôi phải hâm lại thức ăn ngày càng nhiều, thậm chí đôi khi anh ta còn không về nhà cả đêm.
Đến cả chuyện ân ái cũng chỉ làm cho có lệ.
Tôi cố gắng trao đổi với anh ta, câu trả lời nhận được là: "Anh đi làm mệt quá, em đừng nghĩ ngợi linh tinh, nghỉ ngơi sớm đi."
Tôi cứ ngỡ Giang Hoài Tự chỉ là quá áp lực công việc, nên tìm mọi cách để giúp anh ta giảm bớt căng thẳng.
Không giúp được gì trong công việc, tôi bèn dồn tâm sức vào chuyện ăn uống. Thực đơn đổi mới theo tuần, mỗi ngày một món khác nhau.
Tôi cứ ngỡ rằng với nỗ lực của mình, cuộc sống nhất định sẽ trở lại quỹ đạo.
Cho đến ngày tôi gặp Thịnh Vãn.
Tôi dậy từ sớm, ninh món canh sườn ngô mà Giang Hoài Tự thích nhất, vội vàng mang đến trường trước giờ ăn trưa.
Khi đến cửa văn phòng, tôi nghe thấy Giang Hoài Tự đang tranh luận sôi nổi với một nữ giáo viên bên cạnh về một vấn đề vật lý.
Nữ giáo viên ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng vẻ thắc mắc: "Xin hỏi cô là...?"
Tôi chỉ tay vào Giang Hoài Tự bên cạnh: "Tôi đến tìm thầy Giang."
Chỉ trong một khoảnh khắc ấy, tôi nhạy bén bắt gặp sự hoảng loạn thoáng qua trong ánh mắt Giang Hoài Tự. Bàn tay anh ta vốn đặt sau lưng Thịnh Vãn cũng lặng lẽ buông xuống.
Tôi đặt canh sườn lên bàn, Giang Hoài Tự chia một nửa cho Thịnh Vãn.
Trong lúc trò chuyện, Thịnh Vãn hỏi tôi: "Chị dâu cũng là người của trường chúng ta sao? Cũng học ngành vật lý à?"
Tôi lắc đầu định giải thích: "Chúng tôi vẫn chưa kết hôn..."
Nhưng Giang Hoài Tự đã ngắt lời tôi: "Không phải, cô ấy chưa từng học đại học."
Thịnh Vãn nhìn tôi đầy ẩn ý, nhẹ nhàng thốt lên một tiếng "Ồ".
Hai má tôi đỏ bừng, mười đầu ngón tay siết c.h.ặ.t lấy mép bàn, chỉ muốn biến mất ngay lập tức.
Tôi cầm chiếc hộp cơm đã được hai người họ chén sạch trở về nhà.
Tôi đứng thẫn thờ bên bồn rửa bát rất lâu.
Tôi hối hận rồi, hối hận vì không học đại học, hối hận vì đã không tiếp tục theo đuổi ngành vật lý.
Hồi cấp ba, môn vật lý là sở trường của tôi, mọi bài tập Giang Hoài Tự không giải được, tôi đều có thể xử lý dễ dàng. Vậy mà giờ đây, tôi thậm chí còn chẳng nghe hiểu những thuật ngữ học thuật mà anh ta và Thịnh Vãn thảo luận.