Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ

Chương 385: Thầy Trò Triệu Hoán Lệnh, Đối Mặt Sở Lâm

Còn có cả trận bàn Nhật Nguyệt Tinh Đấu vừa mới chế tác xong, cùng với những pháp khí bày trận tìm được mấy ngày nay, tất cả đều giao cho nàng.

"Hay là con luyện thêm viên đan d.ư.ợ.c tiến giai nữa đi?" Kim Đan và Trúc Cơ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, đột phá Kim Đan thì cơ hội sống sót sẽ tăng thêm một tầng.

Lục Linh Du có chút do dự. Nàng vừa mới thăng liền hai cấp, trong tình huống không có thiên tài địa bảo để gia cố linh căn mà lại dùng đan d.ư.ợ.c đột phá, thì coi như là cưỡng ép nâng cao tu vi. Chắc chắn sẽ gây ra phiền toái cho việc tu luyện sau này.

"Ai, thôi bỏ đi, để con nghĩ lại đã."

Mạnh Vô Ưu đang ngồi đó cân nhắc, vốn dĩ chỉ tùy ý ngẩng đầu lên, lại đột nhiên phát hiện giữa lông mày Lục Linh Du xuất hiện một vệt ấn ký hoa văn màu vàng. Hắn tức khắc kinh hãi, theo bản năng xông tới: "Linh Du, con thế này là..."

Lục Linh Du cũng cảm nhận được có gì đó không ổn, một luồng sức mạnh không thể kháng cự đột nhiên bao phủ lấy nàng, linh hồn và thể xác của nàng dường như nhận được một sự triệu hoán nào đó, trực tiếp thoát khỏi sự kiểm soát của nàng.

Ngay khoảnh khắc ấn ký màu vàng xuất hiện, cả người nàng bị ánh kim quang bao bọc, phía sau đột nhiên xuất hiện một đường hầm, nàng bị kéo tuột vào trong đó.

Mạnh Vô Ưu rốt cuộc vẫn chậm một bước, chỉ kịp nắm được một mảnh tay áo của Lục Linh Du. Đường hầm vừa xuất hiện đã nhanh ch.óng đóng lại như một tia chớp, nhìn lại trong phòng đã không còn bóng dáng Lục Linh Du đâu nữa.

"Thầy Trò Triệu Hoán Lệnh!" Mạnh Vô Ưu tức giận vỗ nát cái bàn. "Sở Lâm, bản tôn nhất định phải lột da ngươi!" Hắn nhanh ch.óng cảm ứng một phen rồi đuổi theo một hướng.

Bị kéo vào đường hầm, Lục Linh Du cảm thấy cả người tê dại. Không cần nói cũng biết đây là trò quỷ của ai. Đây chính là bản lĩnh của nam phụ sao? Người ta muốn g.i.ế.c nàng, không phải là xông đến tận cửa giải quyết chỗ dựa của nàng, cũng không phải lén lút dẫn dụ chỗ dựa của nàng đi, mà là trực tiếp khiến nàng phải "tự nguyện" dâng xác tới cho người ta g.i.ế.c a!

Luồng kim quang đang khống chế nàng này, nói là không thể kháng cự, nhưng thực chất lại chẳng có ý định làm hại nàng chút nào. Điều này cũng dẫn đến việc những pháp bảo bảo mệnh mà Vô Ưu sư tôn đặt trên người nàng – vốn chỉ kích hoạt khi gặp nguy hiểm – vẫn im lìm như thóc. Ngay cả những pháp khí mà nàng chủ động sử dụng cũng chỉ treo lơ lửng trên đầu một cách ngượng ngùng, chẳng có chút tác dụng gì.

Lục Linh Du dứt khoát không phản kháng nữa, càng là lúc nguy hiểm càng phải bình tĩnh, nàng trầm tâm quan sát đường hầm kỳ dị này. Sau khi đạt tới Luyện Hư có thể thấu hiểu pháp tắc thiên địa. Việc lợi dụng sức mạnh không gian để cấu trúc đường hầm đối với tu sĩ Luyện Hư trở lên cũng không phải là khó. Súc địa thành thốn, một bước ngàn dặm, thậm chí là đạp vỡ hư không, đó chính là hiệu quả sau khi lĩnh ngộ pháp tắc không gian.

Đường hầm trước mắt nàng giống như một ống tròn được tạo thành từ vô số bánh răng và các ô ngăn cách, nàng có thể cảm nhận được các nguyên tố ngũ hành xung quanh đang nhanh ch.óng phân liệt, trọng tổ, rồi lại dung hợp... Tất cả diễn ra nhanh như sao băng lướt qua, nàng phải tập trung hết sức tinh thần lực mới có thể nhìn thấy được một vài manh mối.

Vô số nguyên tố như những vì sao đầy trời bay múa trước mặt nàng, nhưng dưới tầm mắt được bổ trợ bởi tinh thần lực của nàng, chúng trở nên chậm chạp và rõ ràng hơn. Nàng có thể nhìn thấy quá trình phân liệt, trọng tổ, thậm chí là gia cố và dung hợp phục hồi... Vô số dữ liệu hiện ra trong đầu nàng.

Đợi đến khi nàng đối chiếu dữ liệu với những gì mắt thấy, trong đầu đột nhiên vang lên một tiếng chuông sớm ngân vang. Nàng đột nhiên cảm thấy mình có sự cảm ứng với một luồng sức mạnh vô hình nào đó trong thiên địa. Lục Linh Du thần sắc ngẩn ra, đây chính là sức mạnh pháp tắc sao?

Việc quan sát và lĩnh ngộ cũng chỉ diễn ra trong vài nhịp thở. Lục Linh Du ngay khi cảm nhận được ánh sáng trên mặt đất liền ngừng việc lĩnh ngộ lại. Đập vào mắt nàng là một mảnh trắng xóa ch.ói mắt, trên y phục trắng tinh khôi là những sợi chỉ bạc li ti tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Không phải Sở Lâm thì còn ai vào đây nữa.

"Thấy ta mà con lại không hề kinh ngạc." Sở Lâm thản nhiên xoay người, trong đáy mắt vốn luôn lạnh lùng hiện lên một cảm xúc khó gọi tên.

Đáp lại hắn là cái trận bàn Nhật Nguyệt Tinh Đấu mà Lục Linh Du ném tới. Vai phản diện c.h.ế.t vì nói nhiều, kẻ thực lực không đủ thì không có tư cách buôn chuyện với người ta. Hơn nữa, nàng có kinh ngạc hay không thì người cũng đã ở đây rồi, so với việc làm một con quỷ tỉnh táo, nàng thà làm một kẻ hồ đồ còn hơn.

Đôi mắt Sở Lâm nheo lại, đáy mắt lộ rõ vẻ lạnh lẽo thực sự. Ngay khi trận bàn kích hoạt, hắn vận chuyển linh khí bắt đầu chống đỡ. Trận bàn do chính tay Mạnh Vô Ưu chế tác, lại là thượng cổ đại sát trận, nếu là tu sĩ dưới Hợp Thể đi vào thì không c.h.ế.t cũng phải lột một tầng da. Dù Sở Lâm đã là Hợp Thể trung kỳ cũng phải mất một lúc lâu mới có thể mạnh mẽ phá trận mà ra.

Còn Lục Linh Du cũng nhân lúc này dùng pháp khí cấu trúc lại một cái Nhật Nguyệt Tinh Đấu Trận khác. Trận này là hộ trận, chín món pháp khí ngay khi trận pháp thành hình liền ẩn giấu bên trong, thứ còn lại chỉ là những vì sao lấp lánh treo trên đầu nàng cùng một lớp màng bảo vệ trong suốt.

Ánh mắt Sở Lâm nghiêm nghị: "Con thực sự rất thông minh. Cũng rất có thiên phú, phải nói là thiên phú còn sâu hơn ta năm đó, nếu lúc trước con sớm bộc lộ ra thì ta cũng không đến mức trục xuất con khỏi sư môn."

Hộ trận đã thành, Lục Linh Du cũng có tâm trí để nói chuyện phiếm: "Để lại cho Diệp Trăn Trăn nhà ông gánh tội thay sao? Xin lỗi nhé, cái bờ vai nhỏ này của tôi non nớt lắm, không gánh nổi cái tình thầy trò chấn động bát phương của hai người đâu."

"Con quả thực rất khác so với lúc trước."

Chương 385: Thầy Trò Triệu Hoán Lệnh, Đối Mặt Sở Lâm - Tiểu Sư Muội Sinh Ra Phản Cốt, Nữ Chủ Rớt Hố Nàng Chôn Thổ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia