Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 83: Ta Thừa Nhận Cô Rất Nổi Tiếng

Cuộc chiến giữa Chu Hành Vân và Diệp Thanh Hàn không phải người khác có thể xen vào, đây là lần đầu tiên hai người đối đầu theo đúng nghĩa, trong lòng Diệp Thanh Hàn hơi trầm xuống, nhìn chằm chằm vị trí của Chu Hành Vân.

Trong chớp mắt hai đạo kiếm khí khác nhau va chạm tạo ra tiếng ma sát kịch liệt, uy áp rợp trời rợp đất bao trùm khu vực này, chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi đã thăm dò lẫn nhau mười mấy chiêu.

Sau khi Diệp Thanh Hàn giao thủ với hắn, nhạy bén ý thức được điểm bất thường, "Kiếm của ngươi hình như hơi không nghe lời?"

Kiếm của Chu Hành Vân Diệp Thanh Hàn đã sớm nghe danh, là một thanh linh kiếm, nghe nói đã mở linh trí, chỉ bàn về v.ũ k.h.í, Huyền Kiếm bình thường trong tay Diệp Thanh Hàn đã kém một bậc lớn.

Chu Hành Vân trả lời: "Nó hơi phản nghịch."

Đoạn Trần Kiếm là do tổ tiên gia tộc họ Chu truyền lại, mỗi một kiếm chủ được chọn chính là gia chủ tương lai của gia tộc bọn họ.

Đoạn Trần không muốn phối hợp với hắn, nhưng ngoại trừ Chu Hành Vân có thể rút ra, ai cũng không được.

Muốn ra khỏi vỏ chỉ có thể bị Chu Hành Vân cầm trong tay.

"Đoạn Trần vậy mà không muốn thừa nhận hắn?" Trưởng lão Vấn Kiếm Tông kinh ngạc: "Thảo nào. Một người một kiếm phối hợp với nhau không có ăn ý. Phạn Phạn a, tình trạng này của hắn duy trì bao lâu rồi?"

Tần Phạn Phạn bị hỏi: "..." Cái này ông làm sao mà biết.

Thực tế sự hiểu biết của ông đối với mỗi đệ t.ử này chỉ giới hạn ở chỗ, một đứa cả ngày bày nát, một đứa tiện hề hề, một đứa thích luyện đan độc người, một đứa ngày nào cũng xuống núi chơi, đứa khác thì suốt ngày lấy việc treo cổ làm sở thích.

Đối với việc bọn họ giỏi cái gì, không giỏi cái gì, Tần Phạn Phạn mù tịt.

Chúc Ưu sau khi hai người tạm thời tách ra, lúc này mới có gan sáp tới, thử can ngăn.

"Đợi đã."

"Ta đi họp với huynh ấy một chút." Nói xong Chúc Ưu cười thân thiện với mấy người Trường Minh Tông, hỏa tốc kéo Diệp Thanh Hàn đi.

Hai người tìm một chỗ yên tĩnh, Chúc Ưu nhìn thoáng qua hướng Vân Thước, giọng điệu bình thản: "Khế ước thú của Diệp Kiều bị Vân Thước ném xuống, Trường Minh Tông tức giận rất bình thường."

"Đây không phải đ.á.n.h hội đồng." Cô nghiêm túc giải thích: "Đây chỉ là báo thù."

Diệp Thanh Hàn nhíu mày, hắn không rõ ngọn nguồn sự việc, chỉ nhìn thấy Diệp Kiều dẫn theo một đám người hội đồng Vân Thước.

Trên khuôn mặt không cảm xúc của thiếu niên xuất hiện chút do dự, vẫn nói: "Vân Thước là con gái."

Bị một đám người vây quanh đ.á.n.h, thích hợp sao?

Chúc Ưu không nhịn được nữa, hét lên: "Nhưng Diệp Kiều cũng là con gái mà, huynh không thể vì cô ấy ngày nào cũng lấc cấc mà bỏ qua giới tính của cô ấy a."

Chúc Ưu sợ Diệp Thanh Hàn còn ngốc nghếch đứng đó làm sứ giả hộ hoa, mở ngọc giản ra, ghé sát mặt Đại sư huynh, nhắc nhở hắn: "Huynh xem, Vấn Kiếm Tông chúng ta bây giờ đều xếp hạng tư rồi."

Diệp Thanh Hàn xem trọng vinh dự tông môn, nhìn thấy thứ hạng trên ngọc giản, lông mày đều nhíu c.h.ặ.t vào nhau.

"Đúng vậy Đại sư huynh." Sở Hành Chi cũng gia nhập vào, khổ tâm khuyên nhủ: "Vân Thước chỉ là bị đ.á.n.h một trận, nhưng nếu Vấn Kiếm Tông chúng ta còn thua tiếp, có thể danh hiệu đệ nhất tông năm nay thật sự phải đổi chủ rồi."

"Mau đi thôi."

Ba người Vấn Kiếm Tông hỏa tốc rút lui, bớt đi Diệp Thanh Hàn vướng bận, vậy nơi này hoàn toàn là thiên hạ của Trường Minh Tông bọn họ rồi.

Mộc Trọng Hi tỉnh táo lại, "Nhanh nhanh nhanh, bóp nát thẻ thân phận của cô ta. Mời cô ta ra ghế dự bị uống trà."

Hai người đang cãi nhau cũng hoàn hồn.

Tống Hàn Thanh không muốn dính líu vào chuyện này, nhưng trước đó có thể tìm thấy Thanh Tâm Thảo toàn bộ nhờ Vân Thước, hắn chỉ đành miễn cưỡng đè nén hỏa khí, "Ta bảo cô ấy xin lỗi các ngươi."

Minh Huyền giật lấy giới t.ử đại của Vân Thước, lục lọi, quả nhiên tìm thấy thẻ thân phận, hắn lắc đầu, giọng điệu đạo đức giả: "KFC của bọn ta, đến bây giờ vẫn chưa rõ tung tích. Cô ta xin lỗi thì có ích gì?"

"Ngươi cảm thấy sư muội ngươi đáng giá bao nhiêu tiền?" Mộc Trọng Hi hỏi ngược lại.

Tống Hàn Thanh nghẹn họng.

Nguyệt Thanh Tông bọn họ có tiền, nhưng không có nghĩa là chịu nổi đám người Trường Minh Tông này hết lần này tới lần khác tống tiền a.

"Các ngươi lại không tổn thất gì!" Tô Trọc nói, cuối cùng người bị đ.á.n.h t.h.ả.m nhất rõ ràng là tiểu sư muội bọn họ.

Mộc Trọng Hi: "Tinh thần chúng ta bị tổn thương rồi."

"..."

Tống Hàn Thanh hận không thể dùng ánh mắt đ.â.m c.h.ế.t Vân Thước cái đồ chuyên gây chuyện thị phi này, hắn hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Ngươi bảo cô ấy điểm chỉ."

Giấy nợ loại đồ vật này oan có đầu nợ có chủ, Tống Hàn Thanh không thể nào đi làm cái kẻ ngốc nghếch chịu trận này.

Vân Thước dưới sự ép buộc của tất cả mọi người, nước mắt rơi thành chuỗi, cô ta sắp hận c.h.ế.t những người này rồi, cũng có thể tưởng tượng ra mình mất mặt lớn như vậy, sau khi ra ngoài những tu sĩ đó chỉ trỏ mình sẽ là cảnh tượng gì.

Nói cho cùng, ai bị loại khỏi bí cảnh trước thì người đó một mình ngồi trên ghế dự bị cảm nhận sự khó xử.

Lúc cô ta chuẩn bị điểm chỉ, Mộc Trọng Hi đột nhiên rút giấy nợ về.

"Đợi đã."

"Chúng ta đổi ý rồi."

"Ngươi vẫn là cút đi thì hơn."

Dưới ánh mắt không dám tin của Vân Thước, Diệp Kiều quơ quơ thẻ thân phận trong tay, tiêu sái nói: "Tạm biệt."

Vân Thước có ngu đến mấy cũng biết mấy người Trường Minh Tông này căn bản là đang đùa giỡn mình!

Mắt tai cô ta sắp rỉ m.á.u, dưới sự sỉ nhục và tủi thân tăng thêm, khiến Vân Thước lại tức giận đến mức phun ra một ngụm m.á.u.

Cùng với thẻ thân phận bị bóp nát, trận pháp truyền tống đưa Vân Thước ra ngoài, Tống Hàn Thanh không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy hắn được giải thoát rồi.

Cản cũng cản rồi, cản không được cũng không thể trách hắn, Tống Hàn Thanh liếc nhìn Tô Trọc: "Chúng ta đi."

Hai người vừa cãi nhau xong, Tô Trọc nhìn thấy tiểu sư muội yêu dấu của mình biến mất, có chút thất hồn lạc phách.

Tống Hàn Thanh cười khẩy: "Lưu luyến không quên như vậy, hay là ngươi cũng xuống đó bầu bạn với cô ấy?"

Tô Trọc đương nhiên không thể nào bồi Vân Thước bị loại, nếu không sau khi ra ngoài nước bọt của những người thích Nguyệt Thanh Tông cũng có thể dìm c.h.ế.t mình, nói hắn không coi trọng Đại Bỉ các loại.

Bên phía Bích Thủy Tông không xen vào chuyện này, bọn họ đã nhìn thấy toàn bộ quá trình, vì vậy đối với việc Vân Thước bị loại ngược lại không hề bất ngờ.

"Ngươi nói xem Vân Thước không có việc gì đi chọc Diệp Kiều làm gì." Miểu Miểu khoanh tay, cảm thán.

Vân Thước đi rồi, Tầm Bảo Thú tự nhiên cũng đi theo cô ta, nói cách khác Nguyệt Thanh Tông đã không còn năng lực dẫn dắt bọn họ tìm linh thực nữa, Tư Diệu Ngôn không chút do dự nói: "Vậy hợp tác đến đây là kết thúc đi."

Liên minh nhựa nilon của hai tông hoàn toàn tan vỡ.

"Vậy chúng ta đi tìm nhóm Diệp Kiều kết minh thì sao?" Miểu Miểu hưng phấn hẳn lên, "Tiết Dư không có ở đây, vậy chúng ta chẳng phải có thể đi theo một người làm quan cả họ được nhờ sao?"

"..." Câu thành ngữ kỳ dị này, khiến mấy vị sư tỷ sư huynh cạn lời ngoái nhìn lại.

Tứ sư huynh của Bích Thủy Tông lên tiếng: "Ta đi nói chuyện hợp tác với nhóm Diệp Kiều."

Những người khác đều không có ý kiến.

Diệp Kiều đang trầm tư về chuyện cốt truyện gốc, nguyên chủ trong tiểu thuyết có tình tiết bị đào linh căn, vậy sau khi mình rời đi không làm công cụ nhân này nữa, linh căn của Vân Thước được tu bổ lại bằng cách nào?

Dùng linh thực?

"Ta phát hiện một vấn đề." Ngay lúc Diệp Kiều đang như có điều suy nghĩ, giọng Minh Huyền nghiêm túc vang lên.

"Hửm?"

Mấy người nghi hoặc nghiêng đầu, tưởng Minh Huyền phát hiện ra chuyện gì bất thường.

Minh Huyền thành khẩn nói: "Ta phát hiện tiểu sư muội lúc không nói chuyện, trông cũng khá xinh đẹp."

Mộc Trọng Hi hiếm khi tán thành.

Lúc Diệp Kiều không nói chuyện đứng ở đó, mày mắt khẽ rủ, thường phục màu xanh đậm, dáng vẻ yên tĩnh, cực kỳ giống tiểu sư tỷ thanh lãnh xuất trần của nhà nào đó.

"Các huynh có ai quan tâm đến sống c.h.ế.t của Tiết Dư không?" Diệp Kiều sửng sốt, không ngờ mấy người lại bẻ lái chủ đề nghiêm trọng như vậy, cô lắc đầu cảm thán: "Đúng là thế phong nhật hạ, lòng người bạc bẽo, không có nửa điểm tình nghĩa đồng môn."

Bị cô nhắc nhở như vậy, mấy vị sư huynh chậm tiêu vội vàng móc ngọc giản ra, xác nhận lại Tiết Dư vẫn còn sống sờ sờ.

Bốn người Trường Minh Tông đang đ.á.n.h lộn hội đồng, Tiết Dư vẫn đang một mình lang thang.

Vận khí của hắn không tính là quá tốt, nửa đường liền đụng phải người của Thành Phong Tông.

Tần Hoài: "Thật trùng hợp."

Tiết Dư mỉm cười: "Quá trùng hợp rồi." Xui xẻo c.h.ế.t đi được.

Mắt Tần Hoài sáng lên, không ngờ buồn ngủ lại có người đưa gối, hắn bị môi trường Hỏa Diệm Sơn này làm cho tâm phiền khí táo, cộng thêm bí cảnh này thỉnh thoảng sẽ có ảo giác nhảy ra mê hoặc người, thức hải yếu ớt hoặc không kiên định rất dễ lạc lối.

Nhóm người Thành Phong Tông mới ngày thứ hai đã bị hành cho trạng thái đều rất tệ.

Vốn định giao dịch với Bích Thủy Tông, ai ngờ Nguyệt Thanh Tông nhanh chân hơn một bước, Tần Hoài nhìn thấy Tiết Dư chẳng khác nào nhìn thấy ốc đảo trong sa mạc, mắt đều phát xanh: "Thanh Tâm Đan có không?"

Tiết Dư quả quyết nói: "Không có, nghèo."

Hắn đương nhiên là có.

Nhưng phải tiết kiệm một chút để dành cho người tông mình dùng, đám người Thành Phong Tông kia nghĩ cũng đừng nghĩ.

Tần Hoài không tin: "Vậy ta xem giới t.ử đại của ngươi một chút?"

Phi.

Đồ không biết xấu hổ.

"Không thể nào." Tiết Dư thấy Tần Hoài bày ra tư thế rục rịch muốn xông lên cướp, trong chớp mắt, hắn đột nhiên bùng nổ linh cảm, bình tĩnh lên tiếng: "Ta cảnh cáo ngươi, ngươi mà ép ta, ta sẽ c.h.ế.t cho ngươi xem."

Hắn nói xong liền cầm thẻ thân phận lên định bóp.

"..."

Lời cảnh cáo tự sát này Tần Hoài vạn vạn không ngờ tới.

Tiết Dư phát hiện có tác dụng, trong lòng bay nhanh bắt đầu suy nghĩ đối sách.

Chiêu này của hắn vẫn là học từ Chu Hành Vân.

Người của Thành Phong Tông dám cướp giới t.ử đại của hắn, hắn lúc này liền tự sát cho bọn họ xem.

Đôi mắt thiếu niên trong trẻo, giọng điệu u ám cảnh cáo: "Chúng ta đều là Kim Đan, ngươi có thể xem xem là tốc độ của các ngươi nhanh, hay là tốc độ bóp của ta nhanh."

Tần Hoài phản ứng có nhanh hơn nữa cũng không chống lại được thức hải của Tiết Dư mạnh hơn bọn họ, hoàn toàn có thể trong khoảnh khắc bọn họ ra tay bóp nát thẻ thân phận bị truyền tống đi.

Đừng nói Thanh Tâm Đan, đến lúc đó cái gì cũng không còn.

Hơn nữa, Trường Minh Tông có hai Phù tu, trên người Tiết Dư tuyệt đối có bùa phòng ngự do Minh Huyền và Diệp Kiều đưa, lỡ như không thành công thì được không bù mất.

Nụ cười của Tần Hoài cứng đờ, thần sắc đều có chút gượng gạo: "Bình tĩnh, bình tĩnh, có chuyện từ từ nói."

Đoạn Hoành Đao thấy Tiết Dư vẻ mặt không cảm xúc, tựa hồ không muốn giao lưu với bọn họ, giọng điệu cố gắng trở nên thân thiện hơn một chút, "Là thế này, chúng ta chưa từng nghĩ tới việc cướp giới t.ử đại của ngươi, chúng ta cũng có thể trao đổi đồng giá không phải sao?"

"Ta ở đây có đủ loại pháp khí, chúng ta trao đổi, trao đổi luôn được chưa?"

Lời này nói ra Đoạn Hoành Đao đều muốn thổ huyết, vốn định tay không bắt sói, dù sao Tiết Dư một Đan tu cũng chẳng tạo thành uy h.i.ế.p gì.

Kết quả hắn vậy mà lại chơi chiêu này.

Nói chia làm hai ngả, vì Tam sư huynh không có ở đây, nhóm Diệp Kiều chuẩn bị xuất phát đi tìm người trước, Bích Thủy Tông sau khi đau xót mất đi một đối tượng kết minh, cũng đặt ánh mắt lên người nhóm Diệp Kiều, muốn nói chuyện kết minh với Trường Minh Tông.

"Có muốn kết minh với bọn họ không?"

Bốn người lại bắt đầu họp.

Mộc Trọng Hi nói: "Thôi đi, còn phải bảo vệ bọn họ."

Chu Hành Vân: "Bọn họ là Đan tu."

Điều này Diệp Kiều ngược lại tán thành, "Kết minh với bọn họ, trên đường chúng ta có thể ăn ké đan d.ư.ợ.c rồi."

Đan d.ư.ợ.c khá đắt, đan d.ư.ợ.c cô và Tiết Dư luyện ra có thể không trụ được đến lúc bí cảnh kết thúc, nhưng nếu hợp tác với Bích Thủy Tông thì khác, trên đường hoàn toàn có thể đi theo ăn chực uống chực.

"Được." Diệp Kiều mỉm cười, "Hợp tác vui vẻ."

Miểu Miểu lập tức hớn hở nói: "Hợp tác vui vẻ!"

Diệp Kiều trước đó từng hợp tác với Diệp Thanh Hàn, nhưng lúc đó đều là mỗi người một tâm tư, muốn lợi dụng lẫn nhau xong rồi loại bỏ, lúc đó cũng là ngày cuối cùng của bí cảnh đều lấy việc hợp tác giải quyết tông môn đối thủ làm chủ.

Bây giờ tình hình đã có sự khác biệt.

Hai tông là hợp tác đàng hoàng, tự nhiên là phải tìm một người đứng đầu để dẫn đội, mấy người Trường Minh Tông nghe vậy, chậm rãi chuyển ánh mắt lên người Diệp Kiều.

"Muội ấy dẫn đội." Mấy vị sư huynh đồng thanh.

Diệp Kiều: "..."

"Để ta dẫn đội đi." Tam sư huynh của Bích Thủy Tông đứng ra, hắn chủ động tự giới thiệu: "Ta tên Liễu Uẩn."

Diệp Kiều nhìn thấy hắn, đ.á.n.h giá một vòng xong, lễ phép nói: "Xin chào."

"Diệp Kiều." Liễu Uẩn gật đầu, nói, "Ta thừa nhận cô rất nổi tiếng, nhưng cô dù sao cũng không phải Đan tu, ta rất hiểu bí cảnh này, cứ đi theo ta là được."

Diệp Kiều nghe vậy qua loa đáp một tiếng: "Cảm ơn." Cô còn không biết mình nổi tiếng rồi đấy.

Minh Huyền mấp máy môi, "Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi muốn tới dẫn đội?"

Liễu Uẩn cười khẩy: "Tình hình bây giờ, không phải Đan tu chúng ta dẫn đội, chẳng lẽ là Phù tu các ngươi?"

Thấy Minh Huyền còn muốn phản bác, Diệp Kiều trực tiếp cản lại, "Được thôi."

Dù sao Bích Thủy Tông nhiều đan d.ư.ợ.c, nếu hắn muốn dẫn đội thì để hắn dẫn.

Bốn ngàn chín, làm tròn lên chính là năm ngàn rồi

Chương 83: Ta Thừa Nhận Cô Rất Nổi Tiếng - Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia