“Hắn khựng lại một chút.”

Trước đó lúc tới quá vội vàng, chỉ nghĩ nhất định phải làm sáng tỏ nghi ngờ của mình trước mặt Lê Nhi, tự nhiên không quá để ý tới đám người ô hợp bên cạnh.

Hoàng Thục Phân đôi mắt bi thương nhìn hắn, gương mặt quen thuộc từng ân ái năm xưa giờ đã bị bao phủ bởi màu sắc nồng đậm, chỉ loáng thoáng nhìn thấy chút đường nét chân mày quen thuộc.

Cô mặc bộ quần áo hát kịch, mắt nhìn giống như bi lại giống như hỉ.

“Tôi, tôi không quen cô ta!”

Hoành An Thành lúc này chỉ có một suy nghĩ, hắn không thể thừa nhận mình từng có một đoạn.

Không thể thừa nhận hắn lừa Lê Nhi, không thể thừa nhận sự thật dừng thê lấy vợ khác.

Chỗ dựa của Lê Nhi là tu sĩ Nguyên Anh thậm chí Hóa Thần, nếu bị vạch trần, đừng nói tới vinh hoa phú quý hiện tại, chỉ sợ tính mạng hắn cũng không bảo toàn được.

Ánh mắt quyến luyến nhìn người yêu cũ một cái, ngoài niềm vui lâu ngày gặp lại ra vậy mà còn có một tia chán chường nhàn nhạt.

“Cô ta là ai, Lê Nhi, anh không quen cô ta.”

Hắc Phần Lê nheo mắt, ánh mắt từ mặt hắn chậm rãi chuyển sang người phụ nữ dưới đài.

“Thật sự không quen?”

“Thật, đương nhiên… anh đã bao giờ lừa nàng chưa, hôm nay nàng bị làm sao vậy, anh đưa nàng về, thân thể nàng không tốt, đừng để bị tức giận làm hại.”

Tay Hoành An Thành vươn tới, giọng điệu thân thiết như trước.

Nếu là bình thường, sự thân thiết như vậy hiển nhiên rất có thể làm động lòng một người phụ nữ, nhưng Hắc Phần Lê lại đột nhiên cảm thấy hơi lạnh lòng.

Nếu như là oan uổng hắn thì cũng thôi, nếu chuyện này thực sự là do hắn làm… người đàn ông cùng giường chung gối bao nhiêu năm nay, rốt cuộc có lòng dạ độc ác thế nào?

Tránh bàn tay đang đưa tới, trên mặt Hoành An Thành hiện ra một vẻ bị tổn thương thích hợp, phối với bên má phải trông vẫn khá ổn kia của hắn, đúng là khiến một số phụ nữ lộ vẻ đau buồn.

Hắc Phần Lê lúc này lại không có tâm trạng đó, cô chỉ thấy mệt mỏi chưa từng có.

“Chuyện ngươi gây ra thì tự mình giải quyết đi, chưa giải quyết tốt thì không cần quay về nữa.”

Nếu là người khác có lẽ còn không có sức nặng để nói ra câu này, nhưng phủ Hoành hiện tại, cũng là của hồi môn Hắc Phần Lê mang theo lúc gả qua, lúc mới tới Thành Hợp Hoan, Hoành An Thành vẫn là người trắng tay nghèo kiết xác cơ mà.

Ném một khối linh thạch lên bàn, tiểu nhị vội vàng nhận lấy.

“Hoành phu nhân đi thong thả.”

Hắc Phần Lê quay đầu nhẹ, “Trước khi mọi chuyện đều làm sáng tỏ, gọi ta là Hắc tiểu thư.”

Hoành An Thành cả người ch-ết trân, trong mắt mang theo vẻ bị tổn thương nồng đậm, không ai để ý tới nha hoàn mặc xiêm y màu hồng kia trong mắt đầy vẻ bất bình.

Không muốn nhìn người này thêm nữa, cô đặt ánh mắt lên người Khương Phân, giọng điệu dịu dàng hơn nhiều.

“Là cô cứu tôi đi, ơn cứu mạng, không biết lấy gì đền đáp.”

Khương Phân nhìn cô ta qua mũ trùm, giọng ôn hòa bình thản.

“Chuyện nhỏ trong tay thôi, không đáng gì.”

【Thật sự thấy áy náy thì đưa thêm chút tiền đi.】

٩(♡㉨♡)۶

Hắc tiểu thư cười cười, chỉ thấy giọng cô gái này hay tới mức kinh người, chút chuyện nhỏ của cô, cứu lại chính là một mạng này của cô, quả nhiên người có thể làm được nghĩa cử như vậy, tấm lòng nhất định rất lương thiện.

“Tuy cô nói là chuyện nhỏ trong tay, nhưng tôi lại phải nhận cái nhân tình này, tiền thu-ốc men là không thể thiếu…

Hạ Hà!”

Một con nha đầu mặc bộ quần áo màu xanh lá vội vàng lấy ra một chiếc túi trữ vật, cung cung kính kính đưa bằng hai tay qua.

“Tổng không thể để cô cứu tôi, còn phải bù tiền đan d.ư.ợ.c.”

Nghe giọng nói dịu dàng này, Khương Phân khựng lại, đưa tay nhận túi tiền qua.

“Vậy thì tôi cung kính không bằng tuân mệnh.”

Nàng lén lút nhìn một cái, linh thạch không nhiều, chỉ chất bằng một cái chậu, nhưng nhìn độ bóng và kích thước màu xanh kia…

Linh thạch thượng phẩm!!

【Phát tài rồi phát tài rồi~】

(*✪✪)

Khương Phân vẻ mặt bình thản thu linh thạch lại, ngay cả giọng cũng nhàn nhạt.

“Đa tạ, xin cáo từ.”

Quả nhiên là tiểu thư nhà đài các thực thụ, thiên chi kiêu t.ử, Hắc tiểu thư càng thêm thích ân nhân cứu mạng này.

“Tôi thấy có duyên với muội muội, hay là muội tới phủ tôi ở tạm đi thế nào?”

Câu này vừa thốt ra, cả hai đều khựng lại.

Sợ làm vị tiên t.ử thanh cao quý phái này thấy chậm trễ, nha hoàn nhận ra không ổn vội vàng bù đắp.

“Tiên t.ử mới tới Thành Hợp Hoan, e là không biết quy tắc ở đây, chủ t.ử nhà ta mời cô, tiên t.ử cũng sẽ bớt phiền phức hơn.”

Còn đang mải mê đếm rốt cuộc có bao nhiêu linh thạch, Khương tiên t.ử thanh cao quý phái ngẩn ngơ ngẩng đầu lên.

Đột nhiên mắt sáng lên, “Được nha!”

Nhìn sắc mặt kinh ngạc của nha hoàn, nàng ho khan một tiếng, lại khôi phục vẻ bình thản, giống hệt một vị tiên t.ử thanh cao quý phái không vướng bụi trần.

“Theo Hắc tỷ tỷ đi, cũng có thể biết kịp thời tình trạng c-ơ th-ể của tỷ.”

Hắc tiểu thư và nha hoàn đều cảm động tới phát khóc.

“Khụ khụ!

Hắc tỷ tỷ, ta có thể dẫn thêm một người không?”

Ánh mắt theo hướng Khương Phân chỉ nhìn qua, mắt Hắc tiểu thư sáng lên.

Đây là thiếu niên lang phong lưu tuấn tú, đẹp tựa yêu tinh từ đâu tới vậy?

Cô vốn tưởng tướng mạo của đại ca đã đủ kinh diễm rồi, không ngờ vậy mà lại nhìn thấy một người có thể sánh ngang với đại ca tồn tại.

“Đây là bạn của muội sao, cũng muốn theo tới nhà ta?”

Khương Phân:

“Nếu không quá tiện thì……”

Hắc tiểu thư:

“Đương nhiên tiện!

Khụ khụ, ý ta là chúng ta mau đi thôi.”

Đội trưởng nhỏ nhìn thấy hai người kia đi theo đại quân vậy mà muốn rời đi, trong lòng sốt ruột.

Đưa người ra ngoài hắn đã gánh trách nhiệm rồi, nếu để lạc mất người…… vội vàng đuổi theo, nhưng bị người của Hắc tiểu thư ngăn lại.

Tỳ nữ áo hồng Xuân Đào vẻ mặt đầy cao ngạo.

“Xe giá của phu nhân… tiểu thư nhà ta mà ngươi cũng dám chặn?”

“Hai người đó là phía Liễu Uyển, bọn họ chưa thật sự hoàn thành nghi thức, chức trách phải làm……”

“Chức trách phải làm cái gì?”

Xuân Đào hất cằm lên, “Thân phận tiểu thư nhà ta ngươi còn chưa biết sao, Thành chủ luôn cưng chiều cô ấy, các người tóm lại cũng là làm việc cho Thành chủ, phải học cách ngậm miệng mới tốt.”

Chương 360 - Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia