Chuyện cô ta có thể làm có rất nhiều.
Nhưng cô ta đã làm gì?
Cô ta toàn dùng để hại người bên mình!
“Gương mặt này của cô đến cũng không dễ nhỉ?”
Cô ta lợi dụng hệ thống đoàn sủng nhận được khuôn mặt mà mình vẫn hay mơ ước.
Tay tôi dùng sức, lưỡi d.a.o lướt qua mặt cô ta.
M//áu tươi lập tức chảy.
Tôi đặt một tấm gương trước mặt cô ta: “Thật xấu.”
Bạch Thiến Thiến che mặt, cô ta như phát đi//ên mà hét lớn: “Mặt của tôi, mặt của tôi! Sao mặt của tôi lại trở thành thế này!”
Cô ta muốn c.ắ.n tôi nhưng lại bị tôi tát cho ngã xuống đất.
“Mày trả lại mặt đây cho tao! Mày trả mặt lại cho tao! Mày đúng là đồ điên!”
Tôi kéo tóc cô ta: “Nói về độ đi//ên kh//ùng thì cmn ai so được với cô? Cô hại ch//ết bao nhiêu người? Hả?”
Cô ta hùng hồn nói: “Đây là mạt thế! Tất cả những gì tao làm cũng là vì muốn sống sót! Tao đâu làm gì sai?”
“Cô không sai? Cô hại ch//ết nhiều người như vậy mà còn nói không sai?”
“Đó là do bọn họ đen đủi! Ai bảo bọn họ không phải người được chọn? Ai bảo bọn họ không có hệ thống?”
Cô ta đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, trực tiếp lên tiếng đổi điểm với hệ thống: “Hệ thống! Hệ thống! Tao muốn đ.á.n.h dấu Úy Sở!”
Hệ thống đoàn sủng lạnh lùng nhắc nhở: [Thật xin lỗi, điểm tích lũy không đủ.]
Hệ thống của tôi cũng lên tiếng: [Muốn đ.á.n.h dấu kí chủ của tôi ít nhất cũng phải gi//ết được ngàn con zombie.]
Bạch Thiến Thiến gào to: “Sao có thể! Không thể! Mày gạt tao! Tao muốn đ.á.n.h dấu Úy Sở!”
ch//ết cũng không hối cải.
Tôi đưa cô ta ra lan can sân thượng.
Zombie đều vây quanh đây, tay chúng hướng lên, giống như không thể chờ đợi được nữa mà muốn thưởng thức bữa tiệc lớn này.
Bạch Thiến Thiến vừa nhìn đã khuỵu xuống.
“Không được! Không được đối xử với tao như vậy! Nhất định sẽ có người đến cứu tao! Chó l.i.ế.m của tao đâu! Bọn họ đi đâu hết rồi?”
Cô ta sợ đến muốn ngất đi, nước mắt nước mũi đầy mặt.
“Tôi không dám nữa! Tôi sai rồi! Úy Sở, cô bỏ qua cho tôi đi, tôi sẽ sửa lỗi, tôi sai rồi!”
“Tôi biết tôi sai rồi, tôi không nên hại anh cô, tôi không nên hại cô, tôi sai rồi, đừng bắt tôi cho zombie ăn, chúng ta là đồng loại, chúng ta đều là con người mà…”
Tôi đẩy cô ta xuống dưới không chút do dự.
“A!!!”
Trong mắt cô ta đều là sợ hãi, hai tay vung vẩy trong không trung như muốn kéo tôi lại.
Đáng tiếc, thứ đón lấy cô ta là đám zombie.
Hệ thống của tôi ngây ngô cười: [Tiểu Đoàn, ai bảo cậu tìm một kí chủ rác rưởi như vậy chứ, nếu kính nghiệp như kí chủ của tôi thì nhân loại đã sớm thống nhất rồi! Bạch Thiến Thiến này vừa ngu vừa độc ác! Xem như cậu ch//ết trên người cô ta rồi!]
m thanh máy móc của hệ thống đoàn sủng bình tĩnh vang lên: [Kiểm tra thấy tính mạng kí chủ đang dần cạn kiệt, lập tức giải trừ trói buộc.]
Bạch Thiến Thiến gào to: “Không được! Cút đi! Đừng c.ắ.n tao! Cút đi!”
Đám zombie c.ắ.n cô ta thành ngàn mảnh.
Chất lỏng màu vàng nhạt chảy ra từ thân dưới của cô ta.
Gương mặt xinh đẹp kia cũng bị c.ắ.n nát.
Chắc cô ta đã cảm nhận được sự đau đớn của anh tôi khi ch//ết rồi.
Bạch Thiến Thiến nhanh ch.óng bị chìm trong đám zombie, cuối cùng cô ta không phát ra âm thanh nào nữa.
Lộ Vi đứng sau lưng tôi, anh không hỏi gì mà chỉ nói: “Chúng ta có thể rời đi chưa?”
Ngoại truyện
Mạt thế ngày thứ 5746, con người nghiên cứu được vắc xin chống virus zombie.
Mạt thế ngày 6236, virus zombie hoàn toàn biến mất, con người bước vào kỷ nguyên mới.
Hệ thống của tôi reo hò: [Hoàn thành! Cuối cùng chúng ta cũng đợi được ngày này!]
Tôi đứng trên cao, nhìn từng ngôi nhà ngày ngày được xây lại, hỏi hệ thống: [Rốt cuộc các cậu đến từ đâu?]
[Ba trăm năm sau, con người thất bại trong một dị//ch b//ệnh, một nhóm người sống sót cuối cùng ngồi lên phi thuyền mang tên Ngôi sao hi vọng rời khỏi trái đất.]
[Người chế tạo tôi chính là một thành viên trong đó.]
[Được rồi, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành, đến lúc tạm biệt rồi.]
[Ký chủ của tôi, lần này cô nhất định phải bảo vệ mọi người, bảo vệ địa cầu nha!]
[Hết]
GIỚI THIỆU TRUYỆN
Sau khi mất trí nhớ, ta nhớ lầm mình thầm mến Thiếu sư Bùi Khanh Chi.
Vì để khiến hắn vui lòng, ta dùng đủ mọi cách, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn lạnh nhạt như cũ.
Cho đến khi thanh mai của hắn vô ý ngã ngựa, hắn đẩy ta ra, chán ghét nói: “Bị bệnh thì đi chữa đi.”
Lúc đó ta mới biết hóa ra không phải hắn lạnh lùng, mà người trong lòng hắn không phải ta.
Thế là ta đi chữa bệnh.
Không ngờ, ha, còn chữa rất tốt nữa!
Nhưng khi biết ta khôi phục trí nhớ, Bùi Khanh Chi lại hốt hoảng.
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy tay, giọng nói run rẩy: “Rõ ràng hôm qua ngươi còn nói thích ta mà…”
-----
Chuyện Thiếu sư của Thái t.ử, Bùi Khanh Chi giận dữ đến mức va chạm với công chúa vì hồng nhan chưa đến nửa ngày đã lan ra khắp kinh thành.
Vì thế nên hắn đã đắc tội với ta.
Hoàng đế tức giận, tước chức quan của hắn, nói hắn quỳ gối ngoài điện Thừa Phong để suy nghĩ cho kĩ càng.
Đại thần tấu chương lên khuyên ngăn không ngừng, tấu chương tố cáo ta nhiều như tuyết trên núi.
Phù Cừ tức giận: “Công chúa, rõ ràng người mới là người bị thương nặng nhất mà! Vậy mà… vậy mà bên ngoài lại nói người như vậy!”
Ta biết, nàng ấy đang cảm thấy bất công thay cho ta.
Vì hiện tại, cho dù là trong cung hay ngoài cung đều đang xôn xao bàn tán chuyện ta vì ghen sinh hận, thiếu chút nữa đã hại ch//ết Doãn Vân Mộng.
Doãn Vân Mộng là thứ nữ nhà Lễ bộ thị lang Doãn Hoành Đích, vừa dịu dàng vừa mỹ mạo, vừa có tri thức lại vừa hiểu lễ nghĩa, nổi danh trong các khuê nữ ở kinh thành.
Nghe đồn nàng ta còn là thanh mai trúc mã của Thiếu sư Bùi Khanh Chi.
Chỉ là tạo hóa trêu ngươi, năm đó Bùi gia suy bại, thấp cổ bé họng, lúc quay đầu, bạch nguyệt quang trong lòng đã sớm gả cho người khác làm thê.
Trước khi lễ thành hôn diễn ra một tháng, vị hôn phu của Doãn Vân Mộng ch//ết vì bệnh, trước khi ch//ết đã lấy một tờ hòa ly phó thác nàng ta đưa cho bạn tốt Bùi Khanh Chi.
Lần này tình thế đã xoay chuyển.
Mọi người cảm thán: “Người hữu tình quanh đi quẩn lại kiểu gì cũng sẽ về bên nhau.”
Mà bọn họ đ.á.n.h giá ta lại là: “Công chúa Chiêu Dương, An Hòa theo đuổi Bùi Thiếu sư không thành, trút giận lên người vô tội là Doãn cô nương, lần này còn làm hại nàng thiếu chút nữa ngã ngựa mất mạng, quả nhiên là được nuông chiều quá mà ngang bướng, tâm địa lại còn độc ác!”
Phù Cừ nghe vậy thì đỏ mắt vì tức giận, hận không thể đại chiến mấy hiệp với người chỉ trích ta.
Ta trấn an nàng ấy, nói nàng ấy ngồi xuống, ra hiệu nàng ấy không cần để ý.
“Nhưng công chúa, người cứ để mặc bọn họ nói xấu người như vậy sao?”
“Ăn cơm trước đi.”