Khi cánh cửa khép lại, Lâm Vi quay sang nhìn tôi.
“Cậu không sao chứ?”
“Không sao.”
“Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
“Không muốn.”
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố bên dưới.
Xe của Lục Cảnh Thâm rời khỏi bãi đỗ, hòa vào dòng xe tấp nập.
Nó ngày càng nhỏ dần, rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Mười năm.
Cuối cùng cũng kết thúc.
Ngày hoàn tất thủ tục ly hôn, trời đẹp đến lạ.
Ánh nắng trước cửa Cục Dân chính rực rỡ đến ch.ói mắt.
Tôi và Lục Cảnh Thâm sóng vai bước ra, mỗi người cầm một cuốn sổ ly hôn.
Anh ta đứng trên bậc thềm, nhìn cuốn sổ nhỏ màu đỏ trong tay.
“Sở Vãn Tình.”
“Ừ.”
“Sau này em có dự định gì không?”
“Chuyện đó không còn liên quan đến anh nữa.”
Anh ta cười khổ một tiếng rồi lên xe.
Không còn là chiếc Bentley nữa.
Chiếc Bentley đã bị tòa tạm giữ để thẩm định tài sản.
Anh ta lái chiếc Mercedes đời cũ của Lục Minh.
Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn anh ta lái xe rời đi.
Đó là lần cuối cùng trong đời tôi đưa mắt nhìn theo bóng lưng anh ta.
Ngày hôm sau, tin tức lại bùng nổ.
Phương Dao đăng một bài viết dài trên mạng, tố cáo Lục Cảnh Thâm có mới nới cũ, vắt chanh bỏ vỏ.
Cô ta nói Lục Cảnh Thâm đã lấy lại biệt thự, shophouse và tiền gửi đứng tên cô ta, chỉ để lại cho hai mẹ con cô ta đúng năm mươi vạn.
Cô ta còn kể rằng năm xưa Lục Cảnh Thâm hứa sẽ ly hôn vợ cả để cưới cô ta, nhưng bây giờ anh ta ly hôn rồi lại không chịu cưới cô ta.
Phần bình luận bên dưới là một màn c.h.ử.i rủa náo nhiệt.
Người ta c.h.ử.i Lục Cảnh Thâm là kẻ cặn bã.
Người ta c.h.ử.i Phương Dao đáng đời.
Còn có người đào lại video ở tiệc thọ, mỉa mai cô ta: “Ngày xưa vác bụng bầu đến tiệc sinh nhật mẹ chồng người ta diễu võ dương oai, bây giờ bị đá ra đường rồi à? Quả báo đấy.”
Phương Dao nhanh ch.óng xóa bài viết đó.
Nhưng ảnh chụp màn hình đã lan khắp mạng.
Thanh danh của Lục Cảnh Thâm hoàn toàn sụp đổ.
Đối tác bắt đầu cắt đứt quan hệ với anh ta.
Ngân hàng bắt đầu thu hồi nợ.
Giá cổ phiếu của Lục Thị lại giảm thêm 15%.
Các cổ đông nhỏ trong Hội đồng Quản trị liên danh đề nghị yêu cầu Lục Cảnh Thâm từ chức CEO.
Người đàn ông từng làm mưa làm gió trong giới bất động sản một tháng trước, giờ biến thành con chuột chạy qua đường ai cũng muốn đ.á.n.h.
Còn tôi chính thức nhậm chức Giám đốc kiêm Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Vật liệu Xây dựng Tô Thị.
Ông nội còn thêm một dòng trong thông báo nội bộ.
“Chào mừng Sở Vãn Tình về nhà.”
Về nhà.
Tôi nhìn hai chữ ấy rất lâu.
Sống mũi hơi cay, nhưng tôi không khóc.
Những chuyện đã qua không còn đáng để tôi rơi nước mắt nữa.
Sau khi nhận được 25% cổ phần Lục Thị, tôi làm một việc.
Tôi bắt tay với Trương Hoành Viễn của Thiên Bình Capital, khởi xướng đề án tái cấu trúc Địa ốc Lục Thị.
Sau khi bị pha loãng và chuyển nhượng, cổ phần trong tay Lục Cảnh Thâm từ 78% rơi xuống chỉ còn 36%.
Tôi nắm 25%, Trương Hoành Viễn nắm 12%, Lục Minh nắm 17%.
Nhưng Lục Minh đã ký thỏa thuận ủy quyền biểu quyết, giao toàn bộ quyền bỏ phiếu cho tôi.
Tổng số phiếu tôi thực tế kiểm soát là 54%.
Vượt quá bán.
Đề án tái cấu trúc được thông qua tại Hội đồng Quản trị với số phiếu áp đảo.
Lục Cảnh Thâm bị bãi nhiệm khỏi vị trí CEO.
Tân CEO là Sở Vãn Tình.
Ngày thông tin được công bố, tôi ngồi trong văn phòng từng thuộc về Lục Cảnh Thâm.
Căn phòng này tôi đã đến vô số lần.
Mỗi lần đến, tôi đều mang cơm, mang quần áo sạch, hoặc mang những tập hồ sơ anh ta bỏ quên ở nhà.
Bây giờ, tôi ngồi vào đúng vị trí của anh ta.
Bên ngoài ô cửa kính sát trần là đường chân trời của cả thành phố.
Điện thoại reo, là ông nội gọi.
“Vãn Tình, làm tốt lắm.”
“Ông nội, bản kế hoạch sáp nhập hoạt động của Tô Thị và Lục Thị cháu đã phác thảo xong, ngày mai cháu gửi ông xem.”
“Không cần gửi ông xem. Cháu tự quyết là được. Sau này Tô Thị cũng là của cháu.”
“Ông nội…”
“Bố mẹ cháu mất sớm, ông cũng già rồi. Cháu là giọt m.á.u duy nhất của nhà họ Tô, những thứ này vốn dĩ đều thuộc về cháu.”
Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, nhất thời không nói nên lời.
“Được rồi, cháu bận việc đi.”
Ông nội cúp máy.
Chiều hôm đó, Lục Cảnh Thâm đến dọn đồ cá nhân.
Anh ta đứng ở cửa phòng làm việc, nhìn tôi đang ngồi tại vị trí từng thuộc về mình.
Vẻ mặt anh ta rất phức tạp.
“Anh có thể vào.” Tôi nói.
Anh ta bước vào, mở tủ, lần lượt lấy từng món đồ cho vào thùng giấy.
Đến cuối cùng, anh ta lấy từ ngăn kéo dưới cùng ra một khung ảnh.
Đó là ảnh cưới của chúng tôi.
Anh ta nhìn vài giây, định đặt vào thùng giấy.
Nhưng rồi lại lấy ra, đặt nó lên góc bàn.
“Để lại cho em.” Anh ta nói.
“Không cần.”
“Vậy thì vứt đi.”
Anh ta ôm thùng giấy rời khỏi phòng.
Tôi liếc nhìn khung ảnh ấy.
Cô gái hai mươi lăm tuổi trong ảnh mặc váy cưới trắng, cười đến híp mắt.
Chàng trai đứng bên cạnh cũng cười rạng rỡ, tràn đầy khí thế tuổi trẻ.
Khi đó, chúng tôi thật trẻ.
Và cũng thật ngốc.
Tôi lật úp khung ảnh xuống mặt bàn.
Tôi không vứt nó đi.
Tôi giữ nó lại để nhắc bản thân rằng đừng bao giờ giẫm vào cùng một sai lầm lần nữa.
Nửa năm sau.
Dưới sự tái cấu trúc của tôi, Địa ốc Lục Thị đã vận hành ổn định trở lại.
Dự án Thiên Hồ bàn giao nhà đúng hạn, không có một hộ dân nào khiếu nại.
Dự án mới Tinh Hà Loan bán hết sạch ngay trong ngày mở bán, doanh thu đạt 1,7 tỷ tệ.
Quá trình sáp nhập kinh doanh giữa Vật liệu Xây dựng Tô Thị và Địa ốc Lục Thị cũng hoàn tất, hình thành chuỗi cung ứng khép kín từ thượng nguồn đến hạ nguồn.
Tổng giá trị vốn hóa vượt mốc mười lăm tỷ tệ.
Còn Lục Cảnh Thâm thì cầm chút tiền vụn còn sót lại, cố gắng bắt đầu lại từ đầu.
Anh ta mở một công ty môi giới bất động sản nhỏ.
Ba tháng sau, công ty ấy phá sản.
Bởi vì anh ta đã không còn các mối quan hệ.
Mạng lưới quan hệ trước đây của anh ta, một nửa là do tôi giúp anh ta kéo về, nửa còn lại là nhờ người khác nể mặt Lục Thị.
Bây giờ, cả hai thứ ấy đều không còn.
Phương Dao cũng rời đi.
Cô ta mang theo đứa bé về quê.
Bài viết trên mạng của cô ta tuy đã xóa, nhưng ảnh hưởng vẫn còn đó.
Sau khi tiêu hết năm mươi vạn Lục Cảnh Thâm đưa, cô ta lại tìm anh ta đòi tiền.