Thư Thụy định bụng nổi cáu, người ngợm tay chân lành lặn thế kia mà uống miếng nước cũng phải gọi y, nhưng vừa quay đầu lại thấy mấy lọn tóc trước trán hắn bị mồ hôi thấm ướt nham nhở, rốt cuộc tính khí y tốt nên không chấp nhặt chuyện hắn quấy rầy việc chính của mình nữa.
Y lấy bình nước ra vặn nắp rồi đưa qua cho hắn: "Chỉ đ.á.n.h xe thôi sao mà vẫn mồ hôi nhễ nhại thế kia?"
"Giúp khuân vác cho nhanh chút."
Nói rồi, Lục Lăng định lấy mớ tiền đồng kiếm được hồi sáng ra đưa cho Thư Thụy.
Thư Thụy vội vàng ấn tay Lục Lăng lại, rút kinh nghiệm từ lần đùn đẩy qua lại trên xe hôm trước, lần này y đã khôn ngoan hơn: "Về nhà rồi nói, chỗ này người qua kẻ lại phức tạp, nếu ta cất trên người mà bị đám lưu manh trộm cắp để mắt tới thì biết làm sao."
Lục Lăng nghĩ bụng cũng đúng bèn thôi. Nơi này thượng vàng hạ cám, tiểu tặc trà trộn bên trong lắm tay nghề quỷ quyệt, chỉ cần khẽ áp sát người một cái là có thể cuỗm mất túi tiền. Tiền bây giờ để trong tay hắn quả thực an toàn hơn để chỗ Thư Thụy, trừ phi là loại mù mắt không cần mạng, bằng không làm gì có ai dám bén mảng lại gần hắn.
Lục Lăng quay sang hỏi y: "Ngươi đã ăn chưa?"
"Ta không đói lắm, đợi về nhà rồi ăn sau. Ngươi ăn thong thả thôi, đừng có vội kẻo nghẹn."
Khóe miệng Lục Lăng khẽ động đậy, "ừ" một tiếng.
"Ngươi cứ ăn trước đi, ta đi quanh đây dạo một chút."
Lục Lăng nhìn bóng dáng y nói xong là đôi mắt đen láy lại láo liên ngó nghiêng khắp nơi rồi bỏ đi, chân mày hắn khẽ trĩu xuống. Hắn bưng âu cơm, bỗng cảm thấy bữa trưa này ăn chẳng ngon bằng bữa cháo hồi sáng.
Lúc này, trong đầu Thư Thụy toàn là kinh nghiệm làm ăn buôn bán.
Đến trưa, mây đen tản ra, phía chân trời lộ ra nửa khuôn mặt rực rỡ của vầng thái dương, không khí bắt đầu có chút oi ả.
Y quanh quẩn ở bến tàu chừng một canh giờ, bấy giờ mới xách hộp thức ăn đi về. Về tới nhà, Thư Thụy ăn cơm qua loa cho xong bữa rồi lại vội vàng ra ngoài một chuyến.
Buổi trưa không có khách khứa, các chủ tiệm ngồi một chỗ đều ngủ gà ngủ gật. Dương Xuân Hoa chợp mắt được một khắc rưỡi thì nhỏm dậy ra gian nhà sau rót chén nước chè uống cho tỉnh táo, nếu buổi chiều vẫn không có khách thì nàng ấy cũng tính lôi ít đồ kim chỉ ra khâu vá.
Vừa ra tới cửa, nàng ấy lại thấy Thư Thụy đang địu một chiếc gùi nhỏ trên lưng, bên trong chất đầy dưa và rau củ.
nàng ấy vốn định chạy lại hỏi sao y lại mua nhiều rau thế, hai huynh đệ có hai cái miệng thì ăn được bao nhiêu. Nhưng vừa vặn trong tiệm có khách vào, nàng ấy phải vội vàng vào đón tiếp, thành ra chưa kịp hỏi han gì.
Thư Thụy địu một gùi rau dưa trở về trong viện, gạt đi lớp mồ hôi mỏng rịn ra trên trán. Y không nghỉ ngơi lâu, lấy ra một chiếc mẹt lớn rồi trút hết số rau dưa mới mua ra ngoài.
Tầm tháng năm, tháng sáu, các loại rau dưa vô cùng phong phú. Chuyến này y mua được dưa chuột, cà tím, đậu đũa dài và rau dền. Y mua nhiều thế này, nếu chỉ dựa vào hai cái miệng của y và Lục Lăng thì ăn cả mười ngày cũng dư sức. Ngặt nỗi thời tiết đang nóng lên, rau dưa sao để lâu như vậy được, nếu dọn dẹp sạch sẽ cái hầm ngầm ở hậu viện thì may ra còn để thêm được hai ngày.
Số rau dưa này đều là do y canh lúc chợ sắp tan, những người nông dân từ quê lên muốn ch.óng về nhà nên bán rẻ nốt chỗ rau dưa còn sót lại, y bèn nhặt nhạnh mua hết. Tính ra đầy cả một gùi mà mới tiêu hết có hơn hai mươi đồng tiền.
Cố ý chọn giờ đó để tham chút giá hời là thật, nhưng dù giá có hời đến mấy mà ăn không hết để thối hỏng thì cũng bằng thừa.
Thế nhưng Thư Thụy đâu có tính toán hồ đồ như vậy. Y sắm sửa ngần này rau dưa là để làm một món hời nhỏ, kiếm chút tiền đồng vụn để sửa sang lại khách điếm.
Hồi trưa ra bến tàu, y thấy phu phen khổ cực ở đó rất đông, nếu biết chọn đúng thời điểm dọn hàng ra bán vào giờ cơm thì chắc chắn sẽ có khách. Chỉ là các thương lái khác cũng chẳng ngu ngốc gì, họ đã sớm nhìn trúng miếng mồi béo bở này nên cũng có không ít sạp hàng nhỏ kinh doanh tại đó.
Thư Thụy đã đi xem qua một lượt các sạp đồ ăn, thấy người ta bán phần lớn là mì và bánh nướng. Chỗ nào vị ngon thì khách khứa chen chúc nghẹt thở, chỗ nào vị kém thì người ta thà nhịn chứ chẳng chịu bỏ tiền oan. Ngoài những món ăn đó ra, cũng có những sạp dùng một chiếc chảo sắt xào nấu tại chỗ, có điều làm món rất chậm, chẳng mấy ai đủ kiên nhẫn để xếp hàng chờ đợi.
Thư Thụy nghĩ tới lúc đưa cơm cho Lục Lăng hôm nay, mắt mấy gã hán t.ử kia suýt nữa thì rơi cả vào âu cơm, có thể thấy nhu cầu ăn uống của họ là không phải bàn cãi, mà hương vị món ăn của y thì tạm thời chẳng cần lo lắng.
Như vậy, nếu y ở nhà nấu sẵn một nồi cơm canh lớn rồi mang ra vào giờ ăn, làm thành một cái quán ăn lộ thiên, khách đến chỉ cần xới hai muôi cơm một muôi thức ăn là xong. Lên món vừa nhanh, không để người ta phải đợi lâu, mà y lại chẳng cần tốn tiền tốn sức sắm sửa thêm sạp hàng hay bếp lò làm gì.
Tuy nhiên, làm cái nghề này có một điểm rắc rối là bến tàu không phải lúc nào cũng đông đúc như thế. Muốn cơm canh bán chạy thì phải canh đúng thời gian. Giống như hôm nay, may mắn là giữa trưa vẫn có thuyền cập bến, chứ bằng không bến tàu vắng hoe thì cơm canh của y lại chẳng dễ bán bằng các sạp hàng cố định kia.
Nhưng chuyện này cũng đành chịu, nếu ai cũng biết trước thời gian tàu lớn vào cảng thì nơi đó đã sớm chật kín các loại thương lái rồi, lấy đâu ra phần cho y làm ăn nữa.
Chuyện lâu dài tính sau, trước mắt y cứ chuẩn bị sẵn ít rau dưa, đợi ngày mai gã chạy vặt mang tin tới. Bọn họ thường xuyên chạy đây chạy đó, tin tức linh thông hơn người thường nhiều, kiểu gì cũng biết trước được khi nào có tàu lớn cập bến. Đến lúc đó y sẽ tranh thủ nấu cơm canh mang đi, làm ít một chút là được, kiếm được ba năm chục đồng tiền đồng vẫn tốt hơn là cứ tiêu ra mà không có khoản thu vào.
Buổi chiều, Lục Lăng đ.á.n.h xe trở về. Hắn bước vào viện, thấy trong sân đã ngăn nắp, sạch sẽ hơn lúc sáng nhiều, bên trong còn xuất hiện thêm ba chiếc vại vỡ đựng đầy đất bùn, đặt nằm ngang cạnh rãnh nước.
Hắn ghé sát lại nhìn một cái, thấy trong lớp đất đen tơi xốp đã trồng mấy hàng tỏi và củ hành, chiếc vại lớn nhất dường như còn gieo ít hạt rau nhỏ li ti.
Thư Thụy bưng một chiếc chậu gỗ từ trong nhà bước ra, bên trong chậu là hai bộ y phục thay ra từ hôm qua. Nhìn thấy Lục Lăng về, y đặt chậu nước xuống, tiện tay lấy bình nước rót một bát chè nóng đưa cho hắn, rồi lại đi dắt con lừa đã làm việc vất vả nửa ngày vào trong chuồng, lấy ít cỏ khô trộn với chỗ lá rau thừa lúc nhặt rau cho nó ăn.
Lục Lăng uống cạn bát nước chè chỉ trong một hớp. Thấy trong chiếc chậu đất nung trên bệ bếp có mấy quả dưa chuột, hắn bèn nhặt một quả lên ăn sống, nhai nghe rôm rốp, vô cùng giòn ngọt thanh mát.