Âm nhạc ầm ĩ cùng ánh đèn ch.ói lóa đến mức khiến người ta l.ồ.ng n.g.ự.c cồn cào, khó chịu. Trên chiếc ghế dài ở đại sảnh, không ít công t.ử bột say khướt đang ôm ấp những thiếu nam thiếu nữ xinh đẹp để tận hưởng dịch vụ của họ.
Âm nhạc tứ phía cùng tiếng người ồn ào nổ tung bên tai Hứa An. Cậu bất an sờ sờ thiết bị trợ thính, cẩn thận bưng mâm trái cây lên.
Cherry đỏ mọng, nho tươi thanh mát, lại thêm cả dưa hấu vàng ươm.
Hứa An nuốt nước bọt ừng ực, bụng dạ thì réo ầm ĩ.
Còn năm tiếng nữa là được tan làm.
Hứa An nén cái đói, lách qua biển người tìm đúng chiếc ghế dài, đặt mâm trái cây lên bàn, rồi lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ghi chữ: “Trái cây của quý khách, xin cứ tự nhiên”. Cậu vừa ngẩng đầu lên thì lập tức đụng phải một gương mặt quen thuộc.
Ngồi chễm chệ ở chính giữa sô-pha không ai khác ngoài đứa con ngoài giá thú của nhà họ Mục, Mục Kế Nghiệp.
Hứa An từng là con nuôi của nhà họ Mục.
Cha cậu vốn là tài xế nhà họ Mục, hy sinh mạng sống để cứu gia chủ. Để thể hiện lòng nhân nghĩa, lại thêm phu nhân không sinh được con gái hay con trai, nhà họ Mục đã nhận Hứa An làm con nuôi rồi đưa về nuôi dưỡng trong nhà.
Hứa An biết nhà họ Mục chẳng mảy may ưa gì mình, đám người hầu trong nhà cũng coi thường cậu ra mặt. Cậu đành phải thu mình lại tối đa, lúc nào cũng ngoan ngoãn, vâng vâng dạ dạ, nhờ thế mới miễn cưỡng sinh sống qua ngày ở nhà họ Mục suốt mấy năm trời.
Nào ngờ, năm cậu mười bảy tuổi, mục phu nhân bệnh qua đời, gia chủ họ Mục liền lập tức đón cô nhân tình cùng đứa con ngoài giá thú là Mục Kế Nghiệp về nhà. Có lẽ vì cậu trông quá đỗi xinh đẹp nên Mục Kế Nghiệp lại nảy sinh tâm tư bất chính với cậu.
Hứa An thật sự hết cách, đúng ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi liền trốn khỏi nhà họ Mục.
Cũng may cậu vừa đẹp người lại tính tình hiền lành, dẫu hồi nhỏ bị sốt thành câm điếc, ông chủ quán bar vẫn sẵn lòng thu nhận cậu làm phục vụ bàn. Chẳng vì lý do cao siêu gì sất, thuần túy là để làm cảnh đẹp khuây khỏa mắt nhìn mà thôi.
Ai ngờ nổi, cậu mới yên ổn làm việc được nửa tháng lại đen đủi đụng ngay phải Mục Kế Nghiệp.
Hứng trọn ánh mắt âm trầm, chắc ăn như nắm thóp con mồi của Mục Kế Nghiệp, Hứa An sợ đến run lẩy bẩy, muốn cất cẳng chạy mà đôi chân mềm nhũn đến mức chẳng bước nổi một bước.
Mục Kế Nghiệp cợt nhả nhìn Hứa An.
Cho dù đang mặc bộ đồng phục phục vụ bàn, Hứa An trông vẫn xinh đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt. Đôi mắt to tròn màu nâu phớt hổ phách cùng hàng lông mi dài rậm đang khẽ run vì sợ sống sợ c.h.ế.t; chiếc mũi cao thanh tú cùng đôi môi hồng nhuận, bên dưới là vùng cổ trắng ngần tinh tế.
Mấy tên bồi rượu ngồi bên cạnh lập tức bị dìm cho lu mờ, chẳng còn chút sắc thái nào.
Mục Kế Nghiệp gác chân chữ ngũ, ngoắc tay với Hứa An: “Ôi, tao cứ tưởng đứa nào, hóa ra là cái đồ ăn cây táo rào cây sung - thằng em nuôi ngoan hiền của tao đây mà. Bố tao nuôi mày bao nhiêu năm trời, thích đi là đi, lại còn lăn lóc ra quán bar làm cái thể loại nghề nghiệp này, đúng là mặt dày không biết xấu hổ. Đại ca đây rộng lượng cho mày một cơ hội, ngoan ngoãn theo tao về nhà, tao sẽ giúp mày cầu xin bố tao một tiếng.”
Nhạc nhẽo quá to nên Hứa An hoàn toàn chẳng nghe nổi Mục Kế Nghiệp đang sủa gì. Cậu chỉ biết run lẩy bẩy lùi về sau, đầu lắc nguầy nguậy.
Xung quanh cái thể loại thiếu gia nửa mùa như Mục Kế Nghiệp lúc nào chẳng dăm ba tên tay sai nịnh bợ. Hắn ta vừa ra hiệu, tên mặc áo sơ-mi họa tiết ngồi cạnh đã vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Hứa An: “Này, Mục thiếu gọi mày kìa, điếc hả mà không nghe thấy hả!”
Hứa An chỉ lỏm bỏm nghe được dăm ba từ, chẳng hiểu rõ đầu đuôi. Tên mặc áo sơ-mi họa tiết cao hơn cậu cả cái đầu, lôi xề xệch lấy cổ tay khiến cậu chẳng tài nào giãy ra nổi, chỉ có thể vô vọng lắc đầu từ chối.
Thấy Mục Kế Nghiệp không có ý định ngăn cản, tên áo sơ-mi họa tiết lại càng được đà lấn tới. Hắn đẩy nhẹ một cái thế là Hứa An ngã nhào ngay trước mặt Mục Kế Nghiệp.
Cơn đau buốt từ phần dưới truyền lên khiến mắt Hứa An rưng rưng ngấn lệ, khổ nỗi cổ họng lại chẳng tài nào phát ra nổi một âm thanh.
Cậu rất muốn hô cứu mạng, ngặt nỗi nửa đêm mười hai giờ vốn là lúc quán bar náo nhiệt sung sướng nhất, khách hàng thì bận đắm chìm trong cuộc vui, nhân viên thì tất bật pha chế khuân vác đĩa quả, hoàn toàn chẳng ai rảnh rỗi để ý xem góc ghế dài đang xảy ra chuyện gì.
Mục Kế Nghiệp cười khẩy đứng phắt dậy từ ghế, cao cao tại thượng nhìn xuống Hứa An, mấy tên tay sai đứng bên cạnh cũng quây lại hùa theo cười cợt, càn rỡ huýt sáo trêu chọc.
Hứa An chật vật bò dậy khỏi mặt đất, còn chưa kịp cất bước chạy đã bị tên áo sơ-mi họa tiết đạp ngã nhoài một lần nữa.
Bọn chúng đùa giỡn con mồi hệt như bầy ác thúnờn vờn vây quanh linh dương, nhất quyết phải chơi chán chê rồi mới chính thức hạ mồm cấu xé.
Hứa An cứ kiên trì bò dậy rồi lại bị đạp ngã lăn quay. Bỗng đâu một cú đá vô tình sượt qua khiến thiết bị trợ thính trên tai cậu rơi hẳn xuống đất.
Thế giới ồn ào náo nhiệt bỗng chốc im bặt, thay vào đó là một sự tĩnh mịch đến rợn người.
Hứa An hoảng hốt quơ tay tìm kiếm, nhưng tên áo sơ-mi họa tiết đã nhanh chân hơn một bước, dùng gót giày giẫm nát bét thiết bị trợ thính.
Nằm bẹp dí trên sàn nhà, nhìn món đồ vỡ nát thành mấy mảnh, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng khổng lồ tràn đến nuốt chửng lấy cậu hệt như sóng thần. Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, cậu vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy, đến một tiếng nấc nghẹn ngào cũng chẳng thể thốt lên.
“Mày cẩn thận tí chứ, sao lại giẫm nát cả đồ trợ thính của em tao thế hả.”
Mục Kế Nghiệp giả lả quở trách tên tay sai một câu rồi ngồi xổm xuống cạnh Hứa An, bàn tay hư hỏng bắt đầu táy máy vuốt ve vòng eo thon gọn của thiếu niên: “Đồ trợ thính cũng hỏng rồi, giờ thì chịu theo anh về nhà chưa nào?”
Hứa An đột ngột gạt phăng tay Mục Kế Nghiệp ra, tính định tháo thân lần nữa nhưng Mục Kế Nghiệp đã cạn sạch kiên nhẫn. Hắn ta toan vác xốc thiếu niên lên vai để lôi tuột ra phòng VIP phía sau giải quyết cho xong chuyện, thì bất ngờ bị một cước đá văng nhào lộn nhào xuống đất.
“Mẹ kiếp mày…”
Câu c.h.ử.i thề của Mục Kế Nghiệp còn nghẹn cứng trong cổ họng.
Đứng trước mặt hắn là một người đàn ông mặc chiếc áo sơ-mi giản dị nhưng cắt may cực kỳ tinh tế. Phần tay áo xắn lên để lộ những đường cơ bắp săn chắc, mấu chốt là sau lưng người đàn ông này còn có mấy tên bảo vệ mặc com-lê giày da, đeo kính râm đen nhánh đứng xếp hàng nghiêm ngặt.
Mục Kế Nghiệp nuốt nước bọt cái ực, cố gồng mình ngẩng cổ lên quát tháo: “Mày bị điên à, rảnh hơi đâu đi chõ mõm vào chuyện của ông đây.”
Lời còn chưa dứt, tên áo sơ-mi họa tiết nãy giờ run như cầy sấy đã lấm lét bò sang bên cạnh, khép nép thỏ thẻ bên tai hắn ta: “Thiếu gia… vị này… vị này chính là tổng tài Tập đoàn Lăng Tiêu đấy ạ.”
“Lăng Hách á?”
Sắc mặt Mục Kế Nghiệp tái mét trong chớp mắt.
Cái tên Lăng Hách nổi đình nổi đám: mới hai mươi ba tuổi đã ôm trọn bằng tiến sĩ kinh tế ở đại học Ivy League, năm sau vừa lấn sân đã một bước thành kỳ lân công nghệ, chỉ mất vỏn vẹn sáu năm để gầy dựng nên cả một đế chế thương mại khổng lồ mang tên Tập đoàn Lăng Tiêu.
Nhà họ Mục dẫu có kinh doanh bất động sản và mảng thực tế khá khẩm cỡ nào đi nữa, thì cũng tuyệt đối không đủ tư cách để đứng chung cỗ ván với con cá mập khổng lồ trên thương trường này.
Dù trong lòng ấm ức không cam lòng đến mấy, Mục Kế Nghiệp cũng đành thức thời ngậm c.h.ặ.t cái miệng lại.
Lăng Hách thậm chí còn chẳng buồn liếc Mục Kế Nghiệp lấy một cái, sải bước tiến thẳng đến chỗ Hứa An, nhẹ nhàng bế xốc cậu lên tay.
Từ lúc bị đá ngã nhào xuống đất đến giờ, Hứa An vẫn nhắm nghiền hai mắt vì sợ hãi, nào ngờ lại bất thình lình được ai đó ôm bọc lấy. Cứ ngỡ là Mục Kế Nghiệp, cậu hoảng loạn giãy giụa, để rồi khi mở mắt ra lại đụng ngay vào một đôi tròng mắt đen láy, hẹp dài.
Cậu đang được một người đàn ông xa lạ bế bổng lên tay.
Chẳng hiểu vì người đàn ông này mang lại cảm giác dịu dàng, hay vì gương mặt hắn phảng phất nét quen thuộc nào đó mà Hứa An bỗng ngoan ngoãn nằm im, mặc cho người ta bế thẳng ra chiếc xe Maybach đậu sẵn ngoài cửa quán bar.
“Có đau lắm không? Có bị thương ở đâu không?”
Hứa An hỏng mất thiết bị trợ thính, chỉ đơ người nhìn đôi môi người đàn ông mấp máy chứ chẳng nghe lọt tai câu nào. Cậu sợ sệt mím môi, mò mẫm lôi chiếc điện thoại cũ kỹ ra gõ lạch cạch vài dòng:
—— Xin lỗi anh, thiết bị trợ thính của tôi hỏng rồi, không nghe thấy anh nói gì cả.
Gõ xong một câu, Hứa An sực nhớ ra vừa rồi hình như người đàn ông này đã cứu mình, liền vội vã bấm bàn phím bổ sung:
—— Vừa rồi cảm ơn anh nhé.
Lăng Hách rũ mi, đáy mắt đen thẳm ẩn chứa một thứ cảm xúc phức tạp mà Hứa An chẳng tài nào đọc vị nổi.
ã bị Lăng Hách bao dưỡng rồi sao?