Thế là Thư Thụy chỉ mới đi quanh hai khu chợ này. Thực ra y cũng muốn đến chợ Bắc và chợ Tây dạo thử, nhưng ngặt nỗi mới đi hết hai khu chợ mà đôi chân đã mỏi nhừ, sắc trời cũng không còn sớm nữa.

Nhìn đã gần đến giờ Ngọ mà Lục Lăng vẫn chưa về, y bèn không ra ngoài nữa, vội vàng bắc nồi nấu cơm, chuẩn bị lát nữa sẽ ra bến tàu đưa cơm cho hắn.

Thư Thụy lấy ra mấy bó tảo bẹ tươi vừa mới mua, định bụng ninh một nồi canh để ăn. Hôm nay tuy trời không mưa nhưng cũng chẳng hửng nắng, nước mưa trên mái nhà vẫn chưa tan hết, thỉnh thoảng lại nhỏ xuống vài giọt. Ngày âm u mang theo chút se lạnh, ăn món gì ấm áp một chút thì cơ thể mới dễ chịu.

Nhưng nghĩ lại, y sắp phải ra bến tàu đưa cơm, nơi đó người qua kẻ lại tấp nập, đều là những phu phen làm việc cửu vạn cực nhọc, thế là y lại đặt bó tảo xuống, lấy ra một cây cải thảo tròn trịa bóc vỏ, rồi cắt một miếng thịt ba chỉ xông khói to bằng bàn tay mua ở chợ khi nãy.

Miếng thịt xông khói này là của một phụ nhân nông thôn mang vào thành đổi tiền tiêu, người này lại rất chu đáo, đã cạo rửa sạch sẽ lớp khói đen bên ngoài rồi phơi khô mới mang đi bán. Loại thịt xông khói này treo trên xà bếp hun suốt mấy tháng trời, lớp da bên ngoài cực kỳ khó rửa, phải chà nát một chiếc xơ mướp mới sạch bong, như vậy là đã tiết kiệm cho người mua một khoảng thời gian kỳ cọ vất vả rồi.

Nhà giàu chê thịt xông khói không được tươi ngon nên không thích mua ăn, phần lớn đây vẫn là món ăn trên bàn cơm của những gia đình nghèo khó.

Nhưng Thư Thụy lại cảm thấy thịt xông khói nếu biết cách làm thì còn có một hương vị đặc biệt hơn cả thịt tươi. Hồi trước ở Bạch gia, y cũng thích cùng mấy bà v.ú hun một ít thịt, đến mùa xuân thì ra đồng hoang đào ít hành hoang về, băm nhỏ thịt xông khói trộn làm nhân gói màn thầu thì thơm phức.

Hoặc đôi khi dùng đậu, gạo và thịt xông khói hấp lên một bát cơm cũng rất ngon, chẳng cần phải chuẩn bị thêm món nào khác.

Thư Thụy nhanh tay nhanh chân chuẩn bị xong nguyên liệu, thái mỏng một miếng thịt xông khói, thế mà cũng được đầy một bát đất nung.

Miếng thịt này hun khói rất khéo, khi thái đã có thể ngửi thấy mùi thơm mằn mặn, thịt nạc đỏ hồng bắt mắt. Y liền ghi nhớ dáng vẻ của bà lão kia, lần sau nếu có gặp lại nhất định sẽ đến nhà họ mua tiếp.

Sau khi chắt nước gạo cho vào chõ hấp, Thư Thụy chuyển nó sang bếp lò để hông cơm, rồi rửa sạch chảo sắt bắt đầu xào rau.

Bên cạnh, Dương nương t.ử tên là Dương Xuân Hoa đã tốn cả buổi sáng rát bọt mép để mặc cả với khách, khó khăn lắm mới tiễn được một vị khách quen khó tính và bán được hai sấp vải.

Nhìn lại thì đã đến giữa trưa, nàng ấy vội như lửa đốt chạy ra gian nhà sau nhóm lò nấu cơm.

Miệng đắng ngắt cả lại, nàng ấy cũng chẳng có thời gian để hớp một ngụm nước, lát nữa là Đại lang nhà nàng ấy về nhà ăn cơm trưa rồi.

Thời gian nghỉ trưa ở tư thục vốn ngắn ngủi, đứa trẻ vì muốn tiết kiệm chút tiền ăn ngoài, lại không nỡ để mẫu thân vừa phải trông tiệm vừa phải vất vả đưa cơm cho mình, nên mới tự đi bộ về nhà ăn.

Mỗi lần thằng bé đều canh chuẩn thời gian, cả đi lẫn về đều phải chạy, hoàn toàn không dám chậm trễ nửa phân.

Hai năm trước khi mới đến tư thục đó đọc sách, thằng bé mới lên sáu tuổi, đường sá chưa quen nên cứ thường xuyên bị trễ giờ rồi bị phạt đứng.

Bây giờ lớn hơn một chút, đường sá đã quen thuộc lại chạy nhanh hơn nên mới không bị muộn nữa.

Dương Xuân Hoa đang lúc sốt ruột vì sợ không kịp giờ, mà càng gấp thì cái bếp lò lại càng cứng đầu không chịu lên lửa.

Trong lòng đang bực bội, một mùi thơm phức của thịt và rau xào bỗng chốc sực nức vào mũi, lại còn nghe thấy tiếng muôi xào va chạm vào chảo sắt chan chát, khiến cho con sâu háu ăn trong bụng cũng phải thò đầu ra.

"Nhà ai mà giữa trưa lại ăn ngon lành thế này nhỉ."

Nàng ấy hít hà cái mũi, lần theo mùi hương thì phát hiện ra hương vị này vậy mà lại bay ra từ gian nhà bên cạnh.

Dương Xuân Hoa vội vàng nhét thêm que củi vào bếp lò, đổ gạo vào nồi rồi không nhịn được chạy tọt sang trước cửa hậu viện của Thư Thụy, thò đầu vào trong ngó nghiêng.

Thư Thụy vừa vặn trút thức ăn ra đĩa.

"Ngươi nấu món gì thế, thơm nhức mũi luôn đấy!"

Thư Thụy nghe tiếng biết là Dương nương t.ử, y múc một gáo nước đổ vào chiếc chảo còn nóng, đáp lời nàng ấy: "Thịt xông khói xào cải thảo ạ, Lục Lăng ra bến tàu bốc vác hàng hóa rồi, ta nấu xong sớm một chút để mang ra cho hắn."

"Lục huynh đệ thật có phúc ăn uống! Ta đang nhóm bếp nấu cơm đây này, bị mùi thơm của ngươi câu dẫn sang đây đấy."

Dương Xuân Hoa cười nói vài câu nhưng không dám nán lại trò chuyện nhiều với Thư Thụy, liền bảo: "Không nói chuyện với ngươi nữa, buổi chiều ta rảnh rỗi sẽ lại tìm ngươi, Đại lang sắp về đến nhà rồi mà nồi cơm của ta còn chưa sôi nữa."

Thư Thụy nghe vậy, nhìn ra ngoài con ngõ thấy một cậu học trò đang chạy qua, y bèn rảo bước đuổi theo ra ngoài nói: "chắc là A Tinh nhà ngươi sắp về đến nơi rồi, làm sao mà kịp được nữa."

"Trưa nay ta nấu cơm mới, thức ăn cũng xong rồi, hay là để ta xới một bát cho A Tinh ăn tạm một bữa vậy."

"Gạo bên chỗ ta cũng xuống nồi rồi, nhanh lắm."

Thư Thụy đi theo sang gian nhà sau của Dương Xuân Hoa, nhìn cái nồi trên bếp lò của nàng ấy liền nói: "Nước còn chưa sôi nữa kìa, còn khách khí với ta làm gì. Ngươi đừng bận rộn nữa, lấy một chiếc bát lớn đưa cho ta, ta xới cơm với thức ăn mang sang cho."

Dương Xuân Hoa vô cùng ngại ngùng, nhưng nhìn thời gian quả thực là không kịp nữa rồi, đành phải mặt dày đi lấy bát.

Thư Thụy đi về xới hơn nửa bát đất nung cơm gạo tẻ, lại gắp thêm ít thịt và rau phủ lên trên mặt cơm, rồi bưng một bát đầy sang cho Dương nương t.ử.

Vừa khéo, vừa mới bước sang thì Đại lang nhà họ là Tống Hướng Học cũng đã thở hồng hộc chạy về đến nhà.

"Mau cảm ơn A Thiều ca ca của con đi, nếu không hôm nay con lại bị muộn đấy."

Dương nương t.ử múc nước cho con trai rửa mặt rửa tay, nhìn bát cơm thức ăn đầy đặn, nóng hổi mà Thư Thụy bưng tới liền vội vàng đón lấy: "Trẻ con thôi mà, sao ăn hết được nhiều thế này!"

"Nam nhi đang tuổi lớn, người bỏ sức làm việc nặng dễ đói bụng, chứ đâu biết rằng người đọc sách dùng não cũng đói bụng lắm đấy."

Thư Thụy nói vài câu rồi bảo: "Không tán gẫu với ngươi nữa, ta cũng tranh thủ lúc cơm canh còn nóng mang ra cho huynh đệ nhà ta đây, xe ngựa hắn đ.á.n.h đi rồi, đi bộ ra bến tàu cũng phải tốn chút thời gian."

"Ngươi mau đi làm việc đi."

Tống Đại lang nghe nói cơm thức ăn hôm nay là do Thư Thụy bưng sang, thấy người đi liền lễ phép nói một tiếng cảm ơn.

Chờ Thư Thụy đi trở về, thằng bé mới sán lại gần bát cơm, reo lên: "Thơm quá đi mất, con vừa vào nhà đã ngửi thấy rồi, trong lòng còn nghĩ hôm nay sao nương lại rảnh rỗi làm món ngon cho con ăn thế này."

Chương 3: Chương 42 - Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia