06
Nói tới đây, tôi nhìn sang chú Lý.
Ánh mắt chú sâu thẳm khó đoán, những người khác cũng đều im lặng không nói gì.
Tôi tiếp tục kể: “Chú nói đúng. Tôi đã tận mắt nhìn Dục Cường tự sát. Tôi không thể ngăn em ấy lại.”
“Tối hôm đó của năm 2010, em ấy c.ắ.t c.ổ tay, đứng trên cửa sổ, cổ còn quàng sẵn sợi dây thừng. Tôi đã cố kéo tay em ấy lại, nhưng m.á.u chảy quá nhiều… tôi không giữ được.”
Tay phải chú Lý chống lên trán, trầm mặc rất lâu rồi mới hỏi tôi: “Bố mẹ cô thì sao? Họ hẳn phải biết chứ.”
“Họ uống phải t.h.u.ố.c ngủ mà Dục Cường bỏ sẵn vào canh. Chỉ có tôi uống không nhiều nên không bị ảnh hưởng.”
“Thuốc ngủ từ đâu ra?”
“Dục Cường bị mất ngủ. Cơ thể em ấy đau đớn suốt cả đêm.”
Kể xong tất cả, vẻ mặt tôi vẫn rất bình tĩnh. Chuyện này đã bị tôi chôn sâu trong lòng quá lâu rồi.
Bây giờ nhớ lại, nó không còn đau đớn như cảm giác vết thương bị x.é to.ạc trong tưởng tượng của tôi nữa.
Kim đồng hồ chạy rất chậm. Ngón tay tôi vô thức bấu lấy góc bàn.
Sau khi tôi nói xong, phòng thẩm vấn lần nữa chìm vào yên lặng.
Chú Lý và tôi nhìn nhau mà chẳng biết phải nói gì.
Năm đó chú cũng từng nghe qua vụ việc này, chỉ là lúc ấy chú còn là một cảnh sát nhỏ, không đủ khả năng điều tra rõ vụ án. Sau đó, tôi và Phán Phán được trở về nhà.
Việc giám định ADN của bộ xương trắng cần rất nhiều thời gian. Điện thoại của tôi phải luôn mở máy, không được rời khỏi thành phố và phải chờ lần triệu tập tiếp theo.
Sau khi quay về, suốt nhiều ngày liền hàng xóm xung quanh đều không dám lại gần.
Phán Phán chủ động thú nhận với tôi rằng vì chuyện ly hôn tôi không bàn bạc trước với con bé nên nó muốn nhờ chú cảnh sát trừng phạt tôi.
Con bé không ngờ sự việc lại trở nên nghiêm trọng như vậy.
Tôi xoa đầu con bé rồi khẽ thở dài: “Mẹ biết ý của con. Nhưng con có thể nói cho mẹ biết, làm sao con biết dưới gốc cây có xương người không?”
Phán Phán chớp đôi mắt to tròn, hàng mi run run, ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi tôi.
“Xin lỗi mẹ, con đã lén đọc nhật ký của mẹ. Con đoán mẹ có liên quan tới người con trai mất tích mà dì xấu xa kia nhắc tới.”
Bàn tay đặt trên phím đàn piano của tôi khẽ run lên.
Sau đó, tôi bắt đầu chơi bản nhạc piano mình thích nhất, “Solitude”.
Phán Phán bật cười một lúc rồi ngồi xuống sofa, chậm rãi nói ra một sự thật khác mà con bé suy đoán được từ cuốn nhật ký của tôi.
07
Ngày hôm đó của năm 2009, La Dục Cường bị bạn cùng phòng là Phương T.ử Mẫn uy h.i.ế.p.
“Này, chẳng phải nghe nói chị mày xinh lắm à? Dáng người cũng ngon nữa. Khi nào giới thiệu cho anh em bọn tao đi chứ?”
Mấy nam sinh nhìn nhau cười đầy ác ý rồi vây quanh La Dục Cường.
Trên người cậu thiếu niên đầy những vết bầm tím do bị đ.ấ.m đá. Em ấy run rẩy, không dám phản kháng.
Bởi vì tin đồn cậu có khả năng mắc chứng nhân cách chống đối xã hội đã lan khắp thị trấn từ lâu, đám người kia luôn tò mò muốn xem cậu sẽ làm ra chuyện gì gây hại cho xã hội.
Vì thế, từ những lần dò xét và gây sự ban đầu, sau khi phát hiện cậu không dám cũng không có khả năng phản kháng, mọi thứ dần biến thành hành vi bắt nạt.
Phương T.ử Mẫn là kẻ đứng đầu, cũng là người ra tay tàn nhẫn nhất với cậu.
Hắn thường xuyên đem chị gái của La Dục Cường ra chế giễu, trắng trợn nói những câu đùa tục tĩu.
Chính sự im lặng cam chịu của La Dục Cường đã khiến bọn chúng ngày càng quá đáng.
Phương T.ử Mẫn ép cậu phải nói ra những nơi chị gái thường tới.
Dưới trận đòn hội đồng tàn nhẫn của mấy tên kia, La Dục Cường đã khai ra phòng tự học mà chị gái thường tới và cả tuyến đường về nhà của cô, chỉ mong bọn chúng đừng dùng chiếc thìa sắt nung đỏ áp lên mí mắt mình nữa.
Mấy tên nam sinh cười cợt c.h.ử.i bới, khoác vai nhau rời khỏi ký túc xá, chờ sẵn trên con đường chị gái trở về nhà.
La Dục Cường không dám báo cảnh sát.
Cậu sợ mình sẽ bị trả thù còn t.h.ả.m hơn nữa.
Chị gái đối xử với cậu rất tốt, bố mẹ cũng luôn bảo chị phải nhường nhịn và chăm sóc cậu.
Cho nên…
Cho nên chỉ cần chị chịu đau một chút thôi… chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Thế nhưng cậu vẫn do dự.
Cậu gọi điện cho chị gái, chỉ hỏi rằng có thể ghé cửa hàng tiện lợi mua cho mình cây kem thích nhất hay không. Nhưng chị gái đã từ chối.
Những ngày làm thêm liên tục khiến cô kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Lúc ấy cô chỉ muốn nhanh ch.óng về nhà nghỉ ngơi.
Vậy nên!
Vậy nên… chuyện này không thể trách cậu được.
Dù sao thì cậu cũng đã nhắc nhở chị rồi.
Là vì chị không chịu mua đồ cho cậu nên mới gặp phải tai họa.
08
Phán Phán vừa kể xong thì bản nhạc piano cũng kết thúc.
Tôi nhìn đứa con gái do chính tay mình nuôi lớn, trên môi lại hiện lên nụ cười đầy an ủi.
“Phán Phán của mẹ… thật sự rất thông minh.”
Phán Phán bước tới ôm lấy cổ tôi: “Mẹ à, con biết mẹ đã g.i.ế.c người đó.”
Ngoài trời bắt đầu có tuyết rơi.
Tôi nhìn lớp băng mỏng kết trên cửa sổ, bóng dáng chú Lý xuất hiện trước cửa nhà.
Trong lúc điều tra, chú đã mang cuốn album đi.
Có lẽ chú đã phát hiện ra điều gì đó.
Trong những bức ảnh gia đình trước kia, chú phát hiện cổ tay tôi luôn đeo một chiếc vòng cầu bình an.
Thế nhưng đến khi xem lại bài báo về vụ Dục Cường tự sát, trong ảnh tôi che mặt khóc, cổ tay lại trống không.
Tôi chợt nhớ ra điều gì đó, bàn tay siết c.h.ặ.t lại.