Trở về tiệm, hôm nay Liễu thị gắn kết thân thiết được với Lục Lăng một trận, Lúc về nhà mặt mày hớn hở xởi lởi. Trái lại là Thư Thụy, đến khi một mình tĩnh tâm lại, trong lòng chợt dâng lên nỗi trăn trở khó tả.
Buổi chiều, việc kinh doanh thức uống trong tiệm cũng lẹt đẹt lúc có lúc không. Có mấy gã thư sinh ghé qua mua bánh Định Thắng, nhưng mua xong cũng chẳng ngồi lại tiệm dùng. Thư Thụy tâm trí tản mạn, lòng nhàn rỗi không nén nổi suy nghĩ lung tung, bèn quyết định ra chợ dạo một vòng, lại còn mua được hai miếng da heo lớn.
Mang về nhà, y kiên nhẫn dùng nhíp nhổ sạch lông heo trên bề mặt, cho chút gia vị khử mùi tanh vào luộc tới khi da heo quăn lại thì vớt ra, ra sức cạo rửa thật kỹ mấy lần cho sạch lớp dầu bẩn bề mặt, rồi lại lọc bỏ phần mỡ thừa bên trong da.
Nhân lúc da heo còn nóng hổi, y thái thành từng dải mỏng, dùng muối vò rửa cho tới khi nước trong vắt. Sau đó, y bỏ vào nồi cùng vài loại gia vị hay dùng để kho thịt như hành, gừng củ lớn, lá nguyệt quế, đại hồi, bạch chỉ… rồi đặt lên bếp đun lửa nhỏ hầm liu riu.
Da heo được hầm nhừ mềm rục, gắp bằng đũa là đứt ngay. Y vớt ra thau, mang xuống hầm băng ướp lạnh, để đến sáng mai đông thành khối, thái ra chấm với bát nước chấm pha sẵn thì chẳng còn gì tuyệt bằng.
Bận rộn bới móc một hồi như vậy, thời gian trôi qua thật mau, thoáng cái đã tới giờ dậu.
Trước khi nghỉ tay, Đồng thợ mộc nói với Thư Thụy rằng sàn gỗ gian nhà phía tây tu sửa đã gần xong xuôi, từ sáng mai chắc sẽ chuyển sang sửa gian phía đông. Đó cũng chính là phòng Thư Thụy và Lục Lăng đang ở hiện tại, nên gã dặn trước một tiếng để thu dọn đồ đạc trong phòng ra ngoài, tới lúc sửa sang cũng nhanh ch.óng hơn.
Thư Thụy gật đầu đồng ý, nghĩ bụng đến lúc đó cứ sửa phòng Lục Lăng trước. Trong phòng hắn chẳng sắm sửa thứ gì, chỉ cần cuốn chỗ chăn nệm trải dưới đất lại là xong.
Mới vừa tiễn Đồng thợ mộc đi, Lục Lăng đã trở về nhà.
Thấy người về, Thư Thụy bèn múc chút nước cho hắn rửa mặt rửa tay, lại bưng ra một bát thức uống giải nhiệt thanh mát cho hắn.
"Ngươi vẫn ổn chứ?"
Thư Thụy nghe Lục Lăng hỏi vậy liền hiểu hắn đang nói tới chuyện nghe ngóng tin tức nhà họ Bạch hôm nay, không khỏi đáp: "Có gì mà không ổn đâu. Nay đã biết rõ tình hình bên đó ra sao, tảng đá đè nặng bấy lâu trong lòng ta coi như trút bỏ được rồi."
"Biểu huynh đã nhận chức, mục đích của cữu mẫu đã đạt được, ta đối với Bạch gia đã chẳng còn giá trị lợi dụng nữa, nghĩ chừng họ cũng chẳng rảnh rỗi tốn sức lực đi tìm ta làm gì."
Đâu chỉ là không tìm, e rằng còn cầu cho y c.h.ế.t ở xó xỉnh nào bên ngoài không chừng. Tính toán của cữu mẫu với y không thành, sau đó lại phải dùng chính con trai ruột của bà ta thế vào, kiểu gì cũng bị tổn thất một gáo m.á.u. Bàn tới việc này, e rằng mỗi lần nhớ đến cái tên y, bà ta đều phải nghiến răng ken két.
Lục Lăng nói: "Đó quả thực là chuyện tốt, đỡ cho ngươi suốt ngày lo sợ bọn họ đ.á.n.h tới tận cửa, sau này cũng chẳng cần phải trốn trốn tránh tránh nữa."
"Ta chỉ không ngờ, huyện Cam nhỏ bé như thế, vậy mà lỡ sảy chân một cái lại có chút dính dáng tới nhà ngươi."
Khi Thư Thụy biết Lục Lăng là người huyện Cam thì lòng đã giật thót một cái, chỉ sợ người lớn hai nhà không chừng lại quen biết nhau. Giờ xem ra, tuy không biết mặt nhưng cũng có ấn tượng.
Lục Lăng nắm lấy tay Thư Thụy: "Không sao đâu. Nếu như theo trước kia cha ta bị thế chức, không nhận được chức quan ở phủ Triều Tịch này thì e là còn chút phiền phức. Hiện tại đã có nơi chốn tốt hơn, nói ra thì nếu không có trận sóng gió này, chưa chắc đã đến được phủ thành."
Thư Thụy thở nhẹ ra một hơi, chuyện trong nhà đúng là một đống bùi nhùi rối tung rối rắm.
Nếu năm xưa cha nương không qua đời, y cũng không tới Bạch gia rồi gây ra mấy chuyện đào hôn này, thì dựa vào gia thế ngày trước, có lẽ khi ở bên Lục Lăng, cha nương bề trên hai bên đều sẽ vô cùng ưng ý.
Mà nay y chỉ là một ca nhi mồ côi cô độc, lại còn mang trên lưng mấy tiếng xấu chẳng ra làm sao, nhà đàng hoàng bình thường còn chưa biết có chịu nhận hay không, nói gì tới gia đình cỡ như Lục gia.
Mấy chuyện này càng nghĩ càng rối, Thư Thụy nhẹ nhàng lắc đầu, y không muốn nói ra để chuốc thêm phiền não cho cả hai, liền xốc lại tinh thần nói với Lục Lăng: "Hôm nay ta tiếp xúc với mẫu thân ngươi, thấy bà hòa nhã, lại rất biết lễ nghĩa, quan trọng nhất là trong lòng rất đau đáu lo cho ngươi."
Nhắc tới nương mình, Lục Lăng không khỏi thốt lên: "Chẳng qua là do ngươi khéo léo lấy lòng người nhất thôi, mới có nửa ngày ngắn ngủi mà đã làm như bà con thân thích thật rồi."
Thư Thụy mỉm cười: "Ta lấy đâu ra bản lĩnh như ngươi nói. Mẫu thân ngươi xởi lởi với ta là vì ta kể cho bà nghe ít chuyện của ngươi ở khách điếm mấy tháng nay, bà mới thân thiện với ta, nói cho cùng vẫn là vì ngươi thôi."
Lục Lăng biết Thư Thụy vì muốn xoa dịu mối quan hệ giữa hắn và gia đình mà tốn không ít tâm tư ở giữa, trong lòng hắn sao có thể không xúc động. Càng như vậy, hắn càng không muốn giấu giấu giếm giếm làm tổn thương Thư Thụy. Dĩ nhiên, chính hắn cũng có chút tư tâm.
Hắn bèn thử nói: "Ngươi đã thấy bà hòa nhã dễ nói chuyện, vừa hay bà cũng quý ngươi, chi bằng cứ nói chuyện hai chúng ta nói cho bà biết luôn đi."
"Như thế sao mà được!"
Thư Thụy liền xua tay gạt phắt ý định của Lục Lăng, nói: "Dù hiện tại bà thấy ta không đến nỗi tệ, đó cũng chỉ là vì ta tạm thời gỡ gạc chút phiền muộn giúp bà, ta với nhà ngươi lại chẳng có quan hệ lợi hại gì nên bà mới có cảm tình. Nếu mà biến thành con dâu, thì ánh mắt và yêu cầu nhìn người xét việc tự nhiên cũng khác đi rồi.
Chỉ sợ đến lúc đó ta có muốn cầu chút cảm tình của bà cũng khó mà gặp mặt, làm sao được như bây giờ, bà còn tự tìm tới trò chuyện với ta."
"Ngươi đừng nghĩ ta cứ bắt ngươi giấu giếm chuyện hai chúng ta là không coi trọng tình cảm đôi ta. Ý ta là cứ từ từ tính toán, dần dần chung sống dưới một mối quan hệ không quá thân mật như thế. Ngày dài lại rộng, người nhà ngươi biết được ta là người thế nào, tới lúc đó cũng dễ chấp nhận chuyện của ta và ngươi hơn."
Thư Thụy tính toán như vậy: "ngươi thử nghĩ xem, nếu vừa mở miệng đã nói chuyện của ta và ngươi, người nhà ngươi trước đó lại chẳng biết ta ra sao, chỉ nghe thấy cha nương đều mất, gia thế không có, ca nhi cô độc đi buôn bán, lại còn phụ lòng nhà cữu cữu cưu mang mà đào hôn... Bậc làm cha làm nương nào nghe mấy chuyện này mà không choáng váng đầu óc cho được?
Đạo đức nhân phẩm của người nọ chưa gì đã bị đóng đinh trong lòng rồi, làm gì còn tâm trí đâu mà tìm hiểu kỹ càng nữa, lúc đó chỉ một lòng một dạ tìm cách chia rẽ hai chúng ta, muốn kéo kẻ đi chệch hướng là ngươi về lại đường danh lợi thôi."
Lục Lăng nghe xong những lời của Thư Thụy thì trầm lặng xuống.
Chốc lát sau, hắn cất lời: "Nếu dùng hết muôn vàn cách mà họ vẫn khăng khăng không chịu, ép buộc phải chọn một trong hai, ta nhất định sẽ dẫn ngươi đi."
Tình cảm ấm áp gia đình tất nhiên là tốt, nhưng những năm qua ở bên ngoài hắn cũng đã quen rồi, cùng lắm lại giống như trước đây, mỗi tháng gửi chút tiền về phụng dưỡng gia đình là xong.
Còn Thư Thụy, kiểu gì hắn cũng không thể buông bỏ.
Thư Thụy thấy Lục Lăng nói năng chắc nịch như vậy thì không nén nổi nụ cười: "Lại nói bừa rồi, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn làm đôi uyên ương khốn khổ bỏ trốn hay sao?"
"Ngày lành tháng tốt trôi qua êm đềm, chưa chắc đã phải đi tới bước này."
Lục Lăng đáp: "Ta đang nói đến trường hợp xấu nhất."
Thư Thụy cười hỏi hắn: "Vậy ngươi có thể dẫn ta đi đâu được chứ?"
"Kinh thành. Nơi đó còn phồn hoa hơn cả phủ Triều Tịch, cái gì cũng có. Chúng ta mà đến đó, nhất định cũng có thể sống tốt."
"Ngươi đúng là biết tính toán đấy."
Trong lúc nói đùa, Thư Thụy lại bảo: "Hiện tại Liễu nương t.ử đang mong ngóng ngươi chuyển về bên đó ở, bà ấy còn dặn ta khuyên ngươi nữa kìa."
Lục Lăng liền hỏi dồn: "Ngươi đồng ý rồi sao?"
"Sao ta dám đồng ý, làm sao tự dưng lại đi quyết định thay ngươi được? Cùng lắm cũng chỉ là nói lại cho ngươi nghe, còn thế nào vẫn phải xem ý ngươi."
Lục Lăng đời nào chịu. Tuy nói là đối diện cửa nhà nhau, nhưng ban ngày hắn vốn dĩ đã làm việc ở võ quán rồi, chỉ có thời gian tan làm trở về mới được ở bên Thư Thụy.
Này mà chuyển về kia ở, hai bên đóng c.h.ặ.t cửa lại một cái là chút thời gian chung sống ít ỏi vốn có cũng chẳng còn. Cửa nhà nào nhà nấy mở, làm như hai người cắt đứt quan hệ tới nơi không bằng.
Có điều hắn lại không mở miệng càu nhàu, ngược lại hỏi Thư Thụy: "Ý ngươi thì sao?"
Thư Thụy nói: "Dù sao người nhà ngươi cũng đã tới đây rồi, nếu ở xa thì thôi đi, xóm giềng xung quanh không biết. Đằng này lại ở gần như vậy, để họ biết một người làm con như ngươi thà ở trọ bên ngoài chứ nhất quyết không chịu về nhà ở, e là không biết người ta dèm pha ra sao đâu."
"Cha ngươi làm quan trong thành, rất coi trọng danh tiếng. Về lý mà nói, ngươi đúng là nên về nhà ở."
Lục Lăng đâu phải muốn nghe Thư Thụy nói mấy lời này! Rõ ràng biết tính nết y ra sao mà vẫn không chịu từ bỏ hy vọng, phải hỏi một hồi mới chịu. Đạo lý sao hắn lại không hiểu, nhưng trong lòng lại chẳng dễ chịu chút nào.
Nghĩ vậy, hắn hếch cổ lên: "Cũng được thôi, trước sau gì ta cũng nghe theo ngươi. Ngươi đã bảo ta về nhà ở, vậy ta về là được chứ gì."
Chân mày Thư Thụy khẽ giật giật, chớp chớp mắt.
Tên này hôm nay sao lại biết điều thế không biết, chẳng thèm tranh luận câu nào đã gật đầu tắp lự? Trong lòng y chợt khựng lại một nhịp, tự dưng cảm thấy bứt rứt không thoải mái. Nhưng đạo lý là do y nói ra, người ta nghe theo rồi y lại chẳng thể trách ngược lại điều gì.
Thư Thụy kìm nén hơi thở một chút: "Vậy ngươi ăn tối ở bên này hay về bên kia ăn?"
Lục Lăng đáp: "Dù sao cũng phải về bên kia ở, vậy thì ăn bên đó luôn đi."
Thư Thụy mím mím môi: "Được rồi. Thế cũng đỡ cho ta đỡ tốn công tốn sức phiền phức. Tối nay ta làm đơn giản hai loại nhân thịt heo nấm hương với nhân tôm, ăn một bát sủi cảo là xong."
Lục Lăng âm thầm nghiến răng: "Được, vậy ngươi ăn sớm rồi nghỉ ngơi đi. Ta không ở bên này, buổi tối ngươi nhớ khóa c.h.ặ.t cửa nẻo vào đấy."