"Lần đầu tiên ta phát hiện Tứ sư huynh đẹp trai như vậy." Lục T.ử Khâm nhìn Dư Sương Sương, từ tận đáy lòng cảm thán,"Nói thật, nếu ta là nữ, chắc chắn sẽ gả cho huynh ấy."
Tô Bất Phàm đang tranh luận chợt quay đầu lại.
Ném tới một ánh mắt ghét bỏ:"Ta chướng mắt đệ."
Lục T.ử Khâm trợn trắng mắt:"Ha ha, ý ta vừa nãy là, gả cho huynh ấy, sau đó phá sạch gia sản của huynh ấy, rồi tìm lão Vương hàng xóm sinh một đứa con."
"Vậy thì đệ vất vả rồi." Dư Sương Sương thầm nghĩ, gia sản của Tứ sư huynh nhiều như vậy, mỗi ngày tiền vào như nước, phỏng chừng phá mấy trăm năm cũng không hết.
Đối diện, Lâm Chiêu khó nén được sự căm hận, ngay sau đó lại nghĩ đến điều gì.
Châm chọc nhìn Tô Bất Phàm:"Nói nhiều lời vô ích như vậy, ngươi có cách chữa trị không?"
Hai mắt Dư Sương Sương hơi mở to.
Được, cướp lời thoại của nàng đúng không.
Tô Bất Phàm nhếch môi, lộ ra nụ cười thực sự thuộc về học bá:"Chuyện này tự nhiên là có."
"Đã bất luận làm thế nào, Băng Cổ đều có khả năng bị kích thích, vậy thì trực tiếp mổ ở n.g.ự.c người bệnh, lấy Băng Cổ ra."
Dứt lời, mọi người kinh hãi.
Lão quản gia không thể tin nổi hỏi:"Mổ... mổ?!"
"Là loại mà ta đang nghĩ, trực tiếp rạch tim ra sao?"
Tô Bất Phàm gật đầu, nhẹ nhàng nói:"Yên tâm, trước đó ta chắc chắn sẽ phong bế tâm mạch của người bệnh, tránh tình trạng mất m.á.u quá nhiều xảy ra."
Nghe thế nào cũng thấy khó tin.
Mọi người chỉ nghĩ thôi đã thấy tê rần da đầu, phương pháp điều trị này, quả thực chưa từng nghe thấy.
Chỉ có Dư Sương Sương.
Thân là một người hiện đại, m.ổ x.ẻ phẫu thuật là chuyện quá đỗi bình thường, tự nhiên là rất tán đồng, chỉ là không ngờ Tứ sư huynh của nàng lại có kiến giải về y thuật như vậy.
Dư Sương Sương nhịn không được sùng bái, nhìn mấy người bên cạnh:"Tứ sư huynh trước đây đã có nhiều kinh nghiệm chưa?"
"Kinh nghiệm?" Tần Yến vẫn đang chìm trong suy nghĩ, nghe thấy lời này chậm nửa nhịp nhìn sang.
Tạ Hàn nghiêm túc suy nghĩ:"... Quên rồi."
Lục T.ử Khâm ngược lại có:"Nếu nhất định phải nói, trước đây chúng ta gặp một con ma thú sắp sinh trong rừng, đang khó sinh, Tứ sư huynh đích thân đỡ đẻ cho nó, kết quả bị con non nhận nhầm là mẹ, bị ma thú đuổi chạy mười cây số, cái này có tính không?"
Dư Sương Sương ngẫm nghĩ.
Có một số con non ma thú vừa mới sinh ra, sẽ coi người đầu tiên nhìn thấy là mẹ ruột...
Chúc mừng Tứ sư huynh hỉ đắc lân t.ử.
"Bỏ đi, coi như ta chưa hỏi."
Cách nói của Tô Bất Phàm đối với phần lớn mọi người mà nói, vẫn là quá mức tàn nhẫn, nhưng lão quản gia sau khi cân nhắc một phen, vẫn quyết định thử một lần. Tuy nhiên chuyện này không hề nhỏ, vẫn phải báo cáo lên Kim gia chủ trước.
Kim gia chủ không có ở đây, vậy thì tìm Kim đại công t.ử.
Kim gia tổng cộng có ba người con trai, Kim tiểu công t.ử xếp thứ ba.
Kim đại công t.ử, Kim Dục nghe hạ nhân bẩm báo liền chạy tới. Hắn mặc một bộ cẩm y hoa quý, mái tóc được b.úi cao bằng ngọc quan mạ vàng sau đầu, mày kiếm mắt sáng, vẻ nghiêm nghị giữa hai hàng lông mày khiến hắn thoạt nhìn không giận tự uy.
Khí chất cao quý, có chút khó gần.
Ánh mắt lạnh lùng quét một vòng xung quanh, dừng lại trên người Tô Bất Phàm ở giữa đại sảnh.
"Ngươi là đệ t.ử của Thanh Vân Tông?"
Tô Bất Phàm nhạt giọng đáp:"Chính xác, tại hạ Tô Bất Phàm."
"Ta chưa từng nghe nói đến Thanh Vân Tông." Ánh mắt Kim Dục dò xét.
Tô Bất Phàm mỉm cười:"Vậy có lẽ là do ngươi kiến thức nông cạn."
Kim Dục cũng không giận, tiếp tục hỏi:"Ngươi là luyện đan sư? Cấp bậc gì, nói miệng những thứ này vô dụng, có huy chương đan sư chứng minh không? Kỹ thuật luyện đan thế nào?"
Tô Bất Phàm nghiêm túc đáp:"Luyện đan sư cấp Thiên sư, còn về huy chương đan sư... không có."
Phương pháp chứng minh cấp bậc của mỗi đan sư là đến Hiệp hội luyện đan chứng nhận, nếu chứng nhận thành công sẽ được cấp huy chương đan sư, màu sắc huy chương của các cấp bậc khác nhau sẽ khác nhau.
Hắn vì quá bận rộn, cộng thêm cảm thấy không cần thiết, cho nên vẫn luôn chưa từng đến Hiệp hội luyện đan chứng nhận.
Một tiếng cười nhạo truyền đến.
Là Lâm Chiêu, gã châm chọc nhìn Tô Bất Phàm. Vừa nãy bị c.h.ử.i như ch.ó, lúc này coi như bắt được cơ hội chế nhạo hắn, hóa thân thành cây b.ắ.n đậu trong Plants vs Zombies, pằng pằng pằng xả ra một tràng.
"Ha, ta còn tưởng ngươi là luyện đan sư cao cấp gì?! Hóa ra ngay cả chứng nhận cũng không có! Nếu ai cũng giống như ngươi, tùy tiện nói vài câu là xong, vậy trên đời này cũng không thiếu luyện đan sư rồi!"
Giọng điệu gã khoa trương, gần như là nhảy ra chỉ trích Tô Bất Phàm.
Dư Sương Sương:"..."
Thật ấu trĩ.
Nằm ngoài dự liệu là, không đợi mấy người lên tiếng, ngược lại Kim Dục cau mày, lạnh lùng quét mắt về phía Lâm Chiêu.
Biểu cảm giọng điệu, chẳng khác gì đang huấn luyện ch.ó nhà mình:"Đệ t.ử của Lăng Vân Tông? Quý tông chính là dạy đệ t.ử đối nhân xử thế như vậy sao? Ta đang nói chuyện với Tô công t.ử, ngươi đột nhiên xen mồm vào làm gì?"
Lâm Chiêu rụt cổ, bị nói đến đỏ bừng mặt.
Khốn nỗi lại không dám phản bác lại.
Lăng Vân Tông tuy đã là tiên môn có số có má, nhưng so với Tứ đại thế gia, vẫn kém hơn vài phần.
Dư Sương Sương liếc nhìn Dư Uyển Thanh, xem ả có phản ứng gì.
Nếu không ngoài dự liệu của nàng, thì nữ chính lúc này chắc chắn lại muốn tỏa sáng sức hút của mình rồi...
Ý nghĩ này vừa xẹt qua.
Dư Uyển Thanh ở đối diện đã có hành động, ả hơi khom lưng với Kim Dục, ánh mắt long lanh ngấn nước, dịu dàng lên tiếng.
"Kim đại công t.ử, sư đệ ta có nhiều mạo phạm, mong ngài đừng để bụng, ta thay đệ ấy xin lỗi ngài."
Nào ngờ, Kim Dục căn bản không ăn bộ này:"Không cần."
"Ta lặp lại lần nữa, lúc ta nói chuyện, hai vị đừng xen mồm vào nữa, nếu không ta thật sự sẽ nghi ngờ, đệ t.ử quý tông có phải đều không có quy củ như vậy không."
Lời này của hắn nói không chút lưu tình, vô cùng cương trực công chính, ngay cả lão quản gia ở bên cạnh cũng không dám ho he.
Dư Uyển Thanh trực tiếp bị c.h.ử.i cho ngây người.
Với tư cách là nữ chính hải vương mang hào quang nhân vật chính, rõ ràng cũng chưa từng nhận được đãi ngộ như vậy.
Một bên, Dư Sương Sương đầy hứng thú nhìn cảnh tượng này.
Có thể thấy, vị Kim đại công t.ử này, là một người khá tuân thủ khuôn phép, nhất cử nhất động đều giống như dùng thước đo ra vậy, biểu cảm thần thái, ngay cả tóc cũng chải chuốt tỉ mỉ, vô cùng tuân thủ lễ nghi.
Một người yêu cầu bản thân đến mức cực hạn như vậy, đối với người khác cũng chẳng kém là bao.
Hắn không hề vội vàng yêu cầu Tứ sư huynh chữa trị, mà cẩn thận dò hỏi tính chuyên môn của Tứ sư huynh.
Dư Sương Sương lại thấy Tô Bất Phàm lấy ra vài lọ đan d.ư.ợ.c:"Tuy không có huy chương đan sư, nhưng đây là đan d.ư.ợ.c ta luyện chế, có thể chứng minh ta không nói dối."
Ố ồ.
Tránh ra một chút, Tứ sư huynh của nàng chuẩn bị ra vẻ rồi.
Chỉ thấy Kim Dục ở đối diện đưa tay nhận lấy.
Vừa mở bình sứ ra, linh lực nồng đậm trực tiếp phả vào mặt, mang theo sức mạnh an ủi khiến toàn thân người ta sảng khoái, chỉ là...
Mùi vị có chút kỳ lạ.
Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là, khi Kim Dục đổ đan d.ư.ợ.c vào lòng bàn tay, tất cả mọi người đều nhìn thấy trên đan d.ư.ợ.c khắc ba đạo đan văn!
Thượng cổ đan văn cực kỳ hiếm thấy, càng đừng nói đến là ba đạo đan văn, loại đan d.ư.ợ.c này ở bên ngoài tuyệt đối là có giá mà không có hàng, đây còn là đan d.ư.ợ.c thất phẩm, tuyệt đối là cực phẩm!