Lục gia bên này, Lục Ngọc sau khi ôn xong bèn đứng dậy, đi vào trong bếp múc một bát nước ô mai lạnh mang ra dùng.

Nước thức ăn bữa tối có phần hơi ngấy, làm ruột gan hắn ta không được thoải mái cho lắm. Lúc đang tập trung ôn sách, toàn bộ tâm trí đều dồn cả vào bài vở nên chưa thấy khó chịu là mấy, đến khi gấp sách lại rồi, sự chú ý mới quay về cái bụng.

Uống xong một bát, thấy không khí trong nhà vẫn oi bức, hắn ta lại rót thêm một bát nữa rồi bưng tiến về phía phòng Lục Lăng.

“Đại ca? Đã ngủ rồi sao?”

Hắn ta gõ cửa hai hồi nơi bậu cửa nhưng chẳng nghe thấy tiếng đáp lời. Hắn ta lại cất tiếng gọi thêm vài câu, vậy mà xung quanh vẫn im lặng như cũ.

Lục Ngọc trầm ngâm một hồi. Đại ca hắn ta là người học võ, lại đang làm việc cho gia đình quyền quý trên kinh đô, giờ này còn chưa tới giờ Nhân Định*, làm sao lại có thể ngủ sớm như thế được?

(*)Giờ Nhân Định là khoảng thời gian từ 21h đến 23h đêm.

Cho dù có ngủ thật đi chăng nữa, sao một chút cảnh giác khi có người gõ cửa cũng không hề có?

E là người vốn không có ở trong phòng.

Lông mày hắn ta khẽ động, thầm nghĩ người không ở trong phòng thì có thể đi đâu được? Xoay người một cái, hắn ta liền nở nụ cười hiểu ra tất cả. Đại ca đã đến tuổi nhược quán, dù cho có đi đêm không về thì thiết nghĩ tự khắc cũng có nơi chốn thích hợp để lui tới.

Hôm nay hắn chịu về nhà ăn bữa tối, lúc cả nhà quây quần bên một mâm cơm đêm, còn dặn dò cha phải lưu tâm đến tên Ngụy toản điển dưới tay mình.

Ăn xong cơm tối, hắn lại tự trở về phòng, làm cả nhà ai nấy đều vui mừng không xiết.

Tiếng cóc nhái nấp trong chum hoa s.ú.n.g giữa sân cùng tiếng dế mèn dưới đất kêu rả rích không ngừng. Lục Ngọc bưng bát nước ô mai lặng lẽ đi về phòng mình, giả vờ như bản thân chưa từng ghé qua nơi này một lần nào.

Nếu đại ca đã cố ý tạo ra cảnh tượng ở lại nhà để người trong nhà yên tâm, thì hắn ta hà cớ gì phải nói huỵch ra làm cho cha nương thêm lo lắng.

Cứ như thế trôi qua vài ngày, đã bước sang đầu tháng tám.

Chiều ngày hôm đó, Đồng sư phụ dẫn Thư Thụy đi nghiệm thu lại toàn bộ cửa tiệm, công việc sửa sang tu bổ đã đi vào hồi kết. Tổng cộng làm việc trong mười một ngày, tính theo tiền công một ngày một trăm sáu mươi lăm đồng, tổng chi hết một quan tám trăm mười lăm đồng tiền lẻ.

Ngoài ra tiền gỗ dùng hết ba quan sáu tiền, như vậy bớt đi số tiền lẻ thì tổng cộng cũng hết năm quan bốn tiền.

Thư Thụy đi xem qua cửa tiệm, thực ra cũng chẳng có chỗ nào cần phải nghiệm thu thêm nữa.

Những ngày qua cứ sửa xong một gian phòng là y và Lục Lăng lại đi kiểm tra gian đó. Nếu như có chỗ nào chưa thu dọn chu đáo thì cũng đã kịp thời gia cố sửa sang ngay rồi.

Tay nghề của Đồng sư phụ rất lão luyện, làm việc cực kỳ khéo léo, Thư Thụy chẳng có điểm gì để chê trách. T đã sớm chuẩn bị đầy đủ tiền công sửa sang, đi một vòng làm thủ tục cho có lệ rồi liền kết toán toàn bộ tiền bạc cho Đồng thợ mộc.

Nhận đủ một lượt tiền công, Đồng thợ mộc cũng vô cùng hoan hỷ.

Đi làm thuê cho người ta, điều phiền nhất chính là gặp phải kẻ khốn kiếp nợ nần tiền công. Nếu là những hộ gia đình đại phú đại quý thì không nói làm gì, đằng này dân đen đầu trần thức khuya dậy sớm làm lụng bao nhiêu ngày trời, đến cuối cùng lại không nhận đủ thù lao, hỏi ai mà không chán nản cho được.

Gã đếm lại số tiền rồi cất lời cảm ơn Thư Thụy một tiếng.

Hơi do dự một chút, gã vẫn mở lời với cậu: “Ca nhi là người sảng khoái, thời gian qua hai bên chúng ta hợp tác cũng rất hòa thuận, vậy ta xin nói thẳng luôn. Nếu ca nhi muốn giao việc đóng đồ gỗ cho ta làm tiếp thì mong ca nhi sớm cho ta một lời đáp rõ ràng.

Gần đây phía dưới quê cũng có hai nơi gọi mối làm ăn. Tuy so với mối làm ăn lớn này của ca nhi thì không bằng, nhưng nếu ca nhi đã chọn được người khác làm đồ gỗ cho giai đoạn sau rồi thì ta cũng không chần chừ nữa, tốt nhất là nhận lấy việc dưới quê mà làm. Còn nếu ca nhi vẫn muốn dùng ta thì ta sẽ từ chối bên kia.”

Nghe Đồng thợ mộc nói vậy, trong lòng Thư Thụy hơi chút đắn đo.

Y biết Đồng thợ mộc chưa chắc đã vì muốn giành lấy việc trong tay y mà cố tình nói ra những lời này để khích tướng. Việc của thợ thủ công vốn dĩ khó mà nói trước được, huống chi tay nghề của Đồng thợ mộc đúng là rất tốt.

Thư Thụy cũng có ý muốn Đồng thợ mộc làm toàn bộ đồ gỗ cần dùng cho khách điếm. Những ngày qua Đồng thợ mộc làm việc tốt xấu thế nào y đều nhìn thấy rõ, chưa kể chiếc tủ và bàn trang điểm chở từ chỗ gã về, y dùng thấy vô cùng ưng ý.

Những thứ này đều miễn chê, chỉ là y hiểu rõ muốn sắm sửa đầy đủ kiểu dáng đồ đạc cho mấy gian phòng lớn trên lầu khách điếm thì không phải là một số tiền nhỏ.

Tiền bạc trong tay y sau khi thanh toán xong khoản tiền công lần này thì còn lại chẳng được bao nhiêu.

Suy nghĩ một lúc, Thư Thụy bèn nói: “Đồng sư phụ, ngươi xem thế này có được không. Hôm nay ta xin phép kiểm kê lại những đồ gỗ cần đóng trong khách điếm, kê ra một bản danh sách chi tiết, ngày mai mang tới cho ngươi xem để ngươi báo giá trước, trong lòng ta cũng dễ bề tính toán.

Không giấu gì ngươi, việc ta tu bổ lại căn tiệm cũ này chậm chạp như thế vốn là vì tay trong không mấy rủng rỉnh. Nếu muốn đóng một lúc vô số đồ gỗ như vậy thì chưa chắc tiền bạc trên tay đã đủ dùng.

Sau khi ngươi báo giá rồi, nếu như ta lo liệu nổi thì sẽ nhanh tay nhanh chân chốt hạ luôn; còn nếu giá cả vượt quá số tiền ta có thể bỏ ra thì đành tạm thời gác lại chuyện này, như thế cũng không làm lỡ dở việc nhận mối khác của Đồng sư phụ.”

Đồng thợ mộc gật đầu nói: “Được thôi, thêm hai ba ngày nữa ta vẫn chờ được tin của ca nhi. Ca nhi cứ việc kê danh sách ra, đến lúc đó cần loại gỗ nào, ta sẽ để cho ca nhi với cái giá tốt nhất.”

“Được, ta nhất định sẽ làm xong thật nhanh.”

Hai bên lại trò chuyện thêm vài câu, hôm nay Đồng thợ mộc thu dọn công việc sớm rồi rời đi.

Thư Thụy lấy giấy mực b.út nghiên rồi bước lên tầng hai của khách điếm.