“Lại không yên tâm để lại vài lọ đan d.ư.ợ.c thích hợp cho phàm nhân sử dụng và những trận bàn có thể bảo mạng lúc mấu chốt.”

Chiều ngày hôm đó, sau khi cáo biệt mọi người, Khương Phân ở trước mặt Võ Đế bước lên phi chu.

Đang chuẩn bị khởi hành, một tiếng kêu kinh ngạc vang lên.

“Đợi đã!

Tiên t.ử đợi ta với nha ~"

Khương Phân nhìn xuống dưới, chỉ thấy một con chuột nhỏ chạy tới với tốc độ không phù hợp với c-ơ th-ể nó, móng vuốt nhỏ gần như cào ra một đạo tàn ảnh.

Khương Mi khẽ nhíu mày, “Muội không g-iết hắn?"

“Hắn không trộm đồ thành công, cũng không làm hại người, dạy dỗ một trận là được rồi."

Giả bộ như không nhìn ra thần sắc rõ ràng có chút không đúng của Khương Mi, Khương Phân cúi đầu xuống.

“Ngươi theo ta làm gì?"

Thử Bá có chút sợ hãi lùi m-ông về phía sau, nuốt một ngụm nước bọt nói:

“Tiên t.ử, có thể tiện đường cho ta đi nhờ một đoạn không?"

“Cái đó, ta có thể đưa bảo bối cho ngài, ta còn có thể giúp ngài tìm bảo bối."

Khương Phân cúi đầu nhìn hắn, cũng không biết là nghĩ đến điều gì, nhường ra một con đường.

“Lên đi."

Thử Bá đại hỷ, hai tay nhỏ vô cùng sinh động vái chào.

“Đa tạ tiên t.ử."

Lên phi chu rồi, cũng nhịn không được nhìn trái ngó phải, cảm thán nói:

“Nhân loại là linh trưởng của vạn vật, quả nhiên là tâm linh thủ xảo, loại phi chu này, nếu yêu tộc chúng ta cũng có người biết làm thì tốt rồi."

Dựa vào hai cái chân này của hắn, muốn đi về đúng là si tâm vọng tưởng.

Khương Phân không ý kiến gì, chỉ đặt thêm hai viên trung phẩm linh thạch lên đài điều khiển.

Thứ phi chu này tốc độ nhanh lại đỡ tốn sức, nhược điểm duy nhất chính là tốn tiền.

Đang nghĩ ngợi, bên cạnh lại quăng tới một viên trung phẩm linh thạch, Khương Phân kinh ngạc nhìn sang.

Khương Mi khoanh tay trước ng-ực, “Nhìn ta như vậy làm gì, bản công chúa cũng không phải loại bần hàn kia, không chiếm tiện nghi của muội."

Khương Thanh bị nói móc cho một trận, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, trước áp lực cũng lấy ra hai viên hạ phẩm linh thạch, rề rà đưa lên.

“Ngũ muội muội, linh thạch trên người tỷ cũng không còn nhiều, muội cầm lấy dùng trước đi."

“Xì ~"

Nghe thấy tiếng cười nhạo truyền đến từ bên cạnh, Khương Thanh âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y, nhịn không được sinh ra vài phần oán hận.

Nàng không giống như hai người này vận khí tốt, có thể bái Nguyên Anh thậm chí Hóa Thần làm thầy, lấy đâu ra trung phẩm linh thạch mà tùy tiện lấy ra được.

Bây giờ trong túi trữ vật có hơn mười viên đó, nàng phải để dành dùng để đột phá.

Một cách kỳ lạ, nàng bắt đầu oán hận hai người tỷ muội trước mặt này, thậm chí nhịn không được ghét bỏ nghĩ:

“Tại sao sư phụ của nàng chỉ là một Kim Đan chân nhân chứ?”

Nếu nàng cũng có Hóa Thần làm chỗ dựa...

Lúc này Khương Thanh vẫn chưa biết, sẽ có một ngày, hy vọng của nàng sẽ trở thành hiện thực, chỉ có điều là phúc hay họa, thì không biết được.

“Ái chà thật sự không được, ta tuổi còn nhỏ, không làm được chuyện này."

“Cũng không phải bảo huynh thật sự làm gì, chỉ là để huynh hy sinh sắc tướng một chút thôi, ta sẽ bảo vệ tốt cho huynh mà."

“Tại sao lại bắt ta hy sinh, ta thấy Giang đại ca trông còn đẹp trai hơn ta mà."

“Hắn không được!"

Kim T.ử Kiệt nhìn Khương Phân, rúc vào trong góc khiến đối phương trông rất giống một ác bá ép lương làm tư.

Một ngón tay chỉ vào Mặc Quỳnh đang xem náo nhiệt, ủy khuất ba ba:

“Tại sao hắn lại không được?"

Làm gì có chuyện bắt sư huynh đi câu dẫn tiểu cô nương nhà người ta, đã thấy vị sư muội nào hố sư huynh như vậy chưa?

Khương Phân:

“Tóm lại là hắn không được!"

Nói đùa, sói con nhà nàng còn nhỏ, vạn nhất đang lúc động d.ụ.c bị người ta câu đi mất thì sao?

“Vậy ta cũng không được, sư muội muội đừng ép ta nữa, ta thật sự không được..."

Khương Mi vừa đi tới hành lang, liền nghe thấy một tràng lời nói như vậy.

Nàng dừng bước, nhất thời không biết nên đẩy cửa vào, hay là giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà đóng cửa lại.

“Nhị tỷ tỷ, tỷ tới rồi sao?"

“Khụ khụ!"

Khương Mi ho hai tiếng, giả bộ như cái gì cũng không nghe thấy mà hất cằm lên.

“Gọi ta làm gì?"

Khương Thanh cũng mang khuôn mặt đầy nghi hoặc theo sau.

Khương Phân nhiệt tình kéo người vào trong phòng, “Cũng không có chuyện gì lớn, chẳng qua là phụ hoàng có đặc biệt dặn dò qua, ba chị em chúng ta ở giới tu tiên cũng coi như là đơn thương độc mã, phải chăm sóc lẫn nhau."

Khương Mi do dự nhìn Khương Phân.

Chăm sóc lẫn nhau?

Nàng và con nhóc này cũng không thân thiết gì nha!

Vị nhị công chúa học hành không được nhiều này vẫn chưa biết có một thứ gọi là Hồng Môn Yến, chỉ là theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, nói đoạn liền muốn đứng lên.

“Ta còn có chút việc..."

“Ái chà ~"

Khương Phân ấn một cái đem người vỗ về lại ghế ngồi, Khương Mi mặt đầy mờ mịt.

“Sư huynh, huynh cứ nói thẳng đi, người sư muội này của huynh là không giúp được huynh rồi!"

Kim T.ử Kiệt:

“..."

Ánh mắt Khương Mi đầy nghi hoặc.

Dưới sự công kích bằng ánh mắt của vị sư muội chuyên hố người nhà mình, Kim T.ử Kiệt gượng cười đứng lên.

“Mi, Mi tiên t.ử, ta muốn đàn một khúc cho nàng nghe."

Khương Mi:

??

Nàng nhìn nam t.ử tuấn mỹ trước mặt, Khương Mi cũng không buồn thẹn thùng nữa, trong đầu toàn là hai chữ nghe được trước đó.

Không được...

Nhìn chằm chằm người từ trên xuống dưới một lượt, trong ánh mắt lộ ra một chút tiếc nuối.

Tiếc quá, trông cũng tuấn tú đấy chứ...

Dưới ánh mắt như vậy, Kim T.ử Kiệt cũng vô cùng bối rối, không khỏi hoài nghi sức hấp dẫn của bản thân, thậm chí rất muốn buông tay không làm nữa.

Tiểu sư muội nghi ngờ người ta có liên quan đến viên Long Châu bị mất, tại sao lại lấy hắn làm cái cớ để thử lòng người chứ...

Mặc dù hắn trông đúng là đẹp trai thật.

[Sư huynh cố lên, huynh có thể mà!]

Nghe thấy tiếng truyền âm nhập mật của tiểu sư muội, Kim T.ử Kiệt lạnh lùng xụ mặt xuống.

Khổ nỗi Khương Phân vẫn liên tục tung ra những lời nịnh nọt.

[Sư huynh đừng giận nữa, muội đây cũng là bất đắc dĩ, huynh xem đám nam t.ử trên thuyền này, có ai phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái, thập bát ban võ nghệ tinh thông bằng huynh chứ.