Cuối cùng, thứ kéo tôi lại từ cõi c.h.ế.t là một cuộc điện thoại từ trại trẻ mồ côi gửi đến.
"Dư Châu, đã tìm thấy mẹ ruột của cháu rồi. Dù hiện tại bác ấy đang nằm viện, nhưng tình trạng vẫn ổn định, cháu có thể sắp xếp thời gian đến thăm bác ấy."
Người mẹ ruột tôi chưa từng một lần gặp mặt đã kéo tôi trở về từ bờ vực sinh t.ử. Bà cho tôi biết rằng tôi không hề cô độc sống trên thế gian này, vẫn còn có người thương yêu, ngóng trông tôi.
Tôi cứ ngỡ sớm muộn gì chúng tôi cũng có cơ hội gặp nhau. Nhưng Giang Hoài Tự lại hẹn gặp tôi, nói có món đồ rất quan trọng muốn đưa cho tôi.
Tôi đến địa điểm hẹn chờ suốt nửa ngày trời, anh ta mới chậm chạp bước đến.
Anh ta đưa cho tôi một bộ tranh ghép hình, còn dặn sau này nếu gặp khó khăn thì hãy mở ra.
Ngay lúc đó, điện thoại của tôi vang lên hai tiếng, rồi lập tức sập nguồn đen kịt vì hết pin. Không một ai ngờ được bệnh tình của mẹ tôi lại đột ngột chuyển biến xấu.
Vì Giang Hoài Tự, vì bộ tranh ghép hình này, tôi đã bỏ lỡ cuộc gọi từ bệnh viện.
Tôi đã lỡ mất cơ hội nhìn mặt mẹ lần cuối, bà cho đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn chưa được nhìn thấy con gái mình.
"Mẹ chồng cậu trồng lắm hoa trong căn nhà cũ này, hai ba ngày lại phải tưới một lần, cậu cũng không thấy phiền à."
Tiếng Linh Linh vang lên cắt ngang, dòng suy nghĩ của tôi lập tức kéo về thực tại.
Tôi mỉm cười đáp lại cô ấy: "Mẹ chồng đối xử với mình tốt như thế, tưới chút hoa thôi mà, tiện tay ấy mà. Dù sao căn nhà mẹ đẻ mình để lại cũng ngay bên cạnh, mình còn có thể thường xuyên ghé qua thăm."
Linh Linh cười trêu tôi: "Biết là mẹ chồng tốt với cậu rồi, riêng chiếc vòng tay gia bảo trên tay cậu đã đáng giá tới tám chữ số rồi còn gì."
Vừa nói chuyện phiếm, chúng tôi vừa khóa cửa rồi bước ra ngoài sân. Một chiếc xe Bentley màu đen đang đỗ ngay trước cổng, bên cạnh xe là một người đàn ông mặc vest lịch lãm đang tựa lưng vào.
Thấy tôi đi ra, anh liền vội vàng dập tắt điếu t.h.u.ố.c trên tay.
Người đàn ông tiến lên, thành thục đỡ lấy chiếc túi trong tay tôi, ôm tôi vào lòng và đặt một nụ hôn lên môi tôi.
Linh Linh bất mãn lên tiếng phản đối: "Hai người kết hôn bốn năm năm trời rồi sao vẫn cứ dính lấy nhau như sam thế hả. Đi ra chỗ khác mà ân ái đi!"
Hà Mộ Chu tỏ rõ vẻ đắc ý: "Chúng tôi còn muốn dính nhau cả đời cơ! Phiền cô phải nhìn dài dài rồi."
Lời vừa dứt, từ phía không xa vang lên giọng nói của Giang Hoài Tự: "Châu Châu, anh ta là ai?"
Hà Mộ Chu nhìn theo hướng giọng nói, tôi liền thấy gân xanh trên trán anh giật mạnh, hai tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Hà Mộ Chu giống như một con mãnh thú lao lên trong cơn thịnh nộ, chẳng nói chẳng rằng giáng một cú đ.ấ.m thật mạnh vào mặt Giang Hoài Tự.
Hốc mắt trái của Giang Hoài Tự lập tức sưng vù lên, lộ ra vệt bầm tím ngắt. Giang Hoài Tự vốn thư sinh nho nhã, nhìn qua là biết không phải đối thủ của Hà Mộ Chu. Nhưng vì lòng hiếu thắng của đàn ông, anh ta vẫn giơ nắm đ.ấ.m lên định đ.á.n.h trả.
Tôi lập tức cất tiếng ngăn lại: "Đừng đ.á.n.h nữa!"
Hai người đang giằng co nghe thấy vậy liền dừng lại, nắm đ.ấ.m khựng giữa không trung.
Linh Linh lên tiếng mỉa mai: "Giang Hoài Tự, anh có biết người đứng trước mặt anh là ai không mà dám đ.á.n.h trả?"
Giang Hoài Tự dời tầm mắt từ tôi sang Hà Mộ Chu. Hai người nhìn nhau, khí thế bất phân thắng bại.
"Người đứng trước mặt anh đây chính là Hà Mộ Chu, con trai độc nhất của Hà Gia Hiển, người giàu nhất Hồng Kông. Quan trọng nhất, anh ấy còn là chồng của Châu Châu."
Ngọn lửa hiếu thắng trong mắt Giang Hoài Tự bị dội một gáo nước lạnh. Anh ta nhìn tôi với vẻ khó tin, hỏi để xác nhận: "Chuyện này là thật sao?"
"Là thật, Hà Mộ Chu, chồng của tôi."
Hà Mộ Chu tiếp tục đắc ý mà bổ sung: "Người chồng đã kết hôn được năm năm."
Giang Hoài Tự hoàn toàn không thể tin nổi: "Không thể nào, chúng ta mới chia tay chưa đầy sáu năm, sao em có thể có chồng đã kết hôn được năm năm chứ?"
"Chắc chắn là em đang lừa anh đúng không?"
"Tôi không lừa anh, năm năm trước anh ấy cứu mạng tôi, tôi yêu anh ấy, rồi chúng tôi kết hôn, đơn giản vậy thôi."
Sự nghi ngờ trong mắt Giang Hoài Tự càng thêm đậm đặc, anh ta gặng hỏi: "Cứu em? Ý em là sao?"
Hà Mộ Chu thấy tôi không muốn nhắc lại chuyện cũ, liền mở cửa xe, đạp ga chở tôi phóng đi mất.
Tối hôm đó, Giang Hoài Tự gửi hàng chục tin nhắn cầu xin Linh Linh kể lại chuyện năm xưa.
Linh Linh bị làm phiền không chịu nổi, đành nói hết tất cả. Lúc này Giang Hoài Tự mới biết được những gì tôi đã trải qua.
Thời điểm đó, nhờ niềm tin muốn được gặp lại mẹ đẻ, tôi đã gắng gượng chống đỡ tấm thân rệu rã để vừa bước ra khỏi nỗi đau phản bội.
Thế nhưng ngay sau đó, mẹ tôi qua đời, tôi mất đi chỗ dựa tinh thần duy nhất. Tôi cũng mất luôn khao khát sống.
Sau khi gồng mình lo xong hậu sự cho mẹ, tôi lái xe một mình ra vùng ngoại ô. Nhìn mặt hồ phẳng lặng, tôi gieo mình xuống nước.
Đúng lúc đó, Hà Mộ Chu đã cứu tôi, và cũng từ đó anh yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.
Sau khi đọc nội dung tin nhắn của Linh Linh, Giang Hoài Tự đến quán bar nốc liền ba chai whisky.