Đôi mắt tôi sáng rực lên, Lâm Chi tôi bắt đầu tổng tiến công phản công!
— Hửm? Mấy ngày trước cái cậu bạn nào đó đâu có nói như vậy đâu nha. — Tôi đem toàn bộ mọi chuyện bắt gặp cậu bạn học thời cấp ba vài ngày trước ra kể lại rành rọt từ đầu đến cuối.
Trong nháy mắt, biểu cảm trên gương mặt Giang Dữ có thể nói là vô cùng phong phú và đặc sắc.
Đây có lẽ là lần tôi cảm thấy hả dạ nhất kể từ sau khi hai đứa gặp lại nhau, cuối cùng tôi cũng không còn phải bị anh dắt mũi nữa rồi.
— ...
Đúng là chuyện lạ trên đời, một Giang Dữ lúc nào cũng thong dong, ung dung tự tại mà cũng có lúc để lộ ra vẻ mặt bực dọc, hối hận thế này.
— Biết thế đã chẳng thèm nói cho cái thằng nhóc đó biết rồi. — Về điểm này thì tôi hoàn toàn tán thành, cái gã đó đúng là một nguồn phát tán thông tin vô cùng nguy hiểm thật.
— Haizz... Được rồi, bức thư tình gửi cho em năm đó, quả thực là do chính tay anh viết.
— Hừ, nếu không phải nhờ bổn tiểu thư đây thông minh xuất chúng thì anh còn định giấu giếm nó đến tận bao giờ nữa hả? — Giọng điệu của tôi v.út cao hơn bao giờ hết, trên khuôn mặt là vẻ đắc ý không tài nào che giấu nổi.
— Thế lúc đó sao anh lại bảo là người khác nhờ anh chuyển giùm?
— Vì anh sợ. Nhìn thấy em giơ tay ra đòi một cách thản nhiên như vậy, anh đột nhiên đ.â.m ra nhát gan. Anh sợ sẽ bị em từ chối, đến cuối cùng ngay cả tư cách làm bạn cũng không giữ nổi, sợ sau này em sẽ càng coi anh như kẻ thù không đội trời chung... Vì thế nên mới theo bản năng mà nói dối, rồi tìm một cái cớ đường hoàng để ‘giữ hộ’ nó. Bức thư tình đó, thực ra anh vẫn luôn giữ gìn cho đến tận bây giờ.
Vào ngay giây phút này, thời gian dường như ngưng đọng lại.
Không gian chỉ còn vương lại tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng thở đan xen vào nhau của tôi và anh ở trong phòng.
Tôi nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Thật khó có thể tưởng tượng nổi sau bao nhiêu năm trôi qua, trên người người đàn ông trưởng thành và chín chắn trước mắt này, tôi vẫn có thể nhìn thấy cái bóng dáng ngây ngô, cố chấp đầy ngượng ngùng của cậu thiếu niên thời cấp ba năm ấy.
Hóa ra đằng sau những chuỗi ngày sinh hoạt tưởng chừng như luôn đối đầu gay gắt với nhau kia, lại ẩn giấu một thứ tình cảm thích thầm vừa vụng về vừa kín đáo của anh.
— Thế... bức thư tình đó hiện tại đang ở đâu? — Tôi lý nhí hỏi.
— Ở nhà cũ, nằm trong đống đồ kỷ niệm ngày trước của anh. — Ánh mắt anh tràn ngập sự dịu dàng, — Đợi đến khi chân em khỏi hẳn, anh sẽ dẫn em về xem. Mặc dù bây giờ ngẫm lại thì thấy hồi đó viết có hơi trẻ con.
— Giang Dữ, — Tôi thở dài một tiếng, — Anh giấu kỹ thật đấy, đúng là một tên đàn ông tâm cơ.
Anh từ từ ngẩng đầu lên, trên mặt thoáng qua một chút ngượng ngùng:
— Lâm Chi, anh...
— Nhưng mà, — Tôi ngắt lời anh, giơ tay lên khẽ vuốt qua khoảng cách giữa hai đầu chân mày của anh, không kìm được mà bật cười thành tiếng:
— Nể tình anh đã thầm thương trộm nhớ tôi bao nhiêu năm qua, lên kế hoạch lâu như thế mà cuối cùng vẫn phải ngã gục dưới tay tôi...
Tôi nhón chân lên, đặt một nụ hôn nhẹ lên làn môi đang mím c.h.ặ.t vì căng thẳng của anh.
— Bổn tiểu thư tha thứ cho anh đấy.
Anh ngẩn người ra, ngay sau đó trong đôi mắt bùng nổ một niềm vui mừng khôn xiết, anh ôm chầm lấy tôi thật c.h.ặ.t vào lòng, lực cánh tay mạnh đến mức khiến tôi suýt chút nữa thì ngạt thở.
Tôi nhìn đăm đăm vào đôi mắt anh, nhìn gương mặt anh ngày càng áp sát lại gần, nhìn thấy hình bóng có chút hoảng loạn của chính bản thân mình đang phản chiếu rõ mồn một trong con ngươi của anh, nhịp tim dần trở nên dồn dập và ồn ã.
— Lâm Chi... bà xã... — Giọng anh khàn khàn thì thầm bên tai tôi, — Anh yêu em, vô cùng vô cùng yêu em, đã yêu từ rất lâu rất lâu rồi.
Tôi đưa tay ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, vùi khuôn mặt mình vào l.ồ.ng n.g.ự.c thoang thoảng mùi nước sát trùng nhưng lại mang tới một cảm giác vô cùng an tâm.
— Vâng. Em biết rồi.
Giang Dữ vẫn ôm c.h.ặ.t tôi trong lòng, ngữ điệu mang theo một chút dè dặt e sợ, giống như một chú cún nhỏ vừa bị giật mình.
— Lần này anh xin dâng hiến toàn bộ những gì mình có, tuyệt đối không rút lại.
Nụ hôn của anh nhẹ nhàng hạ xuống, mang theo sự dịu dàng và kiên định không cho phép cự tuyệt.
— Nhưng mà may mắn thay.
— Hửm? May mắn chuyện gì cơ?
— Mặc dù năm xưa đã từng bỏ lỡ em, nhưng thật may, giờ đây chúng ta gặp lại nhau vẫn chưa quá muộn.
10.
Rũ bỏ những định kiến rập khuôn dành cho đối phương, cuộc sống “kết hôn chớp nhoáng” của hai chúng tôi cuối cùng cũng bắt đầu có được dáng vẻ thực sự của một cặp vợ chồng mới cưới.
Từ mối quan hệ bác sĩ và bệnh nhân, từ cặp đôi oan gia ngõ hẹp lúc nào cũng như nước với lửa, chúng tôi đã chuyển hóa thành một đôi tình nhân mà trong tim mỗi người đều có hình bóng của đối phương, chỉ là đã lãng phí mất nhiều năm trời mới có thể rốt cuộc đến được với nhau.
Tôi vẫn kiên trì cái thói quen cứng miệng không chịu nhường nhịn ai, thế nhưng tảng băng lạnh giá sâu trong cõi lòng từ lâu đã bị lời tỏ tình này của anh làm cho tan chảy mất bảy tám phần.
Anh giống như một vị phi tần nơi hậu cung thâm sâu cuối cùng cũng giành được danh phận chính thức, bắt đầu đường đường chính chính thực hiện cái quyền lợi của một người chồng hợp pháp, điên cuồng lưu lại dấu vết của mình trong mọi ngóc ngách cuộc sống của tôi.
Nhìn tuýp kem đ.á.n.h răng của mình được nặn phẳng phiu dồn hết lên phần đầu, nhìn chiếc chăn của mình được gấp vuông vức gọn gàng, tôi bỗng nhận ra cảm giác này thực sự cũng không tệ chút nào.