"Việc này các con cứ biết vậy là được, từ giờ đến lúc thi đấu chính thức còn nửa tháng nữa, ngày thường cứ việc tu luyện bình thường, vi sư sẽ đi thương lượng với các vị chưởng môn khác xem sao."
Ngụy Thừa Phong nói xong định đuổi mọi người đi.
Tiếc là chưa kịp rời khỏi phòng.
Ngọc giản của Ngụy Thừa Phong lại "leng keng" vang lên mấy tiếng.
Ông đ.á.n.h ra một luồng linh tức để xem.
Lập tức cười lạnh một tiếng.
Lý trưởng lão và Vu trưởng lão cũng nghé mắt xem ké.
Lý trưởng lão chán nản: "Xem ra Chưởng môn sư huynh không cần phải ra khỏi cửa nữa rồi."
Vu trưởng lão tức giận đến mức bốc hỏa: "Đám người không có cốt khí kia, thế mà đã đồng ý rồi."
"Hừ hừ, quả nhiên, lời của đám lão già kia một câu cũng không thể tin được."
Hôm qua còn nói cái gì mà ngàn năm mới có một lần, cuối cùng cũng dẫm được Vô Cực Tông xuống dưới chân.
Còn nói nhờ có Thanh Miểu Tông, sau này mọi người đều là huynh đệ một nhà.
Đã là huynh đệ một nhà thì đương nhiên phải đồng tâm hiệp lực, cùng nhau nỗ lực để Vô Cực Tông nếm mùi đứng bét bảng.
Thế mà mới trôi qua bao lâu chứ.
Cư nhiên đã đồng ý với quy tắc mới của Vô Cực Tông.
"Vậy giờ phải làm sao ạ?" Tô Tiện xụ mặt hỏi.
"Còn làm sao được nữa, mặc kệ đời thôi." Vu trưởng lão hậm hực.
"Bọn họ rõ ràng là ghen tị với chúng ta, muốn xem trò cười của chúng ta đây mà."
"Mấy cái quy định này đều nhắm vào chúng ta, không biết điểm số thi đồng đội của chúng ta có bù đắp nổi số điểm bị mất ở phần thi cá nhân không nữa."
"..."
Mọi người mỗi người một câu.
Ai nấy đều mặt mày ủ dột.
Lục Linh Du chống cằm suy nghĩ một hồi, đột nhiên lên tiếng: "Sư phụ, nếu quy tắc thay đổi lớn như vậy, thì danh sách nhân viên dự thi chắc cũng không thể tính theo bản đăng ký cũ được chứ ạ?"
Nếu các tông môn khác đã chấp nhận sự thay đổi của Vô Cực Tông, thì một mình Thanh Miểu Tông phản đối cũng vô dụng.
Nhưng quy tắc đã đổi.
Thì kế hoạch của họ cũng có thể đổi theo mà.
Ngụy Thừa Phong ngẩn ra: "Chắc chắn là không tính theo bản cũ rồi."
Vô Cực Tông đưa ra nhiều thay đổi như vậy, đơn giản là muốn lâm thời nhét thêm những đệ t.ử vốn không định tham gia các môn Phù, Trận, Đan, Khí vào.
Họ đổi quy tắc thì được.
Nhưng về mặt hình thức, vẫn phải tỏ ra công bằng.
Không thể chỉ cho phép Vô Cực Tông nhét người mà không cho các tông môn khác đăng ký thêm.
"Tiểu Lục có ý tưởng gì sao?"
Lục Linh Du kéo tay áo Ngụy Thừa Phong, cười tủm tỉm nói nhỏ vào tai ông.
"Nếu đã phải nhét thêm người, vậy chúng ta cũng tham gia hết đi. Hơn nữa, còn chưa thi mà, chưa chắc chúng ta đã thua bọn họ đâu."
Cơ chế tính điểm thi cá nhân sau khi bị Vô Cực Tông sửa đổi đã khác hẳn với thi đồng đội.
Thi đồng đội là tính điểm theo thứ hạng.
Lấy ví dụ trận chiến trên đỉnh núi cuối cùng.
Thanh Miểu Tông có 120 ấn ký đăng đỉnh, đứng thứ nhất, được 120 điểm.
Thanh Dương Kiếm Tông có 41 ấn ký đăng đỉnh, đứng thứ hai, được 100 điểm.
Theo lý mà nói, 120 ấn ký gần như gấp ba lần 41 ấn ký, nhưng điểm số chỉ chênh nhau 20 điểm.
Đó là quy tắc tính điểm theo thứ hạng, nhìn thì có vẻ không công bằng, nhưng đành chịu.
Nguyên bản thi cá nhân cũng tính điểm theo thứ hạng.
Nhưng Vô Cực Tông vì tư tâm đã cưỡng ép sửa quy định, thêm vào hạng mục chiến đấu, như vậy điểm số của mỗi người sẽ không còn dựa vào thứ hạng nữa.
Nói một cách nghiêm túc, chỉ cần một người đủ mạnh, số điểm họ kiếm được có khi còn nhiều hơn mười người khác cộng lại.
Điều này đã tạo ra không gian để họ ứng phó.
Ngụy Thừa Phong sửng sốt, ngay sau đó dường như nghĩ ra điều gì.
Đôi mắt ông trợn tròn.
"Ý con là, ở môn Đan đạo..."
Điều đầu tiên ông nghĩ đến chính là những đan phương mà tiểu đồ đệ cung cấp, cùng với quy trình luyện đan theo kiểu dây chuyền sản xuất.
Mấy môn khác chưa bàn tới, nhưng riêng Đan đạo, họ không phải là hoàn toàn không có sức phản kháng.
Nhưng nghĩ lại, Vô Cực Tông dám định ra quy tắc như vậy, chắc chắn trong tay họ có nguyên liệu tốt.
Phải biết rằng giá trị của đan d.ư.ợ.c Cực phẩm và đan d.ư.ợ.c trung hạ phẩm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Dù họ có lấy số lượng bù chất lượng, e rằng luyện cả mấy bồn cũng chẳng bằng người ta luyện một lò.
"Nhưng sư phụ, người nghĩ Vô Cực Tông có thể lấy ra được bao nhiêu nguyên liệu tốt chứ?"
Luyện đan không phải chuyện một sớm một chiều.
Dù Vô Cực Tông có đồ tốt, họ có dám tùy tiện đưa cho một kẻ hoàn toàn không biết luyện đan không?
Số người kiêm tu Đan đạo của Vô Cực Tông cũng chỉ có hai ba người thôi.
Nhưng Thanh Miểu Tông của họ thì có thể cho toàn bộ đệ t.ử cùng luyện đan nha.
Dù có thực sự thua Vô Cực Tông, thì cũng không đến mức thua quá t.h.ả.m.
"Đúng vậy!"
Ngụy Thừa Phong cảm thấy tảng đá lớn trong lòng đột nhiên nhẹ bớt đi phần nào.
Dưới sự gợi ý của Lục Linh Du, ông nheo mắt lại, đầu óc bắt đầu xoay chuyển cực nhanh.
Vu trưởng lão cũng nhìn nàng với ánh mắt sáng quắc: "Ngoài Đan đạo ra, Tiểu Lục, con còn chủ ý gì nữa không?"
"Tạm thời thì chưa ạ, nhưng chẳng phải vẫn còn nửa tháng nữa mới thi sao? Chúng ta có thể từ từ nghĩ cách mà."
Ý tưởng thì nàng có một vài cái, nhưng chưa chín muồi nên chưa cần thiết phải nói ra ngay.
Dù sao thời gian vẫn còn nhiều.
Vu trưởng lão có chút tiếc nuối, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy mình hơi quá đáng.
Tiểu Lục tuy thông minh, nhưng chuyện của cả tông môn, không thể lúc nào cũng trông chờ vào một mình nàng được.
Mấy vị tiền bối đuổi đám nhỏ ra ngoài, dặn dò họ phải chăm chỉ tu luyện không được lơ là, sau đó đóng cửa lại để bàn bạc đối sách.
Lục Linh Du xách Gà Con đi, Tô Tiện cũng ôm con "Tiểu Hôi Hôi" của mình về phòng.
Lục Linh Du vừa định nhét Gà Con vào túi linh sủng, thì Tiểu Thanh Đoàn T.ử đột nhiên vụt ra ngoài.