"Túi trữ vật của ta chẳng có đồ gì tốt, nhưng nếu các ngươi thành công, ta sẽ để linh sủng của mình l.i.ế.m giày cho các ngươi!"
"Cái đó đã là gì, nếu các ngươi thành công, ta sẽ tự mình kéo xe ngựa cho các ngươi!"
"Hắc hắc, ta chẳng có tài cán gì, nếu các ngươi thành công, ta sẽ đứng chổng ngược gội đầu!"
Lục Linh Du có chút thất vọng. Dù sao thì đám người này vẫn còn dè dặt quá, chẳng bằng đám quỷ dưới âm phủ phóng khoáng chút nào.
Phía bên kia, Đại trưởng lão đã bị chọc giận thật sự. Vốn dĩ lão thấy mấy đứa trẻ này không hiểu chuyện nên không chấp nhặt chuyện bọn họ đến phá đám, định đuổi đi là xong. Thế mà ngay trên địa bàn của lão lại diễn ra màn nhận thân này, đã vậy còn năm lần bảy lượt đem đại sự của tông môn ra làm trò đùa. Tượng đất còn có ba phần hỏa khí, huống chi lão đâu phải Bồ Tát.
Lão cười lạnh: "Vậy các ngươi thấy cái giá bao nhiêu thì thích hợp?"
Lục Linh Du đầu tiên giơ bốn ngón tay, nghĩ nghĩ một chút lại đổi thành sáu: "Sáu viên Thiên Xu Hoàng Ngọc." Vừa hay, chia cho các sư huynh mỗi người một viên, hoàn mỹ!
Đại trưởng lão cười gằn. Quả nhiên là to gan lớn mật, dám nói hươu nói vượn, dám hét giá trên trời. Có biết sáu viên Thiên Xu Hoàng Ngọc giá trị lớn thế nào không? Nhưng lão quyết định dứt khoát: "Được!"
"Bôi nước dịch Miên Trùng, mở bí cảnh, để ta xem bản lĩnh của các ngươi đến đâu!"
Tính kỹ ra thì con non do sư t.ử cái Bá Chủ nhất giai sinh ra sẽ có thiên phú và thể chất vượt trội, còn có thể lập kỷ lục sinh sản cho Song Vĩ Sư của Càn Nguyên Tông, sáu viên thực ra không lỗ. Nhưng vấn đề là bọn họ căn bản không thể thành công. Chính vì không thể thành công nên cái giá bao nhiêu lão cũng dám đồng ý, dù nàng có đòi mười viên lão cũng dám gật đầu.
Tên đệ t.ử dẫn đường ném cho nàng một cái nhìn "lực bất tòng tâm". Tự mình tìm đường c.h.ế.t, cản cũng không được, trách ai bây giờ.
Đệ t.ử Càn Nguyên Tông xách thùng nước dịch Miên Trùng bước tới, Lục Linh Du trực tiếp từ chối. Cái thứ này bôi lên người nàng thấy chỉ tổ ảnh hưởng đến việc phát huy. Tô Tiện và Tạ Hành Yến vốn định để người ta bôi lên, nhưng thấy hành động của Lục Linh Du, Tô Tiện không chút do dự mà bắt chước theo, còn bồi thêm một câu: "Thối quá, không thể làm cho nó thơm một chút sao?"
Tên đệ t.ử xách thùng cơ mặt giật giật, ngươi tưởng là làm cho ngươi ngửi chắc? Hắn hậm hực hỏi Tạ Hành Yến: "Ngươi thì sao?"
Tạ Hành Yến vô cùng cao lãnh, chắp tay sau lưng, chỉ để lại cho hắn một cái bóng lưng.
"..." Được, tốt lắm, thi nhau tìm c.h.ế.t đúng không? Hắn nghiến răng hỏi Cẩm Nghiệp: "Ngươi cũng không cần bôi chứ gì?" Cùng nhau đi c.h.ế.t đi!
Cẩm Nghiệp thái độ tốt nhất, mỉm cười ôn hòa với hắn: "Ta không vào."
Hả? Cái gì cơ?
Bốn chữ "sống lâu mới thấy" hiện lên trong đầu mọi người. Trong bốn người này, chỉ có mỗi tên Kim Đan là nhìn còn giống người một chút, kết quả ngươi lại bảo tên Kim Đan không vào, để mấy đứa "tôm tép" kia vào? Bọn họ suýt chút nữa đã muốn nhắc nhở Đại trưởng lão, đây không phải là đội cảm t.ử do kẻ thù nào đó phái tới để ăn vạ tại tông môn đấy chứ?
Đừng nói là họ, ngay cả Đại trưởng lão cũng nghĩ đến điểm này. Đáng tiếc là cửa bí cảnh đã mở, ba kẻ không cần mạng kia đã bước vào trong, không một chút do dự.
Ba người vào bí cảnh, Tô Tiện lập tức rụt cổ lại: "Lạnh quá! Nhị sư huynh, tiểu sư muội, hai người không thấy lạnh sao?"
Tạ Hành Yến nhàn nhạt "ừ" một tiếng. Hắn lạnh, nhưng hắn nhịn được. Lục Linh Du cũng "ừ" một tiếng, thật lòng mà nói, nàng không thấy lạnh chút nào.
Tô Tiện: "..." Nếu không phải quay đầu nhìn thấy tên đệ t.ử Càn Nguyên Tông đang đứng run cầm cập ở góc tường, hắn đã tưởng cảm giác của mình có vấn đề rồi.
"Lát nữa muội sẽ tìm cách áp chế con sư t.ử cái, Nhị sư huynh và Ngũ sư huynh lo trói nó lại."
Tạ Hành Yến: "Được."
Tô Tiện hàm răng đ.á.n.h vào nhau: "... Được."
Lục Linh Du không lôi thôi, nàng đã xem qua tài liệu, biết thời kỳ động d.ụ.c của Song Vĩ Sư rất ngắn. Nãy giờ dây dưa lâu như vậy, không khéo lại lỡ mất thời cơ. Nàng thầm ra lệnh cho Tiểu Thanh Đoàn T.ử ẩn thân rồi thả nó ra. Uy áp của Tiểu Thanh Đoàn T.ử lập tức tỏa ra, đồng thời nàng cũng kết ấn bằng cả hai tay, kích hoạt "Châm Huyết".
Đây là lần đầu tiên Lục Linh Du sử dụng Châm Huyết sau khi tiến giai. Có lẽ nhờ đống đan d.ư.ợ.c tăng cường tinh thần lực mà Vu sư thúc đưa cho, chỉ cần rút ra một nửa tinh thần lực đã khiến nàng có được sức mạnh tương đương với Nguyên Anh trung kỳ. Nàng phóng thích linh áp của mình ra ngoài.
Bên ngoài, mọi người không chớp mắt nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu.
"Mau nhìn kìa, bọn họ sợ đến mức run rẩy rồi kìa!"
"Con sư t.ử cái còn chưa thèm để ý đến bọn họ mà đã sợ đến mức không dám nhúc nhích, lát nữa chắc chắn sẽ kêu cứu mạng cho xem."
"Chứ còn gì nữa, đứng đực ra đó kìa."
"Động rồi, động rồi! Không dễ dàng gì, vậy mà cũng dám động đậy."
"Ha ha ha, ta biết ngay mà, nhìn linh sủng của bọn họ kìa, con gà với con vịt vẫn đang đứng trên vai xem kịch kìa."
"Mau nhìn, nàng ta đi tới rồi!"
"Ta đang chờ con sư t.ử cái tung một cú đá hậu hất văng nàng ta đi đây."
"Một cú không đủ đâu, phải hai cú. Một cú chưa đủ để nàng ta mua được bài học đâu."
"Thôi đi, hai cú thì còn mạng sao?"
"Ngươi nói hay nhỉ, một kẻ mới Trúc Cơ lại không có linh sủng, một cú đá hậu mà đòi giữ mạng sao? Nghĩ gì vậy?"
"Cũng đúng. Tới rồi, tới rồi, nàng ta lại gần rồi."
"Sắp chạm vào đầu con sư t.ử cái rồi, bọn họ không bôi nước dịch, khoảng cách này là tới số rồi."
"Chắc chắn luôn, ta đang chờ nghe tiếng 'bộp' đây."
"..."
Đáng tiếc là tiếng "bộp" đó không hề vang lên. Sau một khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ, có người thốt lên: "Ta không nhìn nhầm chứ? Hình như nàng ta đã chạm vào rồi, mà con sư t.ử cái không có phản ứng gì?"