“Vừa đổ mưa là ta đã hứng nước rồi, lúc này gần đầy cả xô, cứ xách đến mà dùng trước, chưa cần vội gọi lão Chu đâu. Nước ăn nhà ta cũng sắp cạn rồi, lão ấy đang giao nước cho mấy nhà ở con hẻm phía sau, ta cũng gọi lão tí nữa giao qua cho ta, lát nữa lão mang tới thì bảo lão chạy thêm một chuyến là được.”

Thư Thụy chân thành cảm tạ: “May mà có Dương nương t.ử, bằng không ta thật sự chẳng biết phải bận đến nông nỗi nào nữa.”

“Ngươi đấy, chỉ toàn khách khí suông.”

Dương nương t.ử xắn cao tay áo lên: “Làm việc thôi nào.”

Vừa nói, ba người liền bắt tay vào làm việc. Đầu tiên là quét sạch mạng nhện chăng đầy trong nhà bếp, dọn dẹp lớp bụi bặm cùng lá mục tích tụ bấy lâu, kế đến là quét đất và lau rửa chum nước.

Đến khi dọn dẹp xong xuôi gian nhà, tiệm tạp hóa cũng vừa vặn giao đồ tới. Ba người đang định ra nhận hàng thì Lục Lăng nhảy từ trên mái nhà xuống giành lấy việc nặng nhọc. Hắn vác bếp lò vào trong nhà, lại còn sang bên chỗ Dương nương t.ử xách mấy xô nước mưa vừa hứng từ mái hiên về.

Thư Thụy nhìn nam t.ử đang khoác áo tơi, nước mưa cứ thế tí tách nhỏ xuống, phần tóc vụn trước trán cũng bị gió thổi làm thấm đẫm nước, khiến vầng trán trơn láng thoạt nhìn càng thêm rõ nét hơn ngày thường.

Tuy bản thân mình cũng chẳng ngơi tay lấy một khắc, nhưng nhân lúc Dương nương t.ử và Tình ca nhi đang bận rộn bên trong, y vẫn không nhịn được mà nói với Lục Lăng:

“Ngươi ở trên mái nhà dầm mưa lại còn lộng gió, có lạnh không? Mưa lớn quá rồi, hay là chỗ còn lại cứ đợi tạnh mưa rồi lần sau lợp tiếp.”

Lục Lăng lắc đầu: “Sắp xong rồi.”

Thư Thụy mím môi, biết chút việc thu dọn tàn cuộc còn lại này hắn nhất định không chịu bỏ dở, bèn cúi đầu lấy từ trong người ra viên mứt bí đao bọc giấy cuối cùng đưa qua: “Vậy ngươi ăn chút đồ ngọt đi cho có sức.”

Lục Lăng nắm viên mứt hãy còn vương chút hơi ấm vương vấn từ cơ thể y trong tay, liếc mắt nhìn Thư Thụy đã xoay người trở lại nhà bếp bận rộn, chân mày khẽ động.

Hắn cẩn thận cất viên mứt vào túi áo, khóe miệng khẽ nhếch, dưới chân thả lỏng nhẹ nhàng, một đường nhún người nhảy trở lại mái nhà.

Bếp lò đã được đặt vững chãi vào bệ bếp, Thư Thụy nhóm lửa lên nấu một ít nước nóng.

Thời tiết mùa này tuy đã bắt đầu chuyển oi bức, nhưng giữa trận mưa lớn kèm theo gió thổi thế này vẫn có chút se se lạnh. Lửa vừa nhóm lên, trong phòng lập tức có thêm vài phần hơi ấm.

Tình ca nhi lấy chiếc khăn tay tùy thân của mình bỏ vào trong chậu nước, vắt khô rồi lau lau cổ.

Lúc nãy mải làm việc đổ mồ hôi hột thì không cảm thấy lạnh, vừa ngơi tay một cái, gió thổi thốc vào là mồ hôi trên người liền trở nên lạnh toát.

Hắn ta lau mặt bằng nước nóng một lượt, tinh thần cũng thư thái, sảng khoái hơn nhiều.

“Đông người làm việc có khác, nhanh thật đấy, xem kìa mới có chừng một canh giờ mà đã dọn dẹp xong nhà bếp rồi.”

Dương nương t.ử đổ mạnh một chậu nước vào trong chum, xối sạch lớp bột thảo d.ư.ợ.c chuyên đuổi bọ gậy vừa rải lúc nãy xuống dưới. Một lỗ thoát nước chừa sẵn ở sát đáy chum đá lập tức có nước chảy ra ngoài.

“Thiều ca nhi này, nhìn kìa, Lục huynh đệ cũng sắp lợp xong mái nhà rồi, xem chừng giờ giấc vẫn chưa muộn lắm, hay là dứt khoát quét dọn luôn cả buồng ở đi. Hôm nay dọn xong xuôi thì ngươi dọn qua đây ở luôn, tiết kiệm được một ngày tiền quán trọ.”

Tình ca nhi cũng gật đầu phụ họa: “Phải đấy, tranh thủ hôm nay mọi người rảnh rỗi còn giúp ngươi được. Chứ nếu để mai, mốt ngươi mới dọn, ta phải làm việc ở quán trọ thì không đến giúp được đâu.”

Thư Thụy vốn dĩ còn nghĩ bụng đợi nhà bếp dọn xong, y sẽ đi mua vài món thức ăn về chiêu đãi Dương nương t.ử và Tình ca nhi một bữa.

Thấy họ còn muốn giúp mình dọn dẹp hai gian buồng phía đông, y liền vội cản: “Không được đâu, hai người tay chân nhanh nhẹn giúp ta dọn sạch chỗ này đã là tốt lắm rồi, làm lụng vất vả ngần ấy canh giờ, không thể lại bắt hai người làm tiếp được nữa.”

“Ngươi này còn khách khí với bọn ta làm gì, việc này đang đà tay làm, một mạch là xong thôi.”

Dương nương t.ử nói: “Hơn nữa ngươi dọn đến đây sớm chút, bọn ta ở gần cũng thêm phần xôm tụ.”

Hai người cứ khuyên nhủ, nếu Thư Thụy cứ từ chối không cho giúp thì lại hóa ra y khách sáo quá mức, không biết tính toán thiệt hơn.

Y nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Vậy được, hai người cứ ngồi đây nghỉ ngơi một lát, ta ra ngoài mua hai bát nước ngọt về ăn cho đỡ đói bụng.”

“Chẳng cần phiền phức đâu.”

Thư Thụy lại quyết chí phải đi: “Hai người chẳng quản ngại cực nhọc đến giúp ta thế này, đến một hớp nước nóng mà ta cũng không tiếp đãi nổi thì đêm về làm sao ngủ ngon giấc cho được.”

Dương nương t.ử và Tình ca nhi không tiện khuyên can y nữa, đành ngồi nghỉ một chốc, đợi Thư Thụy mua bốn bát cháo bát bảo mang về, mấy người liền tụ lại cùng ăn ngay tại nhà bếp.

Chờ đến khi Lục Lăng sửa sang xong xuôi phần mái nhà, ba người liền vội vàng tiến vào trong gian buồng để quét tước.

Vốn dĩ hai gian phòng ngủ cũng chẳng còn lại đồ đạc gì, mấy ngày trước Thư Thụy lại từng dọn dẹp tạp vật trong phòng một lần rồi, chuyến này càng dễ lau dọn hơn, thuần túy chỉ cần quét sạch mạng nhện, bụi bặm cùng những mảnh ngói vụn rơi xuống khi sửa mái nhà là được.

Quét dọn sạch sẽ xong, họ lại dùng nước nóng lau chùi một lượt từ cửa sổ cho đến bệ cửa, cuối cùng lấy cây lau nhà lau sàn gỗ thêm hai lần nữa.

Sàn nhà ấy làm bằng gỗ, năm dài tháng rộng mái nhà lại bị dột nước nên nhiều chỗ đã bị nấm mốc, phần mục nát cũng không ít, vào ngày mưa trong phòng cứ thum thủm một mùi ẩm mốc nồng đượm.