Lúc Tiểu Tinh Tinh chuẩn bị rời đi, ta đưa tay nắm lấy tay chàng.

Đầu ngón tay chàng khẽ run lên.

Khi cúi đầu nhìn ta, đôi mắt sáng như sao ấy dường như thoáng gợn sóng.

Chàng lặng lẽ nhìn ta rất lâu, rồi mới hỏi:

“Hai ngày nữa là Vạn Thọ tiết. Nàng có bằng lòng cùng trẫm dự yến không?”

Ta không biết Vạn Thọ tiết là gì.

Chỉ nghe chàng nói trong yến tiệc sẽ có rất nhiều món ngon, liền không chút do dự gật đầu đồng ý.

Về sau ma ma mới nói cho ta biết.

Vạn Thọ tiết chính là thánh thọ của hoàng thượng.

Mà Tiểu Tinh Tinh lại là tân đế.

Đây còn là lần mừng thánh thọ đầu tiên sau khi chàng đăng cơ, nên yến tiệc được tổ chức đặc biệt long trọng.

Đến ngày Vạn Thọ tiết.

Sáng sớm, Thu Sương đã mang tới cho ta một bộ váy mới.

Đẹp hơn tất cả những bộ váy trước kia Tiểu Tinh Tinh từng tặng.

“Ma ma, đẹp không?”

Ta thay chiếc váy rực rỡ như ánh lưu quang ấy, xoay liền mấy vòng trước mặt ma ma.

Khắp đại điện chỉ vang lên tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc của ta.

Thu Sương và mấy cung nữ đứng bên cạnh nhìn thấy cũng không khỏi cong môi mỉm cười.

Chỉ có ma ma.

Người nhìn ta với vẻ mặt đầy ưu sầu.

Ánh mắt người hết nhìn gương mặt ta, lại nhìn dáng người ta, lặp đi lặp lại mấy lần.

Rồi khe khẽ lẩm bẩm:

“Giống... thật quá giống...”

7

Yến tiệc Vạn Thọ quả đúng như lời ma ma từng nói.

Long trọng vô cùng.

Khi ta cùng Tiểu Tinh Tinh bước vào, trong điện đã có rất nhiều người ngồi sẵn.

Lúc nhìn thấy ta, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

Đến khi Tiểu Tinh Tinh bảo ta ngồi bên cạnh chàng, bọn họ càng sửng sốt đến mức tưởng như cằm sắp rơi xuống đất.

Sau một thoáng im lặng, một vị lão thần râu tóc bạc phơ đứng dậy.

“Bệ hạ, vị cô nương này là...?”

Tiểu Tinh Tinh liếc nhìn ta, giọng điềm nhiên:

“Là người trẫm nhặt về. Cố khanh có ý kiến gì sao?”

Chàng nói dối.

Rõ ràng chàng mới là người ta nhặt được.

Nhưng chuyện đó lúc này cũng chẳng quan trọng nữa.

Rất nhanh sau đó, ánh mắt ta đã bị đĩa thức ăn bày trước mặt thu hút.

Món ăn ấy được làm vô cùng tinh xảo.

Về sau bọn họ còn nói rất nhiều chuyện.

Nhưng ta chẳng nghe lấy một câu.

Ta chỉ chuyên tâm ăn sạch mọi món ngon trên bàn.

“Mấy ngày nay nàng chưa được ăn no sao?”

Giọng Tiểu Tinh Tinh bất chợt vang lên bên tai.

Ta nghiêng đầu nhìn chàng, rồi đ.á.n.h một cái ợ no.

“Có mà.”

Ta nghiêm túc xoa xoa cái bụng tròn vo của mình.

“Ngày nào ta cũng ăn no như thế.”

Tiểu Tinh Tinh chống cằm bằng một tay.

Bên tai chàng thoáng ửng lên một màu hồng nhạt như cánh đào.

Thấy động tác xoa bụng của ta, chàng bật cười.

Nụ cười ấy thật đẹp.

Ta cũng ngây ngô cười theo.

Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy cách đó không xa có một cung nữ va phải một thị vệ.

Không nhìn rõ gương mặt người thị vệ kia.

Chỉ nghe từ phía bên kia bỗng vang lên một tiếng hô lớn:

“Có thích khách. Hộ giá.”

Yến tiệc vốn đang náo nhiệt, chớp mắt đã rối loạn thành một mớ hỗn độn.

Ta và Tiểu Tinh Tinh lập tức bị đám người vây kín ở giữa.

Qua khe hở, ta nhìn thấy phía trước có mấy hắc y nhân cầm đao xông thẳng về phía chúng ta.

Còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Tinh Tinh đã nắm tay ta chạy về phía sau.

Ta cũng chẳng biết vì sao phải chạy.

Chỉ nghe tiếng gió rít bên tai.

Đầu mũi còn thoảng qua mùi hương trên người Tiểu Tinh Tinh.

Là hương rượu nhàn nhạt, ngọt dịu.

Chỉ ngửi thôi cũng khiến ta thấy vô cùng yên tâm.

Đến khi hoàn hồn, chúng ta đã chạy vào một khu vườn nhỏ.

Vừa dừng chân, ta đã thấy một hắc y nhân từ trên cây nhảy xuống.

Hắc y nhân hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Tinh Tinh.

“Thẩm Diệp. Hôm nay ta nhất định sẽ lấy đầu ngươi.”

Dứt lời, hắn rút từ trong tay áo ra một thanh nhuyễn kiếm, đ.â.m thẳng tới.

Tiểu Tinh Tinh nghiêng người tránh được, thuận tay đẩy ta sang một bên.

Hai người lập tức giao đấu.

Ta vừa sợ vừa cuống.

Chỉ biết cúi xuống nhặt một hòn đá dưới chân.

Hai người đ.á.n.h nhau hồi lâu vẫn chưa phân thắng bại.

Ta nhân lúc hắc y nhân sơ hở, nhắm chuẩn rồi ném mạnh hòn đá trong tay.

Ta ném đá rất giỏi.

Ngày thường, mỗi khi quả trên cây chín, ta đều ném một phát trúng ngay.

Lần này cũng vậy.

Hòn đá đập trúng đầu hắc y nhân.

Hắn lập tức ngã gục xuống đất.

Máu chảy rất nhiều.

Ta sợ hãi nhìn bàn tay mình.

Rồi lại ngẩng đầu nhìn Tiểu Tinh Tinh.

Chàng sải bước đi về phía ta.

“Bệ hạ...”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

Viền mắt đỏ hoe, giọng nói cũng run rẩy.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của chàng hiện lên thứ cảm xúc mà ta không hiểu nổi.

Sau đó, chàng nhẹ nhàng ôm ta vào lòng.

Động tác có phần vụng về, khẽ vỗ lên lưng ta.

“Không sao rồi... không sao nữa rồi.”

Giọng chàng cũng cứng nhắc, nhưng lại dịu dàng hơn bất cứ lúc nào trước đây.

Vốn dĩ ta định vùi vào lòng chàng mà khóc một trận thật lớn.

Thế nhưng đúng lúc ấy, một mũi tên chẳng biết từ phương nào b.ắ.n thẳng tới.

Không kịp nghĩ ngợi gì thêm.

Ta lập tức vòng ra phía sau Tiểu Tinh Tinh, lấy thân mình chắn cho chàng.

Đau.

Đau quá.

Tiểu Tinh Tinh vội vàng đỡ lấy thân thể đang mềm nhũn của ta.

Trong mắt chàng tràn ngập vẻ không dám tin.

Nằm trong lòng chàng, ta đau đến mức nghiến c.h.ặ.t răng.

“Ai cho nàng làm như vậy?”

Chàng hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày, vừa giận vừa cuống quýt.

Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo chàng.

Đau đến đầu óc mơ màng.

Chỉ biết vừa khóc vừa nói:

“Đau quá... Tiểu Tinh Tinh... ta đau quá...”

Những chuyện xảy ra sau đó...

Ta không còn biết gì nữa.

8

Ta dường như đã ngủ một giấc rất dài.

Rất dài...

Cuối cùng, một cơn đau dữ dội kéo ta ra khỏi màn đêm vô tận.

“Bệ hạ... thần đã tận lực rồi.”

Bên tai vang lên giọng nói đầy run rẩy vì sợ hãi:

“Ý ngươi là... ngươi không cứu được nàng?”