Gần như ngay khoảnh khắc ý nghĩ vừa lóe lên, cơ thể nàng đã có mặt tại vị trí dự kiến.
"A a a!!! Đau quá! Ta sắp c.h.ế.t rồi!"
"Cháy rồi! Ai tới giúp ta dập lửa với?"
"Đừng có đứng ngây ra đó nữa, mau phóng nước vào người ta đi, nhanh lên!!!"
Ngoại trừ Ngô Thương Trác là Nguyên Anh trung kỳ, những con cháu khác của nhà họ Ngô vẫn chưa đạt tới Nguyên Anh.
Với tu vi Kim Đan Kỳ của bọn họ, dù Lục Linh Du chỉ dùng một chút sức mạnh Thanh Diễm của Tiểu Thanh Đoàn Tử, vẫn đủ để thiêu đốt cả đám đến mức suýt ngất đi.
Pháp y trên người bọn họ nháy mắt bị đốt thành tro đen. Dù cơ thể có linh khí hộ thể, nhưng bọn họ không giống như đám người đang truy đuổi Lục Linh Du luôn đề cao cảnh giác, nên lớp bảo hộ không đủ dày, vừa bị thiêu đã cháy xém vào da thịt.
Thậm chí tóc, râu, lông mày cũng bị đốt thành một đống tro tàn.
Thật là thê t.h.ả.m vô cùng.
Bên ngoài Vạn Quỷ Tháp, trước màn sáng khổng lồ.
Tư Mệnh chắp tay sau lưng đứng đó.
Trên khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của ông vẫn không lộ ra biểu cảm gì, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy khóe miệng ông khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ.
"La Chưởng Lệnh, giờ đã tận mắt chứng kiến chưa?"
"Cái gọi là 'không thể', chẳng qua cũng chỉ là do ngươi tự nghĩ ra mà thôi." Ông thản nhiên nói.
La Chưởng Lệnh trừng lớn mắt, theo bản năng định thốt ra câu "sao có thể như vậy được".
Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, ngạnh sinh sinh nuốt những lời đó vào trong.
Hắn chỉ nheo mắt nhìn bóng dáng nhỏ nhắn màu xanh trên màn hình: "Cửu Lệnh Bí Chúc!"
"Tại sao thứ đó lại nằm trong tay một con nhóc miệng còn hôi sữa như vậy?"
Là một trong những người nắm quyền thực sự của Minh giới, bọn họ tự nhiên nhận ra Cửu Lệnh Bí Chúc.
Tư Mệnh mí mắt cũng chẳng thèm động: "Cửu Lệnh Bí Chúc, hữu duyên giả đắc chi (người có duyên sẽ có được), tại sao lại không thể nằm trong tay một tiểu nha đầu?"
"Xem ra, e là ngươi phải thất vọng rồi, nàng ta sẽ không sớm trở thành quỷ của Minh giới đâu. Ngược lại là người của các ngươi, không những không bắt được nàng, còn bị nàng dùng kế tiêu diệt mấy chục con Quỷ Tướng và một con Oán Quỷ suýt soát cấp Quỷ Vương."
Khuôn mặt trắng bệch của La Chưởng Lệnh trông có chút đáng sợ.
Người phụ nữ có hoa điền bên cạnh hắn thu lại vẻ kinh ngạc, thay vào đó là một nụ cười khinh khỉnh.
"Chẳng qua cũng chỉ là Cửu Lệnh Bí Chúc thôi mà? Tư Mệnh tôn giả chẳng lẽ cũng giống như đám người ngu muội ở Tu Tiên giới kia, nghĩ rằng có được Cửu Lệnh Bí Chúc là có thể tại chỗ phi thăng sao?"
"Nàng ta đúng là có chút khí vận, nhưng tâm tính không ổn định cũng là điều rõ ràng, bằng không đã chẳng còn nhỏ tuổi thế này mà đã lung tung vận dụng Châm Hồn."
"Vả lại, dù là Châm Huyết hay Châm Hồn thì cũng chỉ có thể dùng trong lúc cấp bách. Sau khi dùng xong, nàng ta sẽ chẳng khác gì một phế nhân."
"Ngươi nghĩ nàng ta dám tùy tiện dùng sao?"
"Tuổi còn nhỏ, tu luyện chắc cũng chẳng được mấy năm, hiện tại mới chỉ là Trúc Cơ đại viên mãn. Cho dù thiên phú dị bẩm, sớm tu luyện ra thức hải, thì thức hải đó rộng được bao nhiêu chứ?"
"Nàng ta vừa rồi đã dẫn đám người kia chạy vòng quanh ba lượt rồi. Tư Mệnh tôn giả, Tư Không tôn giả, hai vị không ngại nhìn kỹ lại xem, nàng ta còn kiên trì được bao lâu?"
Ánh mắt Tư Mệnh lạnh lẽo thêm vài phần.
Nam t.ử áo trắng, tức Tư Không, trừng mắt nhìn nàng ta một cái, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Chuyện không chắc chắn thì không nên nói lời hung hồn, kẻo bị "vả mặt" thì chẳng còn cái lỗ nào mà chui.
"Xem thì xem, ta cũng muốn xem đám ô hợp mà các ngươi tìm tới sẽ phá cục như thế nào."
Trong Vạn Quỷ Tháp.
Đám người nhà họ Ngô đứng đầu là Ngô Thương Trác lúc này chẳng còn màng đến hình tượng, điên cuồng lăn lộn trên mặt đất để dập lửa.
Có mấy đệ t.ử Kim Đan sơ kỳ thậm chí còn bị thiêu đến mức ngất xỉu.
Những kẻ còn tỉnh táo nhìn Lục Linh Du với ánh mắt như nhìn yêu quái.
Con mẹ nó, ai nói cho bọn họ biết đi, cái con nhóc Trúc Cơ không biết từ đâu chui ra này sao lại có nhiều thủ đoạn quái đản đến thế?
Ký ức kinh hoàng đột ngột ùa về.
Đúng rồi!
Bọn họ trước đó đoán không sai, con nhóc thối này chắc chắn là một lão yêu bà, dùng biện pháp quỷ quái gì đó để che giấu tu vi và tuổi tác.
Và ngay lúc toàn bộ tâm trí của bọn họ đều đổ dồn vào Lục Linh Du, thì Thu Lăng Hạo vốn đang nằm bẹp dưới đất như cá c.h.ế.t đột nhiên nghiến răng bật dậy.
Hắn dùng tốc độ sét đ.á.n.h không kịp bịt tai, móc từ trong không gian giới t.ử ra một nắm đan d.ư.ợ.c, "xoẹt xoẹt" mấy cái ném thẳng vào người đám người nhà họ Ngô đang bận dập lửa.
Thậm chí hắn còn phi thường cẩn thận ném thêm cho Ngô Thương Trác đã đạt Nguyên Anh trung kỳ vài viên nữa.
Tiếng nổ lụp bụp vang lên.
Cả đám người sau khi bị lửa thiêu, giờ lại bị độc đan của Thu Lăng Hạo nổ cho tối tăm mặt mũi.
Lục Linh Du nghi hoặc nhìn sang.
Thu Lăng Hạo ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi xua tay:
"Chỉ là... mấy viên Tán Linh Đan thôi." Lúc trước không có cơ hội dùng, giờ bọn họ đang bận dập lửa, không dùng lúc này thì còn đợi lúc nào nữa?
"Tán Linh Đan?" Ánh mắt Lục Linh Du liếc qua hướng bọn họ vừa chạy tới, Phòng Bắc Hạng và Bàng Chử Lương đã dẫn theo đại đao và pháp khí, đằng đằng sát khí đuổi tới nơi.
Nàng tiện tay xách hai tên đệ t.ử nhà họ Ngô ném thẳng về phía bọn họ.
Tiện đà túm lấy Linh Kiều Tây và Thu Lăng Hạo chạy thêm một đoạn.
"Là loại Tán Linh Đan giống như ở Quy Nguyên Tháp lúc trước sao?"
Thu Lăng Hạo có chút đắc ý nhướng mày: "Ân, cũng gần như vậy, chỉ là công hiệu mạnh hơn một chút, thời gian duy trì dài hơn một chút, cộng thêm phẩm giai miễn cưỡng coi như là cực phẩm mà thôi nha."