“Hóa ra, đây chính là uy lực của Hóa Thần đỉnh phong sao?”
Đùng!
Đùng!
Đùng!
Ba tiếng chuông cổ vang lên, thông báo toàn tông.
Châu Vũ chân tôn, ngã xuống!
Vào ngày này, Chính Nguyên Tông mất đi một vị Hóa Thần đỉnh phong.
Bạch Hồi mất đi chủ nhân của nó.
“Chủ nhân!"
Chủ nhân lìa đời, Bạch Hồi vẫn luôn bị pháp thuật giam cầm cũng khôi phục lại hình người, một thiếu niên mặc áo trắng quỳ trên mặt đất, khóc không thành tiếng.
Cánh cổng núi vẫn luôn đóng c.h.ặ.t từ từ mở ra, trong màn mưa phùn lất phất trôi ra hai viên châu một vàng một trắng.
Lư Khâu Dương Vân đưa tay đón lấy viên châu, đọc hiểu chấp niệm cuối cùng của chủ nhân, không đành lòng nhắm mắt lại.
“Chi bằng?" (Hà khổ/
Sao phải khổ thế?)
Vốn còn có cơ hội, sống thêm được vài năm nữa.
Đặt tiểu nha đầu xuống đất, Lư Khâu Dương Vân nắm tay phải đặt trước ng-ực, quỳ một gối xuống, trong giọng nói mang theo sự kính trọng.
“Cung tiễn chân tôn."
Khương Phân hành lễ theo, giọng nói mềm mại, “Cung tiễn chân tôn!"...
C-ái ch-ết của tu sĩ Hóa Thần tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ.
Trong các tông môn của tu chân giới, số lượng tu sĩ Hợp Thể, Hóa Thần, Nguyên Anh, thậm chí Kim Đan của mỗi tông môn đều là một phần thực lực của tông môn đó.
Là đứng đầu tám đại môn phái của tu tiên giới, Chính Nguyên Tông, số lượng tu sĩ Hợp Thể dẫn đầu, tu sĩ Nguyên Anh cũng luôn vượt xa, chỉ riêng ở Hóa Thần thì xuất hiện đứt gãy.
Chỉ kém người xếp thứ hai là Hỏa Thần Tông đúng một người mà thôi.
Giờ đây Từ lão - vị Hóa Thần đỉnh phong này vừa đi, Hỏa Thần Tông lại vẫn còn Hóa Thần đỉnh phong, nếu không thể tiếp tục áp chế về số lượng thì địa vị đệ nhất tiên môn sẽ bị thách thức.
Trong chưởng môn đại điện, một đám đại lão ngồi quây quần, bọn họ đều ngầm hiểu ý mà tránh những bộ quần áo màu sắc rực rỡ, sắc mặt mỗi người đều có chút ngưng trọng.
Lư Khâu Dương Vân lặng lẽ đặt một viên châu màu trắng lên bàn.
“Đây là viên châu truyền thừa Từ lão để lại cho tông môn."
Mỗi một vị tu sĩ đại năng đều có thể tiêu hao sức lực ngưng kết tâm đắc tu luyện cả đời mình thành một khối năng lượng, để đệ t.ử hậu bối chiêm bái rèn luyện.
Đây là truyền thừa, tính chất khá giống với xá lợi của Phật môn.
Có chọn để lại viên châu truyền thừa hay không, không có quy định cưỡng ép, chủ yếu vẫn là xem lựa chọn của mỗi người.
Từ lão ở tông môn từ khi vài tuổi, ông không có con cái, hai đệ t.ử một người hy sinh trong chiến dịch, một người tu vi không đủ mà già yếu qua đời.
Ông hiến dâng cả đời này cho tông môn, vốn có thể sống thêm vài năm nữa, lại tiêu hao hết thảy sức lực, để lại cho tông môn một viên châu truyền thừa như thế này.
Ông muốn dốc hết sức mình lần cuối, bồi dưỡng thêm một vị Hóa Thần cho tông môn.
Chưởng môn đột nhiên cởi mũ, cúi đầu thật sâu về phía viên châu này, ông lau khóe mắt, giọng nói có chút nghẹn ngào.
“Ý của Từ lão chư vị cũng hiểu, viên châu này thu vào trong điện truyền thừa phụng dưỡng cho tốt, ghi tên Từ lão vào pháp sách tông môn, triệu tập tất cả tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ và Nguyên Anh đỉnh phong trong tông, tiễn Từ lão đoạn đường cuối cùng."
“Tuân mệnh chưởng môn."...
Khi bước ra khỏi chưởng môn đại điện, Vân Cảnh nhìn những đệ t.ử tràn đầy sức sống, liếc nhìn mặt trời vừa mới mọc.
Huynh ấy vươn vai, ống tay áo trắng tinh mang theo một phong thái tiêu sái.
“Người của tu chân giới nhiều vô kể, muốn quên đi một người cũng rất nhanh, Từ lão cao nghĩa, ta lại là không làm được...
Sư huynh!"
Vân Cảnh đột nhiên nhìn về phía Lư Khâu Dương Vân, trên mặt mang cười, trong ánh mắt lại là sự nghiêm túc.
“Còn huynh, nếu như có một ngày như vậy, huynh sẽ không nỡ rời xa ai?"
Khác với Lư Khâu Dương Vân được sư phụ đón về từ nhỏ, lớn lên trong tông môn, tiếp nhận sự giáo d.ụ.c chính thống của tông môn.
Vân Cảnh từng trải qua nhiều chuyện nơi phàm trần, tự thấy không có được sự thẳng thắn và thuần chân của sư huynh nhà mình.
Nhìn ánh mắt nghiêm túc của sư đệ, Lư Khâu Dương Vân lại như thể xuyên không về rất nhiều năm trước, sư phụ dắt về một cậu bé có vẻ ngoài diễm lệ, toàn thân đầy thương tích, ánh mắt lại là sự hung ác.
Lư Khâu Dương Vân nhìn về phía các đệ t.ử trên sân.
“Chúng ta đang nói chuyện Từ lão."
“Người khác thế nào thì liên quan gì đến ta?"
Theo bản năng nói xong câu này, Vân Cảnh trong lòng hối hận, huynh ấy gượng gạo quay đầu đi.
“Ta chỉ quan tâm người ta quan tâm, làm chuyện đáng làm, nếu có một ngày như vậy, ta dành thời gian chọc tức lão già kia, nghe huynh lải nhải, trêu chọc tiểu nha đầu, rồi áp bức đám nhóc thối kia là tốt rồi, ta biết mình ích kỷ, nhưng một ngày ta cũng không muốn bớt đi."
Nhưng nếu là sư huynh, hẳn là lựa chọn giống Từ lão nhỉ?
Lư Khâu Dương Vân cười một tiếng, tỉ mỉ chỉnh lại ống tay áo có chút lộn xộn của Vân Cảnh, giọng nói vô cùng bình tĩnh.
“Sư huynh thấy, như vậy cũng rất tốt."
“Ch-ết rồi!"
Mặc Thanh Nhược kinh ngạc đứng dậy, miệng lẩm bẩm.
“Sao lại ch-ết rồi?"
Theo dòng thời gian vốn có, Từ lão đáng lẽ phải thọ chung chính tẩm vào 5 năm sau.
Thực Thiết Thú Bạch Hồi dưới trướng ông vì không chịu nổi cú sốc chủ nhân qua đời, u uất mà chọn cách kết thúc sinh mệnh của mình.
“Hệ thống!
Thực Thiết Thú đâu?
Thực Thiết Thú bây giờ đang ở đâu?"
Mặc Thanh Nhược đã thèm thuồng con Thực Thiết Thú này rất lâu rồi, giờ đây muốn thu phục một linh sủng huyết mạch tốt đâu phải chuyện dễ dàng, huống chi là giống loài Thực Thiết Thú vốn đã hiếm có này.
Yêu thú có tu vi và huyết mạch như vậy, bồi dưỡng tốt khi lớn lên chưa chắc không thể đối chiến với Hóa Thần.
Giọng nói của hệ thống vẫn cứng nhắc không gợn sóng.
【Ký chủ điểm tích lũy không đủ, không thể định vị.】
“Đáng ch-ết!"
Mạnh mẽ đ-ấm vào bàn, Mặc Thanh Nhược lại hận con sói đã m.ó.c t.i.m nàng một trảo kia.
Nếu không phải là Tức Mặc Quỳnh, làm sao nàng phải tốn hết tất cả điểm tích lũy mình tích góp, dẫn đến tình thế bị động như bây giờ?
Nếu mất đi cơ hội nhặt nhạnh này, nàng biết tìm đâu ra một con Thực Thiết Thú như thế nữa.
“Thanh Nhược tỷ tỷ~"
Nghe thấy âm thanh bên ngoài, Mặc Thanh Nhược hít sâu một hơi, nàng vội vàng chỉnh đốn lại trang điểm của mình, soi gương nhìn một chút, lộ ra một nụ cười thỏa mãn.