Tướng công lại hay xấu hổ, chỉ có thể để ta chủ động thôi.

Ta vội ghé tới, áp môi mình lên môi chàng.

Cả người chàng bật mạnh một cái, hai mắt trợn to đến mức tưởng sắp rơi ra.

Chàng giãy giụa, ta lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y chàng.

Môi chàng vừa ngọt vừa thơm.

Còn ngon hơn cả chân giò lợn.

Ta không nhịn được, nếm thêm một lúc.

Ăn đủ rồi ta mới lui ra, mím môi thỏa mãn.

Chàng cứng đờ không nhúc nhích, hai mắt vẫn trừng trừng nhìn ta, toàn thân đỏ bừng.

Ta đưa tay kéo quần chàng.

“Dừng tay!”

Chàng túm c.h.ặ.t cạp quần, giọng vỡ cả ra, liều mạng lùi về phía sau, lưng đập “cốp” một tiếng vào ván giường.

“Ngươi dám cởi quần ta, ta g.i.ế.c ngươi!”

“Nhưng mẫu thân nói…”

“Mẫu thân ngươi nói không tính!”

“Vì sao không tính?”

“Mẫu thân chẳng phải là mẹ chàng sao?”

“Mẫu thân bảo ta phải nghe lời bà.”

“Tướng công, có phải chàng xấu hổ rồi không?”

“Mặt chàng đỏ quá, tai cũng đỏ, thật đẹp.”

“Câm miệng.”

“Ngươi là đồ ngốc sao?”

Gào xong câu ấy, chàng co cả người lại, hai tay ôm c.h.ặ.t cạp quần như bảo vệ báu vật, mặt đỏ, môi đỏ, đến cả mắt cũng đỏ theo.

“Cút ra ngoài cho ta!”

“Không.”

“Cút ra ngoài!”

Chàng vừa gào vừa cố rụt sâu vào trong giường.

Hai chân không nhúc nhích được, nửa thân trên vặn vẹo như con chạch, cọ từng tấc một trên đệm mà lùi vào.

Trung y mở rộng, lộ nửa bờ vai, cơ bắp dưới xương quai xanh căng c.h.ặ.t, mồ hôi đẫm ướt.

Oa.

Đẹp quá.

Ta nuốt nước miếng.

“Tướng công, chàng đừng trốn nữa, chàng trốn không thoát đâu.”

“Chân chàng lại không cử động được.”

“Ngươi mặc kệ ta!”

Chàng liều mạng dịch vào trong, “cốp” một tiếng, sau đầu đập vào cột giường, đau đến hít mạnh một hơi, nước mắt suýt trào ra.

Ta nhân cơ hội nhào tới giữ vai chàng.

“Oa, bắt được chàng rồi!”

“Buông tay!”

“Không buông!”

Hai tay chàng liều mạng đẩy vai ta, ta lại dùng cả người ép xuống.

“Ngươi… ngươi tránh ra…”

Chàng nghiêng mặt thở dốc, hơi thở phả bên tai ta nóng rực.

“Không tránh.”

Ta nằm sấp trên người chàng, từ trên cao nhìn xuống.

Ánh nến lay động trong mắt chàng, bên trong có giận dữ, có hoảng hốt, còn có thứ gì đó vỡ vụn, lấp lánh ánh nước.

“Mẫu thân nói đầu óc ta ngốc, có thể không biết động phòng, bảo chàng dạy ta.”

“Tướng công, chàng dạy ta được không?”

Ta nghiêm túc nhìn chàng.

“Cái gì?”

“Chàng dạy ta đi mà.”

Ta nói.

“Chàng là tướng quân, chuyện gì cũng biết, chắc chắn cũng biết động phòng.”

Chàng nghẹn họng, môi hé ra rồi khép lại.

“Ta không biết!”

“Hả?”

“Nhưng chàng chẳng phải tiểu tướng quân sao?”

“Tiểu tướng quân mà ngay cả động phòng cũng không biết à?”

“Vậy… ta tự làm.”

Ta lại hôn chàng.

Đêm ấy động phòng được nửa chừng thì dừng lại.

Chàng sống c.h.ế.t ôm c.h.ặ.t cạp quần không chịu buông, ta nằm trên người chàng hôn bảy tám lần, môi chàng bị ta hôn sưng cả lên mà vẫn nhất quyết không chịu cởi quần.

Về sau ta buồn ngủ quá, nằm úp trên n.g.ự.c chàng ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, ta bị chàng đẩy tỉnh.

“Xuống đi!”

“Nước miếng của ngươi chảy đầy cổ ta rồi!”

Ta mơ mơ màng màng bò dậy, quả nhiên cổ chàng ướt bóng một mảng.

Chàng lấy tay áo lau thật mạnh, hai tai đỏ đến mức sắp bốc khói.

“Tướng công, chào buổi sáng.”

Ta cười với chàng.

“Không được gọi tướng công!”

“Ồ.”

“Tướng công, chàng có khát không?”

“Ta đi rót nước cho chàng.”

“Không được gọi!”

“Vâng, tướng công.”

Chàng lấy gối ném ta, ta đón được rồi ôm gối chạy mất, chạy thẳng đến nhà bếp bưng cháo cho chàng.

Trong cháo có bỏ mật, ta nếm một miếng, ngọt lắm.

Tướng công phải ăn nhiều đồ ngọt một chút, như vậy môi cũng sẽ ngọt hơn.

Ta bưng cháo vào, chàng vẫn còn giận, quay mặt đi không nhìn ta.

“Tướng công, ăn cơm.”

“Không đói.”

“Không ăn sao được?”

“Mẫu thân nói thân thể chàng yếu, phải ăn nhiều, không ăn sẽ c.h.ế.t đói.”

“Ta nói không đói.”

“Dù có c.h.ế.t đói thì người c.h.ế.t đói cũng là ta, đâu phải ngươi.”

Ta đưa bát đến bên miệng, chàng hất tay một cái, cháo đổ lên tay ta, nóng rát.

Ta vẫn không buông bát.

Ta cúi đầu l.i.ế.m phần cháo trên mu bàn tay, rồi múc một thìa mới ngậm vào miệng, ghé tới áp môi chàng.

Mắt chàng lập tức trợn to.

Nhân lúc chàng còn ngẩn người, ta đút cháo sang miệng chàng.

Chàng cứng đờ ba nhịp thở, sau đó “ực” một tiếng, nuốt xuống.

“Ngươi, ngươi, ngươi…”

Chàng chỉ vào ta, mãi không nói thành câu.

“Ngon không?”

Ta cười với chàng.

“Ngọt đấy, ta cho mật vào.”

Môi chàng run run, mặt đỏ đến mức sắp nổ tung.

“Sau này không được làm vậy nữa!”

“Vậy tướng công ngoan ngoãn ăn, ta sẽ không làm thế nữa.”

Chàng trừng ta hồi lâu, cuối cùng giật lấy bát, uống cạn một hơi rồi đặt mạnh lên chiếc tủ đầu giường.

“Uống xong rồi!”

“Tướng công giỏi quá.”

“Tướng công vừa đẹp, ăn cơm cũng giỏi, đúng là tướng công giỏi nhất, giỏi nhất, giỏi nhất.”

Ta vỗ tay cổ vũ chàng.

Chàng quay mặt sang một bên, tai đỏ bừng, lẩm bẩm một tiếng “đồ ngốc”.

Từ hôm đó, ngày nào ta cũng cho chàng ăn.

Chàng không ăn thì ta dùng miệng đút.

Bị ta đút hai lần, chàng học ngoan hẳn, hễ ta bưng bát tới là tự giật lấy uống, còn uống nhanh hơn bất cứ ai.

“Chậm thôi, đừng sặc.”

Ta vỗ lưng chàng.

“Đừng chạm vào ta!”

“Ồ.”

Ta rụt tay về, một lát sau lại đưa tay lau khóe miệng cho chàng.

“Tướng công, có hạt cơm.”

Chàng gạt tay ta ra, tự lấy tay áo lau.

Nhưng lần sau khi khóe miệng lại dính hạt cơm, chàng không gạt tay ta nữa.

Ta còn xoa bóp chân cho chàng.

Mẫu thân nói chân chàng hỏng rồi, phải xoa bóp nhiều, khí huyết lưu thông thì mới có thể khỏi.

Ngày nào sáng trưa tối ta cũng xoa bóp, từ ngón chân lên tận đùi.