Lục Linh Du: "..."
Bên ngoài Vạn Quỷ Tháp.
Ngay khoảnh khắc Vạn Quỷ Tháp tự động truyền tống người ra ngoài, Tư Không cả người nhảy dựng lên vì vui sướng.
"Ha ha ha ha ha! Thành công rồi! Tư Mệnh, nha đầu kia thật sự giúp chúng ta giữ vững tầng 19!"
Hắn nhịn không được giơ ngón tay cái với Tư Mệnh: "Vẫn là ngươi cao tay. Nếu không phải ngươi vừa nhìn đã chấm trúng nha đầu kia, lôi kéo nàng về phe mình, thì cái Vạn Quỷ Tháp này không chừng thật sự bị bọn họ mở ra rồi."
Chứng kiến toàn bộ quá trình giao thủ giữa hai bên công thủ, từ đầu đến cuối, cơ bản đều là nàng dẫn dắt tiết tấu.
Mà đám người Bàng Chử Lương tuy tu vi không phải hàng đỉnh cấp, nhưng thủ đoạn ngự quỷ quả thực lợi hại. Dưới tình huống lãng phí nhiều thời gian và có nhiều phong ấn trận gia trì như vậy, bọn họ vẫn có thể bò lên đến tầng 18. Nếu không phải nha đầu kia ngăn cản, tầng 19 chắc chắn đã bị phá.
Con đại quỷ ở tầng 18 kia, tuy tu vi đã tiệm cận Quỷ Quân, nhưng ngự quỷ giả và quỷ tu vốn dĩ khắc chế lẫn nhau, thực lực của nàng ta không thể phát huy toàn bộ. Bị bọn họ đ.á.n.h bại chỉ là chuyện sớm muộn.
Khóe môi Tư Mệnh rốt cuộc cũng không kìm được mà cong lên, gật đầu với Tư Không đang vui mừng hớn hở, sau đó nhìn về phía ba người La Chưởng Lệnh đang có sắc mặt khó coi đến cực điểm.
"Ba vị, sau chuyện này, ta khuyên các ngươi nên an phận một chút thì hơn. Bằng không, ta không ngại trả giá một chút để đưa các ngươi xuống khỏi vị trí chấp chưởng vãng sinh đâu. Năm đó có thể đưa các ngươi lên, thì bây giờ hạ các ngươi xuống cũng chẳng phải chuyện gì khó."
Mặt ba người La Chưởng Lệnh đen như đ.í.t nồi.
Thật đúng là gặp quỷ! Vốn dĩ kế hoạch đã chu toàn, thừa dịp Tư Mệnh bọn họ không đề phòng để đ.á.n.h một đòn bất ngờ. Ai ngờ lại bị một tiểu nha đầu đột ngột nhảy ra phá hỏng tất cả.
Sớm biết vậy bọn họ đã cẩn thận hơn, chỉ cho phép bọn họ mời nhân thủ quen biết. Hoặc là, khi biết nàng muốn gia nhập trận doanh đối phương, bọn họ nên điều tra thân phận nàng trước, thì đã không rơi vào cảnh "gậy ông đập lưng ông" thế này.
Thôi Sử Đài rốt cuộc không cam lòng, hừ lạnh một tiếng: "Các ngươi chẳng qua là vận khí tốt mà thôi, có gì mà đắc ý."
Tư Không bây giờ chỉ mong bọn họ nhảy vào tranh luận với mình, vừa nghe lời này liền phấn chấn hẳn lên: "Vận khí chẳng lẽ không phải một loại thực lực sao? Ngươi làm sao biết được đây không phải là thiên mệnh sở quy (ý trời đã định)?"
"Mấy kẻ bè lũ xu nịnh các ngươi mà cũng vọng tưởng trở thành chủ nhân thực sự của Minh giới? Ta thấy đến Thiên Đạo cũng nhìn không nổi nữa, nên mới đặc biệt phái người đến ngăn cản các ngươi đấy."
Ba người: "..."
Bị chọc đúng chỗ hiểm, ngay cả Vương Chủ Phán cũng không nhịn được: "Minh Vương Lệnh đã ngừng thức tỉnh từ trăm năm trước, sức mạnh của Vãng Sinh Trì lại liên tục suy giảm. Chúng ta chấp chưởng U Minh vãng sinh bao nhiêu năm nay, luôn công bằng chính trực, chưa từng tư lợi, tại sao lại không thể để chúng ta khống chế?"
"Chúng ta cũng chỉ muốn Minh giới tốt đẹp hơn mà thôi."
Tư Không hầm hừ mắng ngược lại: "Mới có trăm năm mà đã bắt đầu tranh quyền đoạt lợi. Nếu cho các ngươi ngàn năm vạn năm, không tư lợi sao? Hừ, cái tâm của các ngươi chắc muốn làm chủ cả Tam giới luôn rồi ấy chứ."
Về tình hình của Vãng Sinh Trì, chỉ cần chưa đến mức hoàn toàn không thể sử dụng, bọn họ chỉ công nhận chủ nhân của Minh Vương Lệnh do Minh giới tự nhiên sinh ra.
"Tỉnh lại đi. Chỉ cần có ta và Tư Mệnh ở đây, mấy cái tâm tư nhỏ mọn của các ngươi tốt nhất nên thu lại cho kỹ."
"Bằng không, c.h.ế.t lúc nào cũng không biết đâu."
Tư Mệnh thấy phía trước Vạn Quỷ Tháp vài trượng đã lục tục xuất hiện bóng dáng đám người Hoàng Thiên Sơn, liền ra hiệu cho Tư Không đừng nói nữa. Những chuyện này không thích hợp để người của Tu Tiên giới biết được.
Phía Tư Mệnh là hai thái cực vui buồn lẫn lộn, thì phía Hoàng Thiên Sơn và Phòng Bắc Hạng cũng y như vậy.
Từ khi biết Lục Linh Du lĩnh ngộ được thượng cổ tiên ma phong ấn trận, Hoàng Thiên Sơn đã biết lần này bọn họ nắm chắc phần thắng. Nhưng khi thực sự đến thời khắc này, hắn vẫn kích động đến mức cả người run rẩy.
Hoàng Tuyên Minh thậm chí còn ngồi thụp xuống đất khóc nức nở.
Người bên cạnh vội vàng an ủi: "Nhị ca, huynh đừng khóc nữa, đây là chuyện tốt đại hỷ mà. Huynh có thể bổ tề linh hồn rồi, với thiên tư của huynh, chắc chắn sẽ sớm đột phá Kim Đan hậu kỳ, không, Kim Đan hậu kỳ là cái gì, cho huynh thêm chút thời gian, Nguyên Anh cũng là chuyện nhỏ!"
Hoàng Tuyên Minh nghẹn ngào gật đầu.
Đúng vậy, nếu không phải năm đó linh hồn bị tổn thương, với tư chất của hắn, sao có thể dừng lại ở Kim Đan trung kỳ hèn mọn này.
Nhớ năm đó, đại ca và tam đệ, tứ đệ mới Trúc Cơ thì hắn đã Kim Đan rồi. Vậy mà giờ đây bọn họ đều đã Kim Đan hậu kỳ, chỉ còn mình hắn dậm chân tại chỗ bao nhiêu năm, tu vi không tiến thêm được nửa bước.
Không phải hắn từ bỏ tu luyện, mà là linh hồn bị tổn thương quá nặng. Cho dù tu vi đã chạm đến ngưỡng đột phá, gia tộc cũng cho hắn pháp bảo phòng ngừa tẩu hỏa nhập ma, nhưng sau một lần thử nghiệm suýt chút nữa mất mạng, hắn không bao giờ dám thử lại nữa.
Hắn không hối hận vì lúc trước cùng nhị thúc cứu tộc nhân mà dùng linh hồn chi lực gia trì cho khế quỷ, nhưng nói không đau lòng là giả.
Mặc dù cả gia tộc và gia đình vị hôn thê đều không ai ghét bỏ hắn, thậm chí nhà vị hôn thê còn chủ động đề nghị tổ chức đám cưới sớm, nhưng một kẻ có khả năng cả đời chỉ dừng lại ở Kim Đan trung kỳ như hắn, làm sao nỡ lòng làm lỡ dở đời người ta.