Tiểu Kiều

Chương 4

Chương 4

Thẩm Vãn Oánh khác hẳn ngày thường, lặp lại hai chữ ấy một lần nữa.

Đúng lúc đó Bùi Văn Độ bỗng quay trở lại.

Hắn vô ý đá đổ chậu hoa dưới chân, đất bùn b.ắ.n lên vạt áo trắng nguyệt của hắn.

Mọi người đều quay đầu nhìn.

Hắn sững người trong giây lát rồi bình thản nói:

"Nhất thời thất thần, không để ý dưới chân."

Bùi Văn Độ bị Thẩm Vãn Oánh sai về thay y phục.

Ta và nàng trước sau bước vào đình giữa hồ.

Rèm trúc khẽ va vào nhau, phát ra những tiếng lách cách.

Vừa nhìn thấy Thẩm Vãn Oánh, huynh trưởng lập tức đứng dậy, trong mắt đầy vẻ quan tâm.

"Bên ngoài gió lớn."

Nói xong, huynh ấy quay sang ta, giọng mang theo vài phần trách cứ.

"Sao muội không khuyên tỷ tỷ mình ở trong phòng nghỉ ngơi?"

Ta vừa định lên tiếng giải thích thì Thẩm Vãn Oánh đã nhanh hơn một bước.

"Là tự ta muốn đến, không liên quan đến muội muội."

Nàng nhìn về phía sau lưng huynh trưởng, dịu dàng gọi một tiếng:

"Ca ca."

Lúc ấy, ta mới nhìn thấy người nam nhân đứng phía sau huynh trưởng.

Một thân trường bào màu xanh ngọc nhạt, càng tôn lên vóc dáng cao ráo như tùng bách.

Hắn chậm rãi đứng dậy.

Ánh mắt chỉ khẽ lướt qua đỉnh đầu Thẩm Vãn Oánh như chuồn chuồn lướt nước.

Rồi đi thẳng về phía ta.

Trong lòng ta thoáng dâng lên một tia nghi hoặc.

Rõ ràng từng là nghĩa huynh nghĩa muội vì sao giờ đây lại xa lạ đến vậy?

Tạ Lan An dừng trước mặt ta, chắp tay hành lễ.

"Cô nương chính là Tiểu Kiều?"

Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy ta mới hoàn hồn, khẽ đáp:

"Phải."

Môi Tạ Lan An khẽ động.

Đang định nói gì đó thì phía sau bỗng vang lên một tiếng ho rất khẽ.

Thẩm Vãn Oánh lại cất lời: "Ca ca."

Mày Tạ Lan An khẽ nhíu.

Hắn quay đầu lại.

"Bùi phu nhân."

"Tạ mỗ không phải ca ca của phu nhân."

Trong đình lập tức im phăng phắc.

Huynh trưởng cười gượng hòa giải.

"Năm đó ta đột ngột đưa Vãn Oánh đi, hẳn đã khiến Tạ huynh cùng bá phụ, bá mẫu vô cùng lo lắng."

"Nay mọi chuyện đều đã trở về đúng quỹ đạo. Tạ huynh cũng đã đính thân với xá muội."

Trong lúc nói.

Huynh trưởng không ngừng nháy mắt ra hiệu với ta.

Ta lấy hôn thư trong lòng ra đưa cho Tạ Lan An.

Thẩm Vãn Oánh còn định nói gì đó thì thấy Tạ Lan An nhận lấy hôn thư.

Ngay cả nhìn cũng không nhìn lấy một lần mà trực tiếp xé nát.

"Tạ huynh, ý này là sao?"

Giọng huynh trưởng dần lạnh xuống.

Tạ Lan An không trả lời mà chỉ lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối ngọc bội đặt vào lòng bàn tay ta.

"Hôm nay ta đến Thẩm phủ."

"Là để cầu thân với Nhị tiểu thư Thẩm gia, Thẩm Tiểu Kiều."

"Còn hôn thư trước kia… đương nhiên không còn giá trị."

Ta nhìn khối ngọc bội trong tay.

Không hiểu sao lại thấy vô cùng quen mắt.

Tạ Lan An đã nói dứt khoát đến mức ấy huynh trưởng cũng chẳng còn cách nào khác mà đành cùng hắn đến quan phủ lập lại hôn thư mới.

Đợi hai người rời đi, trên mặt Thẩm Vãn Oánh vẫn còn vương nước mắt.

Nàng ngơ ngác hỏi:

"Vì sao... huynh ấy lại muốn cưới muội?"

Ta nghe mà chẳng hiểu ra sao.

Thật ra chính ta cũng muốn biết vì sao Tạ Lan An lại muốn cưới mình.

Nhưng, ta không muốn ở riêng với nàng.

Ta vừa định rời đi thì nàng lại tự nói với chính mình:

"Ta biết trong lòng huynh ấy vẫn có ta."

"Hôm nay làm như vậy, chẳng qua chỉ là muốn trả thù ta vì năm đó bỏ đi mà thôi."

"Ý tỷ là gì?"

Thấy ta dừng bước Thẩm Vãn Oánh khẽ mỉm cười.

"Năm xưa Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu nhận nuôi ta."

"Vốn đã có ý để ta làm con dâu Tạ gia."

"Nếu cuộc hôn nhân ấy thật sự thành..."

"Chỉ e sau này cũng chẳng được hòa thuận."

"Muội muội à…"

"Kinh thành anh tài nhiều vô kể, cần gì phải nhặt thứ mà tỷ tỷ không cần?"

Lời nàng đầy vẻ khiêu khích.

Ta biết.

Chỉ cần tiếp tục truy hỏi, sẽ rơi ngay vào cái bẫy nàng đã giăng sẵn.

Thế nên ta hỏi ngược lại:

"Vậy vì sao tỷ lại gả cho Bùi Văn Độ?"

"Năm đó cầm hôn thư gả cho Tạ Lan An chẳng phải tốt hơn sao?"

Nói xong ta xoay người rời đi mà không thèm hề để ý đến sắc mặt Thẩm Vãn Oánh đã trắng bệch.

Ngay lúc ta sắp bước ra khỏi đình giữa hồ.

Phía sau bỗng có một lực mạnh kéo giật.

Ta bị kéo ngã xuống hồ cùng nàng.

Trong khoảnh khắc nước hồ tràn vào mũi.

Trong lòng ta chỉ dâng lên một cảm giác chán ghét.

Rốt cuộc Thẩm Vãn Oánh còn muốn làm gì nữa?

Rõ ràng nàng không biết bơi.

Nhìn nàng vùng vẫy giữa mặt nước, lòng ta mềm đi rồi không chút do dự kéo nàng cùng bơi lên bờ.

Nàng ho sặc mấy tiếng.

Yếu ớt giơ tay chỉ về phía sau.

Ta còn chưa kịp hiểu nàng muốn nói gì thì..

"Chát!"

Huynh trưởng vừa chạy tới đã tát vào mặt ta một cái.

Chiếc trâm ngọc bị đ.á.n.h văng ra.

Mái tóc vốn được b.úi gọn nay đã ướt sũng che khuất nửa gương mặt đã sưng đỏ.

Đến lúc ấy.

Cơn đau rát mới chậm chạp lan khắp má.

Ta hé miệng.

Định lên tiếng giải thích, nhưng đã bị huynh trưởng chỉ thẳng vào mặt cắt ngang.

"Sao muội lại độc ác đến vậy!"

"Muội muốn lấy mạng tỷ tỷ mình sao?"

Bùi Văn Độ đến chậm một bước.

Thấy cảnh ấy chỉ có thể ôm Thẩm Vãn Oánh vào lòng.

Theo bản năng, hắn bật thốt:

"Đang yên đang lành sao lại sặc nước? Chẳng phải nàng..."

Hắn đột ngột im bặt, khó hiểu ngẩng đầu nhìn ta.

Nhận ra ánh mắt hắn d.a.o động.

Lồng n.g.ự.c Thẩm Vãn Oánh phập phồng dữ dội vì thở gấp.

Giọng nàng càng thêm yếu ớt.

"... Đừng trách muội muội."

"Đó là tỷ tỷ ruột của muội đấy!"

Tay và cả người huynh trưởng đều run lên.

"Vãn Oánh không biết bơi. Nếu thật sự xảy ra chuyện..."

Khóe mắt ta thoáng thấy.

Bùi Văn Độ lại ngẩng đầu nhìn ta.

Trong đáy mắt sâu thẳm lướt qua một tia nghi hoặc rất khó nhận ra.

Dưới sự thúc giục của huynh trưởng.

Cuối cùng Bùi Văn Độ vẫn bế Thẩm Vãn Oánh lên nhanh ch.óng rời đi.