Hành lang yên phăng phắc, dẫu sao thì phòng khám tư nhân cao cấp này cũng chẳng phải chỗ mà ai muốn vào là vào được.
Hứa An không quen với cái bầu không khí quá đỗi tĩnh mịch này, bèn ra hiệu cho cô y tá là mình muốn quay vào trong.
Cậu vừa lững thững đi đến trước cửa phòng khám thì nghe trọn câu nói từ bên trong vọng ra của bác sĩ Phó: “Cậu định bao dưỡng an an thật đấy à?”
Chất giọng lảnh lót vang lên rõ mồn một giữa không gian yên tĩnh đến lạ thường.
Bước chân Hứa An khựng lại cộp một tiếng, đại não chớp mắt hóa thành một vũng hồ đục ngầu.
Quả nhiên mình đoán chẳng sai tẹo nào, Lăng Hách thực sự có ý định bao dưỡng cậu cơ mà!
Thế rốt cuộc bây giờ bản thân có nên gật đầu đồng ý hay không đây.
Lăng Hách đã cứu mạng cậu, nấu cho cậu tô mì trứng cà chua ngon nhức nách, sắm cho cả đống quần áo đẹp đẽ, lại còn sắm hẳn một cỗ máy trợ thính đắt lòi kỷ lục.
Điểm quan trọng nhất là Lăng Hách trông đẹp trai muốn xỉu!
Mặc dù chuyện bị bao dưỡng nghe không mấy hay ho cho cam, nhưng nếu Lăng Hách vẫn chưa có người yêu hay vợ con gì, thì ngẫm lại hình như… cũng không hẳn là không chấp nhận được nhỉ?
“An an?”
Hứa An đang mải chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn thì giật b.ắ.n mình vì tiếng gọi của Lăng Hách bên tai, vội vàng ngẩng đầu lên, gượng gạo nặn ra một nụ cười méo mó.
—— Lăng ca.
Lăng Hách giơ tay xoa xoa mái tóc mềm mượt của thiếu niên, cực kỳ tự nhiên mà đan năm ngón tay vào tay cậu: “Về nhà thôi nào, chào bác sĩ Phó đi em.”
Hứa An nghe lời răm rắp giơ tay vẫy vẫy chào bác sĩ Phó, bị cái ánh mắt trêu chọc của vị bác sĩ nọ làm cho đỏ bừng cả hai má, đến mức suốt cả quãng đường ngồi xe về nhà cứ lấm lét trộm nhìn Lăng Hách mãi không thôi.
Sao mà vẫn cứ đẹp trai thế không biết nữa!
“Nhìn cái gì thế hả?”
Giọng nói trầm ấm của Lăng Hách đột ngột vang lên sát bên tai khiến Hứa An giật nảy mình, cuống cuồng cúi gầm mặt xuống đất, hoàn toàn không nhận thức được rằng đôi gò má của mình lúc này đã đỏ lựng lên đến tận mang tai.
Nhìn bộ dạng thiếu niên thẹn thùng đến mức sắp bốc khói tới nơi, người đàn ông không kìm được mà cong nhẹ khóe môi.
Em nuôi nhà anh sao mà lúc nào cũng dễ ngượng ngùng thế không biết. Chiếc Maybach phóng nhanh như bay, êm ái rẽ vào một khoảng sân nhỏ thoạt nhìn có vẻ khiêm nhường nhưng cách bài trí bên trong lại cực kỳ tinh tế, cầu kỳ.
Lăng Hách dắt tay Hứa An bước xuống xe, thiếu niên ngơ ngác nhìn quanh căn nhà với vẻ mặt hoang mang vô định.
—— Không về biệt thự ạ?
“Đừng vội, vào ăn trưa trước đã.”
Lăng Hách kéo Hứa An tiến đến trước một cánh cửa phòng: “Ngoan, tự tay đẩy cửa ra xem nào.”
Hứa An chớp chớp mắt đầy khó hiểu, nhưng vẫn ngoan ngoãn vươn tay đẩy hé cánh cửa gỗ.
Giây tiếp theo, cậu đứng sững sờ tại chỗ.
Căn phòng xinh xắn được trang trí ngập tràn bóng bay đủ màu sắc, trên bức tường lớn nhất dán nổi bật dòng chữ “Happy Birthday” kết bằng bong bóng bay. Chiếc sô-pha trong phòng chất đầy những hộp quà lớn nhỏ, xung quanh còn bày biện vô số lẵng hoa tươi thắm ngát hương.
Hóa ra đây là một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ.
Lăng Hách cúi người xuống sát bên tai Hứa An, dịu dàng cất giọng trầm ấm: “Bé ngoan, sinh nhật vui vẻ.”
Hứa An bỗng chốc ngẩn ngơ cả người.
Hôm nay hóa ra lại là ngày sinh nhật âm lịch của cậu.
Từ nhỏ đến lớn, ngày sinh nhật của Hứa An luôn tính theo lịch âm, bởi sinh thời bố cậu vẫn luôn dựa vào âm lịch để tổ chức sinh nhật cho cậu. Thế nhưng kể từ khi người cha qua đời vì t.a.i n.ạ.n giao thông, chẳng còn ai thèm nhớ đến ngày sinh nhật âm lịch của cậu nữa.
Hồi trước, nhà họ Mục cũng từng tổ chức tiệc sinh nhật dương lịch cho cậu trong hai năm đầu nhận nuôi, nhưng Hứa An thừa biết thừa điều đó chẳng qua chỉ là diễn cho người ngoài xem để vớt vát thể diện mà thôi. Về sau, khi vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ dần chìm vào quên lãng, nhà họ Mục cũng lờ luôn, chẳng thèm đoái hoài gì đến việc chúc mừng sinh nhật cậu nữa.
Nào ngờ đâu, cái người chỉ mới gặp nhau có hai lần như Lăng Hách lại tường tận ngày sinh âm lịch của cậu đến thế.
Hứa An khẽ hít hít cái chiếc mũi nhỏ, cố gắng kìm nén để mấy giọt nước mắt chực trào không bị tuôn ra ngoài.
Lăng Hách dịu dàng nắm lấy bàn tay cậu, dắt cậu bước đến bên chiếc ghế sô-pha lớn: “Bé ngoan, mau qua đây xem quà sinh nhật xem có thích không nào.”
Hứa An ngẩn ngơ nhìn đống quà chất cao như núi chiếm trọn cả chiếc ghế sô-pha.
—— Nhiều thế này… đều là tặng cho tôi ạ?
“Đúng vậy, mở ra xem thử đi em.”
Món quà đầu tiên là một bộ đồ ăn hoạt hình in hình Tom và Jerry.
Tom và Jerry chính là bộ phim hoạt hình yêu thích nhất của cậu hồi còn bé.
Món quà thứ hai là một hộp b.út vẽ kèm màu acrylic. Hồi nhỏ cậu rất thích vẽ tranh, bố còn từng cất công đưa cậu đến lớp học vẽ nữa cơ. Tiếc thay, từ khi bị đón về nhà họ Mục, gia chủ họ Mục tuyệt đối không cho cậu động đến cọ vẽ mà bắt thuê gia sư riêng dạy kinh tế.
Gia chủ họ Mục từng lớn tiếng tuyên bố với bên ngoài là chờ cậu trưởng thành sẽ cho sang Mỹ du học ở những trường đại học hàng đầu. Nhưng thực tế thì sao? Ngay năm cậu tròn mười tám, lão ta cứ mặc kệ Mục Kế Nghiệp sàm sỡ, quấy rối cậu, kết quả là ép cậu phải liều c.h.ế.t trốn chạy khỏi cái ổ quỷ ấy.
Trong tay không dính nổi một đồng xu cắc ké, thậm chí đến cái bằng cấp ba còn chưa kịp cầm, cậu đành trôi dạt ra quán bar làm chân phục vụ bàn kiếm sống qua ngày.
Hứa An hít mũi một cái, tiếp tục cặm cụi bóc từng món quà. Mấy món đầu tiên chủ yếu là mấy món đồ chơi nhỏ xinh thú vị, nhưng càng bóc về sau thì giá trị của món quà lại càng tăng vọt.
Bộ âu phục may đo thủ công, khuy măng-sét bằng kim cương, cài áo đính đá quý, đồng hồ hàng hiệu đắt đỏ, và món quà cuối cùng xuất hiện chính là một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất.
Điện thoại đã được tròng sẵn một chiếc ốp lưng silicon hình củ cà rốt, cầm trên tay mềm mại êm ái, tốt hơn gấp vạn lần chiếc điện thoại cục gạch cũ rích mà cậu từng dùng.
Trong lòng thiếu niên dâng lên một trận cảm xúc hỗn độn phức tạp.
Nói không cảm động thì chính là nói dối, nhưng những món quà đắt giá này lại càng củng cố thêm suy đoán ban đầu của cậu.