Anh quơ quơ chiến lợi phẩm vừa tịch thu được, cố tình tỏ ra nghiêm túc:

— Bệnh nhân này ơi, thể loại này kích thích quá mức, không tốt cho quá trình tuần hoàn m.á.u, sẽ ảnh hưởng đến sự phục hồi của xương cốt đấy. — Nói xong còn làm ra bộ dạng như thể tất cả đều là vì tốt cho tôi vậy.

Thôi đi cho tôi nhờ, thế lượng dinh dưỡng mà tôi đang thiếu hụt này ai bù đắp cho tôi đây hả?

— Bà Giang này, chẳng lẽ bữa ăn dinh dưỡng do đích thân anh nấu vẫn chưa đủ chu đáo sao?

— Tốt nhất là anh thực sự không hiểu tôi đang nói đến khái niệm dinh dưỡng tinh thần nào đi nha.

Đôi mắt to của Giang Dữ nheo lại thành hai đường chỉ, biểu cảm tinh ranh trên khuôn mặt anh khiến tôi nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

— Bà Giang à, bây giờ rốt cuộc em cũng không la hét bắt anh phải gọi tên em nữa rồi nhỉ.

— Hừ, dù sao tôi có nói anh cũng chẳng thèm nghe, tùy anh muốn gọi thế nào thì gọi.

Điều làm tôi cạn lời nhất chính là không biết anh đã dùng cái chiêu thức gì mà lại có thể lấy lòng mẹ tôi với tốc độ ánh sáng.

Bây giờ mẹ tôi cứ gọi điện tới là y như rằng sẽ tung ra một chuỗi chiêu thức vô cùng mượt mà kiểu như: “Tiểu Giang đúng là một đứa trẻ ngoan”, “Chi Chi con bớt cái tính khí thất thường lại đi, đừng có bắt nạt người ta”, “Hai đứa bao giờ thì tổ chức tiệc cưới thế? Tranh thủ lúc mẹ còn khỏe thì mau sinh đứa cháu ngoại cho mẹ bế xem nào”...

Tôi cầm điện thoại của mẫu thân đại nhân mà mắt muốn đảo ngược lên tới tận trời xanh.

Ấy thế mà Giang Dữ ở bên cạnh còn có thể bày ra bộ mặt ngoanãn đón lấy điện thoại:

— Mẹ ơi mẹ cứ yên tâm, Chi Chi ngoan lắm ạ, tụi con không vội đâu, cứ đợi cơ thể cô ấy hồi phục hoàn toàn rồi tính tiếp ạ...

Vừa cúp máy một cái là anh liền hiện nguyên hình, dùng ánh mắt cười như không cười nhìn tôi:

— Nghe thấy chưa, mẹ bảo em đừng có bắt nạt anh đấy.

Tôi: “...” Rốt cuộc là ai đang bắt nạt ai hả trời!

8. 

Ngày tháng cứ trôi qua trong bầu không khí tranh cãi ỏom tỏi như vậy, chấn thương ở chân của tôi cũng dần chuyển biến tốt đẹp, hiện tại đã có thể tháo bột và chống nạng để đi lại.

Do các nguyên nhân như bị thương và kết hôn, tôi được tạo điều kiện để làm việc từ xa ngay tại nhà, tiếp tục kiếp làm thuê cày cuốc như trâu ngựa.

Cuộc sống dần dần quay trở lại quỹ đạo vốn có. Tôi làm công việc của tôi, Giang Dữ vẫn tiếp tục bận rộn ở bệnh viện.

Cả hai chúng tôi đều vô cùng thấu hiểu mà không ai chủ động nhắc tới chuyện tổ chức đám cưới, giống như đều đang tận hưởng quá trình cưới trước yêu sau, chầm chậm hẹn hò này.

Cho đến một ngày, linh hồn tự do tự tại của tôi rốt cuộc cũng không chịu nổi sự cô đơn tẻ nhạt nữa.

Tranh thủ lúc Giang Dữ có lịch trực đêm vào hôm đó, tôi đã hoàn toàn ngó lơ yêu cầu “anh không có nhà thì cấm em tự ý đi ra ngoài” của anh, một mình chống nạng bước ra đường để hít thở bầu không khí trong lành.

Đã lâu lắm rồi mới được tản bộ trên những con phố quen thuộc, bỗng nhiên tôi bị một bóng dáng trông có vẻ khá quen mắt chặn đường.

Đó chính là người bạn học cùng lớp thời cấp ba, cái cậu nam sinh từng dẫn đầu vụ trêu chọc trong sự kiện thư tình của Giang Dữ năm xưa.

Cậu ta trông đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng ngọn lửa buôn chuyện hừng hực cháy trong ánh mắt đã giúp tôi nhận ra ngay cái tên chuyên đi tiên phong này.

— Lâm Chi? Đúng là cậu rồi! Lâu ngày không gặp! — Cậu ta tỏ ra vô cùng vồ vập.

— Lâu rồi không gặp. — Tôi lịch sự gật đầu.

— Nghe bảo cậu kết hôn rồi à? Lại còn là kết hôn với Giang Dữ nữa chứ? — Giọng điệu của cậu ta có chút cường điệu.

— Thật là không thể ngờ tới được mà! Thế mà lại để cho tên nhóc đó rước được người đẹp về dinh thật rồi. Thời cấp ba ấy, thằng cha đó từng viết thư tình cho cậu cơ đấy, kết quả là bản thân tự nhát gan, bảo là sợ làm ảnh hưởng đến chuyện học hành của cậu nên tự mình nuốt ngược tâm tư vào trong. Cái thằng này, từ năm đó đã tính toán sâu xa rồi...

Tôi đứng hình tại chỗ. Ai viết thư tình cho ai cơ?

— Cậu nhớ nhầm rồi thì có, chẳng phải bức thư đó là do cậu ta giúp người khác chuyển cho tôi sao?

Cậu bạn kia trợn tròn mắt ngạc nhiên:

— Cậu ta không nói gì với cậu à? Cái thằng này giấu giếm kỹ thật đấy. Không giấu gì cậu, năm đó tớ cứ bám lấy cậu ta, gặng hỏi đến cùng thì cậu ta mới chịu khai ra đấy...

Câu nói mới đi được một nửa thì tai tôi đã chẳng còn lọt thêm chữ nào nữa rồi.

Dòng suy nghĩ của tôi lập tức quay ngược về những năm tháng thanh xuân xa xưa.

Giang Dữ à Giang Dữ, rốt cuộc là anh đã nhắm trúng bổn tiểu thư từ bao giờ thế hả...

Sực tỉnh ra, gương mặt tôi nở một nụ cười nhẹ nhõm đã lâu không xuất hiện.

— Giang Dữ, anh cũng có ngày bị tôi tóm được thóp nhé.

...

Vài ngày sau, vào một buổi tối cuối tuần, hiếm hoi lắm mới có dịp cả hai chúng tôi đều không phải làm việc.

Tôi cuộn tròn trên ghế sofa xem một bộ phim điện ảnh cũ, Giang Dữ canh đúng thời điểm liền sà xuống ngồi ngay bên cạnh tôi, tôi cũng vui vẻ chấp nhận việc có người bầu bạn.

Chương 5 - Tiêu Rồi, Sau Khi Nhập Viện Tôi Lại Phát Hiện Bác Sĩ Điều Trị Là Oan Gia Thời Cấp Ba - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia