Hắn nói không sai, mọi thứ của tôi đều là giả. Đến cả cái tên Lâm Quân này cũng là giả.

Tên thật của tôi là Lâm Phúc Căn. Là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o từ đầu đến chân.

10.

Mười năm trước, tôi từ nông thôn lên Long Cảng làm việc lặt vặt. Lúc đang bưng bê rửa bát trong một quán trà đá thì được chị Mạn Ngọc dắt đi.

Tôi vẫn còn nhớ như in dáng vẻ chị Mạn Ngọc vừa nhâm nhi điếu t.h.u.ố.c dành cho nữ vừa ngắm nghía tôi trong căn biệt thự ngoại ô của "Lớp học Danh viện" năm đó.

Chị ấy lúc nào cũng nheo nheo đôi mắt đ.á.n.h giá tôi, trầm trồ cảm thán: "Cái mặt nhỏ này đẹp thật đấy. Người đã đẹp rồi thì sống cũng phải thật đẹp mới được, đừng có khổ cái mạng như chị."

Chị ấy rõ ràng là thân xác đàn ông, nhưng lúc nào cũng tự coi mình là phụ nữ, mọi người cũng đã quen gọi “chị ấy” là chị.

Chị Mạn Ngọc đối xử với tôi rất tốt. Trong cái lớp học danh viện chỉ tuyển chọn nam thanh nữ tú xinh đẹp đó, người cũ luôn dẫn dắt người mới, kết nối những nguồn tài nguyên của các đại gia hàng đầu. Từ lễ nghi giao tiếp cho đến tu dưỡng văn hóa, rồi đến cả công phu trên giường, tất tần tật đều được học ở nơi đó.

Học phí không hề rẻ, toàn bộ đều do một tay chị Mạn Ngọc chi trả cho tôi.

Chị ấy luôn bảo bản thân mắc bệnh, không sống được bao lâu nữa, muốn gánh vác để sinh mạng của mình được tiếp nối.

Tôi chính là sự tiếp nối đó của chị ấy.

"Chị Mạn Ngọc ơi, em không muốn học múa nữa đâu, chân em xoạc không sang nổi!" Năm mươi tám tuổi, tôi dùng chất giọng phổ thông ngọng nghịu mang đậm âm hưởng vùng quê vừa khóc vừa van xin chị Mạn Ngọc tha cho mình.

Chị Mạn Ngọc rất nghiêm khắc, chị ấy sẽ mắng tôi mắng xối xả vuốt mặt không kịp, rồi sau đó lại ôm lấy tôi bảo: "Đồ quê mùa này, làm cho em cái bằng cấp giả thì có tác dụng gì chứ? Tông ty thì lệch lạc, tiếng phổ thông nói còn chưa xong, không học điệu bộ tập tành chút khí chất thì có mà chìm nghỉm giữa biển người!"

Thế là tôi vừa khóc vừa ép dượng, dùng thời gian một tháng để học thuộc lòng một điệu múa cổ điển. Bài 《Hán Cung Thu Nguyệt》.

"Một chiêu độc ăn đứt thiên hạ." Chị Mạn Ngọc vừa ho hắng giọng vừa răn dạy tôi, "Một điệu múa mà múa đến độ tinh thông thì mới đem ra trình diễn được. Tiệc rượu tháng sau, em chưa có tư cách ngồi chung bàn đâu, lên sân khấu múa vài đường để lại chút ấn tượng cho các đại gia đi."

Người ta đều nói bữa tiệc rượu đó là tiệc riêng của những đại gia sừng sỏ nhất Long Cảng, một bàn chỉ mười mấy người, trao đổi với nhau đều là những thông tin đắt giá nhất.

Người lên bàn rót rượu tiếp khách là hai người đứng đầu danh viện nam - nữ của lớp học thời bấy giờ, người nam tên là Giai Ninh.

Chính trong tiệc rượu đó, tôi đã gặp gỡ Phong Minh Sách năm 22 tuổi.

Anh ta được ba mình dắt tới, hoàn toàn không có cơ hội chen ngang vào cuộc trò chuyện của các bậc tiền bối. Lúc tôi cất bước múa, chỉ có mình anh ta là nhìn chằm chằm vào tôi không rời mắt. Chăm chú đến mức làm mặt tôi nóng bừng lên, múa hỏng mất mấy động tác.

Thế nhưng tôi rất táo tợn. Cũng rất giàu dã tâm. Múa xong điệu múa, thấy Phong Minh Sách đi vào nhà vệ sinh, tôi mặc nguyên chiếc áo dài bám theo ngay.

Tôi chặn ngay ngoài buồng vệ sinh của anh ta. Lúc anh ta bước ra, gương mặt trẻ trung điển trai ấy nhìn tôi vô cùng ôn hòa rồi hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Tôi lấy hết dũng khí nói: "Anh cứ nhìn tôi mãi, có phải thích tôi rồi không? Anh có... anh có muốn lên giường với tôi không?"

Nói xong câu bốc đồng đó, tôi liền hối hận ngay lập tức.

Tôi đúng là gã quê mùa trong miệng chị Mạn Ngọc mà!

Kết quả, Phong Minh Sách nghe xong lại chỉ mỉm cười nhè nhẹ với tôi rồi bảo: "Tôi rất thưởng thức điệu múa của cậu. Chúng ta có thể làm bạn."

Mặt tôi đỏ gay lên trong phút chốc, cảm giác không còn mặt mũi nào mà nhìn đời, chỉ muốn tìm một kẽ hở dưới đất mà chui tọt xuống!

Tôi nửa ngày không thốt ra nổi một lời, Phong Minh Sách nhìn tôi rồi lại mỉm cười nói: "Để lại phương thức liên lạc đi, lần sau rủ cậu ra ngoài chơi."

Tôi cuống cuồng lục tìm điện thoại nhưng phát hiện đã để quên trong phòng trang điểm, trong túi áo diễn chỉ có duy nhất một cây chì kẻ mày dùng để dặm phấn.

Phong Minh Sách lại nhẹ nhàng cầm lấy cây chì kẻ mày trong tay tôi, xé một tờ giấy vệ sinh rồi viết lên đó một dãy số. "Số của tôi đấy. Nhớ liên lạc với tôi nhé." Anh ta cẩn thận gấp tờ giấy lại rồi trao vào tận tay tôi.

Đêm đó, tôi khóc nức nở trở về nhà chị Mạn Ngọc.

Nhớ lại chuyện tôi xin được số điện thoại của Phong Minh Sách, chị ấy vừa giận vừa thương mà gào lên với tôi: "Có gì mà phải khóc chứ?! Các cậu thiếu gia nhà họ Phong mắt đều cao hơn đầu, có mấy ai lọt được vào mắt xanh của cậu ta? Em vơ được hời rồi còn ngồi đó mà khóc lóc, nói ra ngoài người ta lại ghen tị c.h.ế.t mất!"

Tôi cũng không giải thích nổi tại sao bản thân lại đau lòng đến thế. Có lẽ là vì đứng bên cạnh những người thực sự ở tầng lớp thượng lưu, tôi giống như một gã hề thiếu giáo dưỡng, lợi dụng tâm tư để mưu cầu lợi ích, tủi hổ vô cùng.

Chị Mạn Ngọc hằn hộc phả khói t.h.u.ố.c vào mặt tôi: "Chị biết em đang nghĩ gì rồi, lần đầu bước ra xã hội phơi mặt ra đường ai mà chẳng thế, chị thấy nhiều rồi. Đợi em lớn thêm chút nữa em sẽ hiểu trên đời này chỉ có tiền và quyền là quan trọng nhất thôi."

"Loại xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội như chúng ta, cái gọi là tự trọng chẳng đáng giá một xu!"

"Trời phú cho em cái mặt này thì em phải biết trân trọng, dùng nó để chiếm lấy nhiều tài nguyên xã hội hơn. Đứng núi này trông núi nọ chỉ khiến em cả đời sống trong đống bùn lầy thôi, nhớ kỹ chưa?"

Tôi đỏ ngầu mắt: "Em nhớ kỹ rồi."

Giọng chị Mạn Ngọc dịu xuống: "Phúc Căn này, sức khỏe của mẹ em không tốt, mà sức khỏe chị em mình cũng chẳng ra sao. Nhân lúc chúng ta còn sống, em nhất định phải làm nên trò trống đấy nhé, Phúc Căn bé nhỏ của chị."

Tôi lại khóc, trong lòng hạ quyết tâm phải trở thành một kẻ có tiền. Tôi còn có mẹ phải phụng dưỡng, còn có chị Mạn Ngọc phải đền đáp. Nhất định phải làm nên trò trống mới được.

11.

Tôi đã gọi điện cho Phong Minh Sách.

Tôi vẫn còn nhớ trong cuộc điện thoại đó, Phong Minh Sách ở đầu dây bên kia còn đang thở dốc nhè nhẹ: "Là cậu à. Tối nay ở khách sạn có tiệc Party, cậu qua đây đi, tôi gửi địa chỉ cho cậu."

Tôi thót tim gật đầu đồng ý, lại nghe thấy anh ta hạ giọng nói với bên kia một câu: "Bé cưng mang giày vào đi."

Nói xong liền cúp máy, chẳng biết ở đầu dây bên kia đang hoan lạc, sống động đến mức nào.

Chị Mạn Ngọc nói với tôi, thiên chi kiêu t.ử thực sự của nhà họ Phong không phải là Phong Minh Sách, mà là cậu Hai, Phong Tiêu. Đứa trẻ do người vợ chính thất sinh ra, ngậm thìa vàng được vạn người cưng chiều, là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Phong.

Điểm quan trọng nhất là, nhân phẩm phong thái rất tốt, không ăn chơi sa đạm như Phong Minh Sách. Chị ấy bảo tôi nên tiếp xúc với cậu ta nhiều hơn.

Đêm đó là ngày khách sạn dưới tên Phong Minh Sách khai trương, rất nhiều danh lưu xã hội đến chúc mừng, tôi một mình đi tới, còn căng thẳng hơn cả cái ngày đầu tiên mới đặt chân đến Long Cảng.

Cảnh đêm trên tầng thượng khách sạn rất đẹp, trong danh lợi trường pha tạp đủ loại mùi nước hoa, mấy chục con người nam thanh nữ tú ăn mặc vô cùng lộng lẫy, nói đủ loại ngôn ngữ khác nhau.

Tôi không nhìn thấy Phong Tiêu đâu, đành co ro ngồi ở quầy bar, anh chàng bartender đẹp trai hỏi tôi muốn uống gì.

Tôi sợ tốn tiền nên bảo: "Cho tôi ly nước lọc."

Bartender nhướng mày nhìn tôi, rót cho tôi một ly nước đá, mỉm cười bảo: "Một trăm đô la."

Tôi giật b.ắ.n mình, lập tức đứng bật dậy nói: "Tôi không có tiền!"

Bầu không khí trong chốc tát trở nên cực kỳ gượng gạo, nụ cười trên mặt bartender cứng đờ lại.

Đúng lúc này, một giọng nói trẻ trung vang lên: "Anh đừng trêu cậu ấy nữa, lấy cho cậu ấy ly kem đi."

Mặt tôi đỏ bừng quay đầu lại, thì thấy một thanh niên tóc màu nâu nhạt đang ngồi cạnh mình, trên tai đeo một chiếc hoa tai, sống mũi rất cao và thẳng, ngũ quan tuấn tú, trên mặt không có chút cảm xúc nào.

Dáng người cậu ấy cao rỏng, mặc một bộ đồ thể thao màu xám, hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh xung quanh.

Anh chàng bartender bất lực lắc đầu, rồi đi làm kem cho tôi.

Tôi không giỏi trò chuyện với người lạ, lại nghĩ bụng người này chắc cũng là kẻ ngoài lề lạc quẻ giống mình, thế là định đổi sang góc khác ngồi.

Kết quả vừa nhảy xuống khỏi ghế, liền nghe thấy một tiếng "Xoạc"——! Đáy quần của tôi bị rách mất rồi.

Thế là xong đời.

Biết thế nghe lời chị Mạn Ngọc, bấm bụng mua một bộ vest đắt tiền một chút cho rồi.

Cậu thanh niên đó chú ý tới tiếng động này, cúi đầu nhìn quần của tôi, đột nhiên "Phụt" một tiếng bật cười: "Cậu tới đây để diễn hài đấy à?"

Cậu ấy nói xong, vậy mà lại cởi chiếc áo khoác thể thao ra, lập tức quấn quanh eo tôi, vỗ vỗ vai tôi: "Tạm bợ chút đi."

Tôi xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu, cả giọng quê cũng phát ra luôn: "Tôi... Tôi chút nữa còn có việc quan trọng, cậu có thể cho tôi mượn quần của cậu mặc không?"

Cậu thanh niên lúc này nửa thân trên chỉ còn lại một chiếc áo may may màu đen bó sát, cậu ấy hơi nghiêng đầu: "Cậu cũng biết được đằng chân lân đằng đầu đấy nhỉ. Ai mời cậu tới đây?"

Tôi thật thà nói: "Phong Minh Sách tiên sinh."

Trong mắt cậu thanh niên lóe lên một tia ngạc nhiên, bảo: "Anh ta mời cậu tới? Cậu là... bạn mới của anh ta à?"

Tiếng "bạn" đó có chút mập mờ, tôi nghe ra được ý trong lời nói, vội vàng phủ nhận: "Tôi và Phong tiên sinh chỉ mới gặp nhau một lần thôi, cái đó, cái đó..."

Đang lúc không biết phải nói gì, thì thấy bên cạnh cậu thanh niên xuất hiện một người đàn ông, chính là Phong Minh Sách áo quần là lượt phẳng phiu. Anh ta cầm ly rượu đi tới, bên cạnh đi cùng một cô bạn gái, vừa lên tiếng đã bảo: "Minh Tiêu, em và cậu bạn nhỏ này quen nhau à?"

Cậu thanh niên lắc đầu, liếc nhìn cô bạn gái tóc vàng xinh đẹp kia một cái, bảo: "Anh, chúc mừng anh lại có thêm người đẹp nhé, thế thì gã em nhỏ này, anh đừng ra tay nữa."

Anh?

Minh Tiêu?

Phong Minh Sách mỉm cười, nói với tôi: "Thế cậu chơi với Minh Tiêu đi, nó cũng không thích giao thiệp, hai người có thể đến phòng chơi game của khách sạn chơi."

Cậu thanh niên được gọi là "Minh Tiêu" hừ lạnh một tiếng: "Em đâu phải trẻ con nữa."

Phong Minh Sách nhanh ch.óng được người khác vây quanh vây bọc đi mất.

Mặt tôi đỏ gay, hỏi cậu thanh niên: "Cậu là em trai anh ta à?"

Cậu thanh niên nhìn tôi cười: "Đúng vậy. Tôi tên Phong Tiêu, cậu tên gì?"

Tin tốt đến quá đột ngột, tôi khó giấu nổi vẻ vui mừng trên mặt, lại nhảy chồm xuống khỏi ghế: "Tôi tên Lâm Quân!"

Chương 9 - Thuyền Xưa Đã Vùi Sâu Đáy Biển - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia