13
Sau khi Giang Ngôn tỉnh dậy.
Cậu ấy nhìn chai dịch truyền có chút ngơ ngác.
Tôi vội vàng gọi bác sĩ tới.
Sau khi xác nhận không sao, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn cậu."
"Xin lỗi cậu."
Cả hai cùng lúc nói ra, rồi đều sững sờ.
Đúng lúc này, khung bình luận bỗng nhảy liên tục.
[Ái chà, tác giả bảo là đã bắt được lỗi rồi, trước đó bị fan cuồng của nam chính lợi dụng lỗ hổng để sửa truyện, nếu không phải nam nữ chính suýt nguy hiểm tính mạng thì còn chẳng phát hiện ra đâu.]
[Đù đù đù, bảo sao tôi thấy nam nữ chính cứ lạ lạ thế nào ấy!]
[Tác giả còn bảo để không làm ảnh hưởng đến nhân vật của mình, cô ấy định khóa bớt vài quyền truy cập.]
[Á á á, đừng khóa truyện chứ, tôi còn chưa thấy "bé cưng" HE với ai đâu!]
[Đừng mà! Bé cưng ơi, dù là bên nào thì em cũng phải hạnh phúc đấy nhé!]
[Kiểu bánh kẹp trước sau thế này cũng đâu phải không được cơ chứ!]
Nhìn những dòng bình luận dần biến mất.
Kẻ đọc truyện nhạy cảm như tôi bỗng đỏ mặt.
Đột nhiên, bàn tay hơi mát lạnh nắm lấy tay tôi đang ngẩn ngơ.
"Hạ Vũ, xin lỗi cậu."
Giang Ngôn lại thấp giọng xin lỗi.
Tôi nghi hoặc: "Tại sao lại xin lỗi?"
"Rõ ràng là cậu đã cứu tôi mà."
Giang Ngôn mím môi: "Người phụ nữ đó nhắm vào tôi, suýt chút nữa khiến cậu gặp nguy hiểm."
Tôi nhướng mày, xem ra cậu ấy hình như biết gì đó.
Tôi hỏi: "Rốt cuộc chuyện của Lâm Noãn là thế nào?"
Rất lạ.
Sau khi Lâm Noãn được đưa đến bệnh viện, không lâu sau đã có người vội vã đưa cô ta đi mất.
Nghe thấy cái tên đó.
Trên mặt Giang Ngôn thoáng hiện vẻ chán ghét.
"Người phụ nữ này sau khi thi đại học xong, đột nhiên cứ bám lấy tôi."
"Ban đầu tôi không thèm để ý."
"Nhưng sau đó phát hiện có gì đó không ổn, cứ hễ cô ta xuất hiện là cậu lại tránh xa tôi, mà lạ là đầu óc tôi lại trống rỗng trong mấy giây, không biết tại sao."
Quả nhiên, Lâm Noãn có khả năng đặc biệt nào đó.
Cô ta chính là người hâm mộ cuồng nhiệt đã thay đổi một vài tình tiết đúng không.
Giang Ngôn tiếp tục nói: "Hôm đó sau khi băng bó vết thương ở buổi tụ tập, vốn dĩ tôi định đi tìm cậu để tỏ tình."
"Nhưng người phụ nữ này đột nhiên chặn tôi lại, nói tôi nên ở bên cô ta, nếu tôi không nghe lời thì hậu quả sẽ không phải thứ tôi có thể gánh vác."
"Tôi vốn chẳng muốn quan tâm cô ta nhưng vừa ra khỏi cổng bệnh viện, một cái chậu hoa trên trời bất ngờ rơi xuống."
"May là tôi dùng tay đỡ được nên chỉ bị thương nhẹ thôi."
Hèn gì tay cậu ấy lại quấn băng gạc.
"Nhưng tôi cũng không dám lập tức đi tìm cậu, định gọi điện cho cậu thì phát hiện điện thoại bị mất rồi."
Ừm... trùng hợp vậy sao.
"Ngày hôm sau, tôi không nhịn được nữa liền đến tận nhà tìm cậu nhưng thấy cửa chưa đóng kỹ, rồi lại thấy..."
Tôi hơi ngượng ngùng định gãi đầu.
Nhưng Giang Ngôn lại nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Vẻ chán ghét vừa rồi biến mất, ánh mắt cậu ấy lộ vẻ tổn thương và tủi thân.
"Bảo bối, cậu đã xem tôi rồi, sao còn nhìn người khác."
Tôi chớp chớp mắt.
Cậu ấy quay xe nhanh thật.
Không phải đâu.
Thật sự là cậu ấy thật!
Tôi xác nhận lại: "Cậu là Cún Con Bình Giữ Nhiệt sao?"
"Nhưng tại sao cái bình giữ nhiệt đó lại ở chỗ Tuân Giản?"
Trên mặt Giang Ngôn thoáng hiện vẻ ngơ ngác.
"Bình giữ nhiệt gì cơ?"
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu ấy đứng phắt dậy nhìn chằm chằm vào tôi.
"Cho nên cậu hiểu lầm cậu ta là tôi?"
Tôi hơi chột dạ quay đầu đi.
Giang Ngôn tỏ vẻ hối hận nói.
"Hôm đó đi tắm suối nước nóng tôi không ngờ cậu lại không đi, khó khăn lắm mới tìm được chỗ để gọi video, lại thấy có cái bình giữ nhiệt."
"Đúng là không nên vì muốn khoe kích thước mà không chịu cất đi."
Không ngờ được luôn.
Giang Ngôn vốn lạnh lùng thường ngày lại là một cậu chàng thâm kế như vậy.
Thấy cũng buồn cười.
Giang Ngôn thấy dáng vẻ của tôi, thở phào một cái.
Nắm lấy tay tôi, biểu cảm nghiêm túc nói:
"Bảo bối, tôi thích cậu."
Đột ngột tỏ tình.
Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp.
Giang Ngôn dè dặt nói:
"Đừng đồng ý cậu ta."
"Chúng ta sớm đã ở bên nhau rồi."
Mặc dù đã xác nhận cậu ấy chính là bạn trai qua mạng.
Nhưng có vài việc tôi vẫn muốn xác nhận lại.
"Giang Ngôn, ngày hôm đó Lâm Noãn lần đầu tiên tìm cậu ngay trước mặt tôi, cậu đang nghĩ gì vậy?"
"Mỗi lần gặp tôi, cậu đều đang nghĩ gì thế?"
Giang Ngôn có vẻ hơi lạ lẫm và xấu hổ nhưng vẫn thành thật trả lời.
"Đang nghĩ cậu đáng yêu quá."
"Thích cậu nhiều lắm."
"Ngày đó thấy cậu đến, tôi rất căng thẳng nhưng lại rất mong cậu sớm đưa thư tình cho tôi."
"Lúc tụ tập lại muốn cậu sớm ngồi cạnh tôi, muốn cậu nhìn tôi nhiều hơn."
"Vừa nãy lúc cậu giúp tôi đẩy Lâm Noãn ra, tôi thấy cậu giỏi quá, dũng cảm quá, thích cậu vô cùng."
"Thấy cô ta định gây bất lợi cho cậu, tôi chỉ muốn cậu chạy thật nhanh thôi."
"Bảo bối, anh thật sự rất thích em, thích từ lâu rồi."
Xem ra những tiếng lòng mà tôi nghe thấy đều là ngược lại cả.
Dù sao những việc Giang Ngôn làm cũng trái ngược hoàn toàn với những gì tôi nghe thấy.
Bị một người vốn lạnh lùng như cậu ấy liên tiếp nói thích nhiều đến vậy.
Cho dù là đang giải thích.
Tôi cũng có chút không chịu nổi, nhẹ hắng giọng ngắt lời: "Vậy tối hôm đó gọi video, sao anhkhông nói cho em biết danh tính của mình?"
Nhắc đến chuyện này, Giang Ngôn lại tỏ vẻ tủi thân.
"Vốn dĩ là muốn nói rồi."
"Nhưng lần đó em nói em ghét anh."
"Cho nên anh không dám."
Ừm, ngày đó lần đầu nghe thấy tiếng lòng, lại cảm thấy đối phương chắc chắn không phải là cậu ấy nên mới nói mấy lời giận dỗi.
Tôi hơi chột dạ "ồ" lên một tiếng.
Nghĩ kỹ lại thì không đúng.
"Vậy chẳng phải là anh đã luôn lừa em sao?"
"Nhìn em xoay như chong ch.óng như thế à?"
"Không có."
Giang Ngôn lập tức phủ nhận.
Cậu ấy nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi đầy sốt ruột.
"Anh chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp để thú nhận thôi."
Hiếm khi thấy Giang Ngôn có dáng vẻ này trước mặt tôi.
Đột nhiên, một cảm giác khó chịu dâng trào trong lòng tôi.
Tôi cố tình hất tay anh ra.
Khoanh tay trước n.g.ự.c, tôi làm khó anh:
"Chỉ dựa vào lời anh nói, làm sao em tin được?"
"Điện thoại của hai người đều mất rồi."
"Ngộ nhỡ Tuân Giản cũng nói là cậu ấy thì sao?"
Tôi nhìn xuống anh từ trên cao.
Cho chừa cái thói trước đây cứ làm vẻ lạnh lùng.
Giang Ngôn cứng đờ cả người, ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ lúng túng.
Chẳng bao lâu sau, mặt anh đỏ bừng, lí nhí gọi một tiếng.
"Chủ nhân, chẳng phải em từng xem rồi sao?"
Nói đoạn, những ngón tay thon dài của anh vén vạt áo lên.
Những múi bụng quen thuộc hiện ra, xếp ngay ngắn trên vòng eo săn chắc, trắng lạnh.
Tôi nuốt nước bọt.
Nhưng vẫn giữ thái độ không lay chuyển.
"Người có cơ bụng nhiều lắm."
Tôi liếc nhìn anh, muốn xem người vốn luôn giữ kẽ như anh còn định làm tới mức nào.
Không ngờ rằng.
Giang Ngôn lại đưa tay xuống phía quần.
Miệng nhẹ nhàng nói: "Chẳng phải chủ nhân thích xem anh làm thế nhất sao?"
Da đầu tôi tê rần.
Anh không định làm thật đấy chứ!
Đây là bệnh viện đấy.
Anh bạo quá rồi đấy.
Tôi định đưa tay ngăn lại thì bị anh nắm c.h.ặ.t lấy.
"Nốt ruồi ở đây, chủ nhân chắc vẫn nhớ chứ?"
Nói xong, anh đặt tay tôi lên chỗ đó.
"Chủ nhân, có phải sờ ngoài đời thật thích hơn trong màn hình không?"
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của anh.
Tôi nheo mắt.
Hừ!
Dùng chiêu này để thử thách cán bộ sao?
Nhưng xúc cảm săn chắc ấm nóng dưới tay truyền đến.
Cảm giác tuyệt thật sự.
Thôi bỏ đi.
Nể tình anh hôm nay đã cứu tôi.
Sờ thêm vài cái vậy.