Hiệu quả sau khi sử dụng thuật pháp Đạp Phong Hành này, lại cực kỳ giống với gia tốc lệnh ý sơ giai của Hành Tự Lệnh.
Mặc dù Hành Tự Lệnh không giải thích rõ nguyên lý tạo ra hiệu quả của chữ lệnh, nhưng khi sử dụng lệnh ý sơ giai, Lục Linh Du cũng có thể cảm nhận được lực đẩy của linh khí từ phía sau.
Chỉ có điều lệnh ý của Hành Tự Lệnh không chỉ tạo ra lực phản lực phía sau, mà ngay cả lực cản không khí ở phía trước và trên con đường mà ý thức nàng muốn đi tới cũng bị phá vỡ.
Nhưng điểm khác biệt lớn nhất vẫn là: Đạp Phong Hành dựa vào việc vận chuyển linh khí để thi triển thuật pháp, còn Hành Tự Lệnh lại dựa vào tinh thần lực.
Hiệu quả cũng hiển nhiên thấy rõ, dùng tinh thần lực thôi động mang lại kết quả tốt hơn nhiều so với vận chuyển linh lực.
Rõ ràng, Hành Tự Lệnh cao cấp hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, nguyên lý của Đạp Phong Hành cũng mang lại cho Lục Linh Du một nguồn cảm hứng: Không cần trói buộc với Cửu Lệnh Bí Chúc, vẫn có thể sử dụng phương pháp lệnh ý sơ giai của Hành Tự Lệnh.
Đó chính là trong lúc thi triển Đạp Phong Hành, kết hợp thêm sự thôi động của tinh thần lực.
Điều này đối với Lục Linh Du thực ra chẳng cần thiết lắm, nhưng nếu thực sự khả thi, Ngũ sư huynh có thể dùng được a!
Đúng lúc Tô Tiện cũng nhìn thấy Lục Linh Du thành công, lập tức gào thét: “Tiểu sư muội, sao muội làm một lần là thành công luôn vậy!”
Hắn đã thử ba lần rồi đấy.
“Nhưng sư huynh ta cũng không phải dạng vừa đâu.”
Hắn vận khí từ đan điền, phát động lần nữa. Lần này rốt cuộc cũng thành công, cả người v.út một tiếng lao vọt đi, lao thẳng đến tận cửa viện phía sau.
“Ha ha ha. Tiểu sư muội, ta cũng thành công rồi.”
Tuy không lao xa và nhanh bằng tiểu sư muội, cơ thể cũng vì chưa quen với tốc độ cao này mà hơi lảo đảo nghiêng ngả, nhưng ít ra không bị ngã sấp mặt. Luyện thêm vài lần là ổn thôi, trăm hay không bằng tay quen mà.
Hơn nữa, rảnh rỗi sinh nông nổi mới đi so đo thiên phú với tiểu sư muội.
Hắn chạy thẳng về trước mặt Lục Linh Du: “Tiểu sư muội, ngoài việc phát động theo pháp quyết, còn có bí quyết gì không?”
“Bí quyết thì đúng là có. Đúng rồi Ngũ sư huynh, công pháp tinh thần lực mà Càn Nguyên Tông đưa trước đây huynh vẫn luôn luyện tập chứ, hiện tại tinh thần lực thế nào rồi?”
“Tinh thần lực?” Tô Tiện sửng sốt một chút, “Lẽ nào bí quyết này liên quan đến cường độ tinh thần lực?”
Cho dù hắn vẫn luôn luyện tập, nhưng so với tiểu sư muội thì còn kém xa a.
Không, không chỉ kém tiểu sư muội, so với đám đồng song ở Đinh Ưu ban chắc cũng kém xa.
Ai bảo người ta tu vi cao hơn hắn, tuổi tác cũng lớn hơn hắn chứ.
“Có liên quan nhất định, nhưng cũng không tuyệt đối.”
Lục Linh Du đem điểm tương đồng giữa Đạp Phong Hành và lệnh ý sơ giai của Hành Tự Lệnh mà nàng vừa ngộ ra kể lại.
“Phát động lệnh ý sơ giai của Hành Tự Lệnh tiêu hao tinh thần lực không lớn, muội nghĩ chỉ cần đạt đến tiêu chuẩn đó là được.”
Tô Tiện lập tức trợn tròn mắt.
“Hành Tự Lệnh?”
Đó chính là tuyệt chiêu tủ của tiểu sư muội đấy, phải biết là mỗi lần chạy trốn, hắn hâm mộ tiểu sư muội muốn c.h.ế.t.
Cái dáng vẻ đến đi như gió, độc lĩnh phong tao đó.
Tô Tiện lập tức nhe răng cười toe toét: “Ta cũng có thể sao?”
“Thử xem sao.”
“Nhưng Ngũ sư huynh, huynh phải đợi muội thử thêm vài lần đã.” Nàng phải tìm ra cách tinh thần lực tác động cụ thể như thế nào khi phát động Hành Tự Lệnh.
Tô Tiện đương nhiên không có ý kiến.
Hai người ở hậu viện, một người cảm ngộ xem làm thế nào để tinh thần lực giúp người khác cũng có thể kết hợp với Đạp Phong Hành, một người không ngừng thử nghiệm Đạp Phong Quyết còn đang nửa sống nửa chín.
Cố gắng sao cho chỉ cần tiểu sư muội nói cho hắn bí quyết, hắn có thể lập tức thi triển ra ngay.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Lục Linh Du thậm chí bỏ qua cả bữa trưa và buổi rèn thể trong ngày, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, nàng mới dừng lại.
“Ngũ sư huynh, muội biết rồi!”
Tô Tiện cực kỳ nịnh nọt đưa qua một cái đùi thỏ hắn vừa nướng xong.
“Tiểu sư muội vất vả rồi, ăn hai miếng trước đi. Đây là thỏ hoa tiêu đặc sản của dãy núi Khung Đỉnh mà ta vừa bảo Tiểu Khôi Khôi bắt ở núi sau đấy, nghe nói vừa mềm vừa tươi.”
Lục Linh Du cũng không khách sáo, nhận lấy đùi thỏ c.ắ.n mạnh hai miếng.
“Ừm, quả nhiên không tồi. Ngon lắm.”
“Thêm cái nữa đi.”
Tô Tiện cực kỳ hào phóng: “Còn hơn nửa con cơ, cho muội hết đấy.”
Sau khi ba chân bốn cẳng ăn sạch thịt thỏ, Lục Linh Du lau tay thật sạch sẽ, lúc này mới bắt đầu nói về phương pháp sử dụng tinh thần lực mà nàng cảm ngộ được.
Tô Tiện nghe cực kỳ chăm chú.
Nhưng thử liên tục mấy chục lần đều không nắm được phương pháp, ngược lại vì phải kiêm cố cả tinh thần lực, dẫn đến việc ngay cả hiệu quả của Đạp Phong Hành thuần túy hắn cũng không thi triển ra được.
Làm hắn có chút nghi ngờ chỉ số thông minh của mình.
Thu Lăng Hạo vội vã chạy về đúng lúc nhìn thấy cảnh này.
Hắn vô tình chế nhạo.
“Không phải chứ, một cái Đạp Phong Hành đơn giản mà cũng luyện thành cái dạng quỷ này sao?”
Hắn cực kỳ đắc ý: “Bảo đệ đi canh chừng cùng ta đệ nhất quyết không đi. Đáng đời!”
Mặc dù chuyện này chẳng liên quan gì đến việc luyện Đạp Phong Hành ra sao, nhưng cũng không cản trở việc hắn hả hê trên nỗi đau của người khác.