Ngày hôm sau, trời vừa mới tờ mờ sáng, Thư Thụy đã lại tới cửa tiệm.

Trước khi ra cửa, Lục Lăng lạnh mặt hỏi xin y mười đồng tiền đồng. Thư Thụy đoán chừng hắn định ra bến tàu chờ việc, buổi trưa không về ăn cơm, nên cũng chẳng hỏi nhiều, đưa hẳn cho hắn mười lăm đồng.

Tới chỗ t.ửu quán cũ, trước tiên y qua tiệm tạp hóa thuê một chiếc thang vân thê, lại sang chỗ Dương nương t.ử mượn một chiếc gùi tre.

Y xếp đầy ngói vào gùi, rồi khênh chiếc thang vừa thuê về dựng dưới hiên nhà, hai tay bám c.h.ặ.t dùng sức lắc mạnh một hồi để thử độ vững chãi.

Thư Thụy tuy không sợ độ cao, nhưng cũng chưa từng thử trèo lên nóc nhà sửa mái bao giờ.

Hôm qua y có hỏi qua một gã thợ ngói, mời một người thợ đến sửa sang lợp ngói thì một ngày phải tốn tới một trăm tám mươi đồng, lập tức dập tắt ngay ý định thuê người của y. Những việc gì có thể c.ắ.n răng tự làm được thì cứ tự làm vậy.

Thư Thụy cảm thấy thang đã khá vững, định bụng đi người không trèo lên thử một chuyến cho quen độ cao. Chân y vừa mới nhấc lên còn chưa kịp đạp vào nấc thang, đã nghe thấy một giọng nói âm u truyền từ phía sau đến:

"Ta lên đó chẳng cần dùng đến cái này, bày vẽ phiền phức thế làm gì."

Thư Thụy quay đầu lại, thấy Lục Lăng đã đeo chiếc gùi chứa đầy ngói y vừa xếp lên lưng, thoắt một cái, chỉ bằng vài đường khinh công đạp chân, người hắn đã vọt lên trên nóc nhà.

"Sao ngươi lại tới đây? Chẳng phải bảo ra bến tàu đợi thuyền hàng rồi sao?"

Lục Lăng đặt chiếc gùi xuống nóc nhà: "Ta không tới thì ai sửa mái nhà cho?"

Lục Lăng lấy ngói ra, thấy Thư Thụy không nói lời nào, lại bảo:

"Thuyền hàng cũng đâu phải ngày nào canh nào cũng có, cứ đứng không ở bến tàu đợi chỉ phí thời gian. Ta tìm một gã chạy vặt đưa cho gã mười đồng, bảo khi nào có thuyền hàng tới thì qua đây tìm ta."

Thư Thụy ngửa cằm trông lên: "Ngươi cũng nhạy bén gớm."

lần này Lục Lăng lại không bắt lời y, tự giác vùi đầu vào bận rộn.

Thư Thụy đoán chừng cái người này vẫn còn đang hờn dỗi vì chuyện tối ngày hôm qua. Người lớn lù lù ra đấy rồi, mà chẳng biết sao lòng dạ lại hẹp hòi thế không biết, lúc nào cũng như đứa trẻ con.

Y nói: "Đợi sửa xong mái nhà bếp bên này, ngươi muốn ăn gì ta cũng làm cho ngươi , không mang cho ch.ó ăn nữa là được chứ gì."

Lục Lăng vẫn im hơi lặng tiếng như cũ, ngồi xổm trên nóc nhà.

Thư Thụy thấy hắn như vậy thì có chút dở khóc dở cười, đang nghĩ bụng thôi thì cứ lo làm việc trước đã, người trên mái nhà bỗng nhiên lại thò cái đầu ra:

"Làm lại món canh cá ở trạm dịch lần trước đi."

"Món ngươi uống lúc vừa tỉnh lại ấy hả?"

"Ừm."

Hàng lông mày của Thư Thụy giãn ra: "Chuyện đó có gì khó. Nếu hôm nay có thể sửa xong mái nhà bếp, buổi tối ta liền làm cho ngươi."

Khóe miệng Lục Lăng khẽ nhếch lên: "Làm việc!"

Có Lục Lăng ở đây, Thư Thụy không cần phải trèo lên nóc nhà nữa, chỉ cần giẫm trên thang chuyền ngói lên, rồi chịu trách nhiệm sửa sang, dặm vá lại một mảng mái ngay sát bờ hiên trong tầm tay với của mình là được.

Mấy mảnh ngói vỡ được dọn sạch đi, lấy ngói mới lấp vào chỗ trống, ngói mới đè lên ngói cũ, trông cũng khít khao, kín kẽ như mới lợp vậy.

Vốn dĩ ngói lợp trên mái trước đây là ngói đen, ngói mới Thư Thụy mua về cũng là màu đen, tu sửa lại như thế này mái nhà nhìn vẫn đồng bộ mỹ quan, không bị loang lổ rối mắt.

Hai người một trên một dưới, cắm cúi mà làm, bận rộn suốt hơn hai canh giờ, xem như cũng sửa xong phần mái che phía trên nhà bếp trước.

Cả nửa ngày trời không có lấy một giọt nắng, gió trời thổi qua khá mát mẻ. ban đầu Thư Thụy tính bảo nghỉ ngơi một canh giờ rồi mới lợp tiếp hai gian phòng để ở, bỗng một trận gió cuốn theo bụi bặm vù vù thổi tới, Lục Lăng bước từ bên ngoài vào nói: "E là sắp mưa rồi, vẫn nên tranh thủ thời gian lợp nốt chỗ ngói đi thôi."

Thư Thụy bước ra ngoài ngó thử, trời quả nhiên đã âm u đi nhiều, xám xịt một màu, nhìn như thể vòm trời sà thấp xuống một đoạn lớn.

Y lập tức gạt phăng ý định nghỉ ngơi, dịch chuyển chiếc thang sang bên hiên nhà của gian lớn phía đông.

Khoảng chừng một canh giờ sau, Thư Thụy đang đứng trên thang bỗng cảm thấy mấy giọt mưa đập thẳng vào mặt, chẳng mấy chốc, liền nghe thấy tiếng "tách tách tách" giã trên những viên ngói, mưa bắt đầu nặng hạt dần.

"Ngươi xuống đi, chỗ còn lại để ta."

Lục Lăng lộn người từ đầu bên kia mái nhà qua, bảo Thư Thụy mau trốn vào gian nhà bếp đã được sửa sang xong từ buổi sáng.

Trông thấy hai gian phòng theo kế hoạch vẫn còn hơn một nửa chưa sửa xong, Thư Thụy không chịu xuống, chỉ càng thoăn thoắt chân tay chuyền ngói nhanh hơn: "Không sao đâu, ta lợp được mà."

"Ta có bị ướt cũng chẳng hề gì, ngươi là một ca nhi, dầm mưa dễ nhiễm bệnh lắm. Nhà bếp cũng cần có người dọn dẹp cơ mà."

Thư Thụy nghe lời này, liếc nhìn sang phía nhà bếp, bên kia vẫn còn là một bãi chiến trường bừa bộn, chỉ có độc một cái bệ bếp trơ trọi, nồi niêu xoong chảo trước đây khi người ta dọn đi đã mang theo sạch sành sanh, mà cho dù không mang đi thì để ngần ấy năm trời chắc cũng rỉ sét hỏng mất rồi.

Bên này không chỉ phải quét dọn, mà còn phải sắm sửa thêm nồi niêu bếp nấu.

Lúc này trời tuy tối tăm mù mịt cứ như thể sắp vào đêm, nhưng thực chất mới qua giờ Ngọ không lâu, thời gian còn sớm chán.

Dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ xong, chẳng những tối nay có thể nấu cơm ở bên này, mà còn có thể đun một nồi nước nóng, không cần phải tốn tiền đồng đòi nước nóng ở khách điếm nữa.

Thư Thụy trầm ngâm một lát: "Vậy được rồi, ta qua bên kia làm việc trước."

Nói xong, y liền bước xuống thang. Cơn mưa đến gấp, chiếc thang đã bị nước mưa dội ướt phân nửa, đế giày y lại dính chút rêu xanh trong sân, lúc này gặp nước trơn trượt, Thư Thụy vừa đạp một bước xuống liền bị hụt chân.

Trong lòng y đ.á.n.h "thót" một cái, vội vàng bám c.h.ặ.t lấy chiếc thang, tuy không đến mức lập tức ngã nhào từ trên cao xuống, nhưng ngặt nỗi chiếc thang dựng trước hiên nhà chịu phải một lực lắc lư quá mạnh, rốt cuộc nghiêng hẳn sang một bên, kéo theo cả người y cũng đổ nhào xuống đất.

Tim Thư Thụy thắt lại nhảy lên tận cổ họng, lần trước có cảm giác như thế này chính là lúc con lừa bị mất khống chế.

Khi con lừa phát điên thì ít ra vẫn còn dây cương để níu lại một cái, còn hiện tại, y hoàn toàn chỉ có thể phó mặc cho chiếc thang kéo theo mình ngã chổng vó xuống dưới.