Cùng lúc đó.
Tại bãi thử luyện, Lục T.ử Khâm xắn tay áo, Tạ Hàn cầm b.úa.
Hai sư huynh đệ vừa cắm mấy cọc gỗ xuống đất.
Lục T.ử Khâm vỗ vỗ lòng bàn tay:"Xong rồi! Mấy cái này chắc là đủ rồi! Xem ra cắm đủ sâu rồi, chắc chắn không gãy được!"
"Nhưng mà, Đại sư huynh, vòng môn lệnh mới đã ban xuống rồi, nghe nói còn là một nhiệm vụ lớn, có phần thưởng năm vạn cực phẩm linh thạch đấy! Các sư huynh đã nhận rồi, địa điểm vẫn là ở Thánh Đô, huynh có muốn đi cùng không?"
Sở dĩ nói là nhiệm vụ lớn.
Là bởi vì địa điểm nhiệm vụ lần này ở Thánh Đô, Nghiệp Thành.
Nghiệp Thành với tư cách là Thánh Đô của phiến tu chân đại lục này, mức độ phồn hoa của nó không phải là thứ mà các thị trấn nhỏ khác có thể sánh bằng.
Ngay cả đại tông môn đứng đầu như Lăng Vân Tông, so với Tứ đại thế gia của Nghiệp Thành, vẫn là rơi vào thế hạ phong.
Tứ đại thế gia nội tình phong phú, tồn tại mấy trăm năm, đối với t.ử đệ trong tộc có tâm quyết tu luyện và phương thức bồi dưỡng chuyên môn.
Người ban bố môn lệnh, chính là Nghiệp Thành, một trong Tứ đại thế gia, Kim gia xếp hạng thứ ba, Kim gia thích nhất là sự xa hoa, từ t.ử đệ gia tộc cho đến gia chủ, cũng đều vô cùng có đầu óc kinh doanh, am hiểu thương mại.
Kim gia cụ thể xảy ra phiền phức gì thì không biết, nghe nói môn lệnh này đã được ban bố từ tháng trước, rất nhiều tu sĩ bị giá treo thưởng thu hút.
Nhưng không có ngoại lệ, toàn bộ đều đi một chuyến tay không.
Kim gia chủ đem số tiền treo thưởng từ năm ngàn, lên một vạn, rồi đến năm vạn như hiện tại, tiên môn nhận môn lệnh hết cái này đến cái khác, phần thưởng này vẫn treo ở đó, chưa từng nhúc nhích.
Thời gian dài, mọi người đều ý thức được đây là một khúc xương khó gặm, liền đều lười đi nhận nữa.
Tần Yến do dự một hồi:"Đi."
Sắc mặt Lục T.ử Khâm vui mừng:"Vậy thì tốt quá! Cũng gọi cả tiểu sư muội đi cùng đi!"
*
Nghiệp Thành, thôn xóm biên thùy.
Đã sắp đến chạng vạng, cổng thành sắp đóng, một nhóm người dự định trước tiên nghỉ chân ở đây một đêm, ngày mai lại lên đường vào thành.
Cả thôn cũng chỉ có mười mấy hộ gia đình, đã là giờ cơm tối, trong thôn lại yên tĩnh vô cùng.
Ngoại trừ vài tiếng ch.ó sủa, cũng không thấy một bóng người.
Phía sau Dư Sương Sương.
Một bàn tay sơn móng tay màu đỏ tươi đặt lên.
Đầu ngón tay kia trắng nõn dị thường, mềm mại không xương, giọng nói mềm mại run rẩy, dán sát vào tai nàng:"Sương Sương, chỗ này yên tĩnh quá, sẽ không có quỷ chứ..."
Dư Sương Sương lườm Tiết Lan một cái:"Ta thấy ngươi giống quỷ hơn."
Tiết Lan lấy lòng cười cười:"Đùa chút thôi mà, được rồi được rồi, không trêu ngươi nữa, chỗ này hoang vu như vậy, thật không ngờ Nghiệp Thành còn có nơi thâm sơn cùng cốc thế này, e là quỷ đến cũng phải chê!"
Mấy chữ thâm sơn cùng cốc vừa dứt.
Một hộ gia đình phía trước, cánh cửa gỗ lớn 'kẽo kẹt' một tiếng được mở ra.
Qua khe cửa lộ ra khuôn mặt của một lão phụ nhân, sắc mặt bà ta vàng vọt, trên người mặc áo vải thô, thân hình còng xuống, thoạt nhìn dáng vẻ đã ngoài năm mươi, ánh mắt đục ngầu quét qua mấy người một vòng:"Mấy vị là?"
Lục T.ử Khâm khom người ôm quyền, khách khí nói:"Làm phiền rồi, chúng ta là đệ t.ử tiên môn đi tới Nghiệp Thành, đi đường nhiều ngày, muốn ở lại chỗ ngài một đêm, ngài xem..."
Lão phụ nhân kia do dự một lát, run rẩy mở cửa lớn.
"Vào đi."
"Đa tạ bà bà." Lục T.ử Khâm mỉm cười, gọi Dư Sương Sương và mấy người phía sau đi vào.
Thanh Vân Tông bọn họ lần này tổng cộng đến năm người.
Nhị sư huynh phải bế quan, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh sẽ đột phá Kim Đan hậu kỳ.
Tứ sư huynh không chỉ bận rộn luyện đan, còn phải quản lý thế lực Hắc Thị dưới trướng, thỉnh thoảng vì đ.á.n.h nhau với Ngũ sư huynh, bị Đại sư huynh phạt dọn dẹp vệ sinh.
Cần phải bận tâm một đống chuyện, vì để bảo vệ c.h.ặ.t áo choàng, cả ngày lén lút, ra khỏi tông môn cũng giống như làm trộm vậy.
Cả tông môn chỉ có hắn bận như ch.ó, vắng mặt cũng là hợp tình hợp lý.
Còn về Tiết Lan...
Hoàn toàn là mặt dày mày dạn, nằng nặc đòi đi theo.
Một nhóm người đi vào.
Lão phụ đưa mấy người đến căn phòng phía tây, hoàn cảnh trong phòng rất đơn sơ, lớp sơn tường đều đã ố vàng, giấy dán cửa sổ thủng lỗ, gió đang vù vù thổi vào trong.
Đối diện cửa sổ có một chiếc giường phản gỗ, ngoại trừ một chiếc bàn sứt góc, bên trên đặt một ít thảo d.ư.ợ.c phơi khô, còn lại cũng không có đồ vật gì khác.
Trong phòng còn có một gian cách vách, cũng là cách bài trí tương tự.
Lão phụ khàn giọng, giới thiệu với mấy người:"Đây là phòng con trai ta bình thường ngủ, nó vào thành làm việc rồi, ngày mai mới về, gian bên trong là của lão bạn già nhà ta, ông ấy mấy ngày trước vừa đi, vừa vặn dọn ra một gian."
"Trượng phu của ngài đi đâu rồi?"
Lục T.ử Khâm vừa hỏi câu này.
Lão phụ đối diện khựng lại, trong đôi mắt đục ngầu là sự tĩnh lặng như c.h.ế.t:"C.h.ế.t rồi."
Lục T.ử Khâm biết mình lỡ lời, liền ngượng ngùng chuyển chủ đề:"Cảm ơn ngài tối nay đã thu lưu chúng ta, chúng ta sẽ không quấy rầy ngài quá lâu đâu, ngày mai sẽ đi."
"Không sao." Lão phụ nhân nói xong đi ra ngoài, chợt nhớ ra điều gì, quay người nhìn mọi người:"Đúng rồi... Buổi tối sau giờ Hợi, nhớ đừng chạy ra ngoài, bất kể nghe thấy động tĩnh gì cũng đừng quan tâm, biết chưa?"
Lục T.ử Khâm mờ mịt gật đầu.
Dư Sương Sương bên cạnh nhịn không được tò mò:"Tại sao?"
"Không nên hỏi thì đừng hỏi nhiều." Lão phụ liếc nàng một cái.
Ánh mắt đó có chút ý vị sâu xa.
Nhìn đến mức Dư Sương Sương tặc lưỡi.
Có mùi vị hồi hộp rồi đấy.
Nhưng mà con người nàng ấy à, tuy tính tò mò nặng, nhưng vẫn rất nghe lời khuyên, chuyện không cho nàng làm, nàng sẽ không làm.
Lấy lại tinh thần, nhìn Tần Yến và Tạ Hàn đứng sừng sững như hai vị môn thần ở bên trái và bên phải Lục T.ử Khâm, hai người một kẻ mắc chứng sợ xã hội, một kẻ thì chảnh chọe không chịu được, toàn bộ quá trình không nói một câu nào, nhịn không được bật cười.
Đột nhiên nhớ tới, vừa nãy ở bên ngoài, lúc lão phụ kia mở cửa, câu đầu tiên là hỏi Đại sư huynh của nàng, kết quả hắn dời tầm mắt đi, giả vờ không nhìn thấy.
Sau đó lại nhìn Tam sư huynh, hắn là thật sự chảnh, tích chữ như vàng, căn bản không thèm để ý đến người ta.
Cuối cùng Ngũ sư huynh bất đắc dĩ, mới tiến lên bắt chuyện với lão phụ kia.
Nói thật, lão phụ kia cho bọn họ vào đã rất tốt rồi, đổi lại là người khác tính tình kém, bị bơ liên tiếp hai lần, ai mà chịu nổi chứ?
...
Dư Sương Sương và Tiết Lan hai người ngủ một phòng.
Hai người đều không quen dùng chăn đệm của người khác, Dư Sương Sương vất vả lắm mới tìm được một cái t.h.ả.m trong Càn Khôn Đại, vừa vặn mặc nguyên quần áo, lót ở dưới ngủ.
Hiện tại sắc trời cách giờ Hợi còn sớm, Dư Sương Sương dứt khoát dán một tờ Tụ Linh Phù bên mép giường, đả tọa tu luyện.
Ban đêm và sáng sớm, linh khí giữa thiên địa nồng đậm nhất, là thời điểm thích hợp nhất để tu luyện.
Nhưng nàng chưa đả tọa được bao lâu, đã bị động tĩnh bên cạnh ồn ào đến mức không thể nhập thần, lách cách lốp bốp, cả cái giường phản gỗ đều đang kẽo kẹt rung lắc...
Nàng mất kiên nhẫn mở mắt, một chiếc đế giày sượt qua bên tai, nặng nề rơi xuống đất.
Thấy vẫn là giày của mình, Dư Sương Sương lập tức cạn lời:"Ngươi làm gì vậy?"
Tiết Lan thành thật bước xuống giường, xếp lại giày cho nàng, thần sắc vô tội:"Cái đó, ta cũng không muốn đâu, trong phòng này có chuột, cứ chạy loạn dưới chân, ta vừa nãy đang đ.á.n.h chúng."
"Chuột?" Dư Sương Sương trừng to mắt, hoảng loạn quét một vòng xung quanh:"Đâu đâu đâu?"