Cũng không biết ma đầu Liễu Tư Uẩn kia tìm được t.h.u.ố.c dẫn ở đâu.
Cho nên thế gia đan tu đường đường như bọn họ, đừng nói luyện đan cho người khác, trong nhà mình cũng có một con sủng thú cao giai đang chờ dùng.
"Ta nguyện ý mua với giá cao hơn thị trường, tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt."
Tin tức ở Thần Mộc rất thông suốt, tùy tiện dùng truyền tin lệnh tra một cái là biết Phục Nguyên T.ử Đan khoảng sáu vạn thượng phẩm linh thạch một viên.
Có điều, có giá mà không có người bán.
Lục Linh Du tương đối dứt khoát.
"Được, vậy cho ngươi hai bình."
"A!!!" Chương Kỳ Lân lập tức che miệng lại, sợ mình không cẩn thận lại hét toáng lên.
Trời ơi, hắn nói là hai viên, hai viên đó.
Nhưng, Lục sư muội lại hiểu lầm thành hai bình.
Quan trọng nhất là, nàng nàng nàng, lại thật sự có hai bình.
Phạm quy rồi!
Chương Kỳ Lân vội vàng móc truyền tin lệnh ra, gọi người, không, đòi tiền.
Thanh Phong trưởng lão lại sốt ruột.
Một lần cho tiểu t.ử Chương gia hai bình, vậy ông thì sao?
"Tiểu Lục, vậy ta thì sao, ta cũng muốn."
"Ngài muốn bao nhiêu ạ?"
May mà Thanh Phong trưởng lão phản ứng nhanh, trong nháy mắt, đã biến con số dự tính của mình thành: "Có bao nhiêu ta mua bấy nhiêu."
Lục Linh Du gật đầu: "Vậy cho ngài bốn bình đi."
Cuối cùng còn lại một lọ, cộng thêm một phần d.ư.ợ.c liệu dự phòng Liễu Tư Uẩn đưa, vậy là đủ rồi.
"Bốn... bốn bình?"
Nếu không phải sủng thú của vị kia hiện giờ đang tung tăng nhảy nhót, bọn họ đều phải hoài nghi có phải gặp phải người bán t.h.u.ố.c giả không.
Phục Nguyên T.ử Đan đó, quý hiếm không kém gì Phục Linh T.ử Đan.
Là thứ có thể bán theo bình sao?
"Tiền bối không cần nhiều như vậy à?"
"Cần, cần." Thanh Phong trưởng lão và Càng Phong Lãnh trăm miệng một lời, sợ vịt đã nấu chín còn bay mất.
Toàn bộ Thần Mộc tính Phục Nguyên T.ử Đan theo viên, hiện tại Càn Nguyên Tông của họ một lần có được bốn bình, không khoa trương mà nói, rất có khả năng trở thành trợ lực mạnh mẽ để họ tiến vào hàng ngũ tông môn nhất lưu.
Cuối cùng, Lục Linh Du bán cho Chương Kỳ Lân hai bình với giá sáu vạn một viên.
Bên Càn Nguyên Tông bốn bình, vì biết Lục Linh Du tương đối cần Thiên Xu ngọc, nên quy đổi thành 20 viên Thiên Xu hoàng ngọc.
Thanh Phong trưởng lão và Chương Kỳ Lân đều sấm rền gió cuốn, tiền trao cháo múc.
Trong tay ôm đan d.ư.ợ.c nóng hổi, dù có đụng phải Liễu Tư Uẩn cũng có thể cười chào một tiếng.
Liễu Tư Uẩn: ... Hừ!
Bệnh hoạn!
Hai ngày cuối cùng trôi qua nhanh ch.óng.
Cuối cùng, trận đấu cá nhân ba hạng mục của chín đại thế lực đã chính thức bắt đầu.
Gà Con hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đứng trên vai Tô Tiện.
Khặc khặc khặc!
Thời khắc tỏa sáng thuộc về tiểu gia cuối cùng cũng đến rồi!
Diệp Trăn Trăn bị giam lỏng tròn một tháng trời, bị người ta xách thẳng đến quảng trường thi đấu.
Vừa nhìn thấy đám người Liễu Thính Tuyết, mặt nàng liền trắng bệch, c.ắ.n môi oán hận nhìn bọn họ một cái, ngay sau đó cúi đầu, ra vẻ như chịu ấm ức ngút trời.
Nhưng... lời giải thích và an ủi trong tưởng tượng đã không xuất hiện.
Liễu Thính Tuyết, Nguyên Lãm, thậm chí cả Tô Vân Chiêu, đều chỉ nhìn nàng với vẻ mặt phức tạp.
Ngay cả đám người Cốc Thiên Thần và Giang Mục Dã cũng không chạy như bay đến hỏi han ân cần như dự đoán.
Diệp Trăn Trăn đợi nửa ngày, có chút không biết làm sao.
Nàng cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn quanh bốn phía, lúc này mới phát hiện, đừng nói là đệ t.ử Bát Gia, ngay cả quần chúng hóng chuyện, những người từng ủng hộ nàng, cũng đang nhìn chằm chằm nàng với biểu cảm kỳ quái.
Lòng nàng chùng xuống, cuối cùng nhìn về phía Liễu Thính Tuyết.
"Liễu sư huynh, một tháng nay, huynh đã đi đâu, huynh có biết không, có biết ta bị bọn họ..."
Liễu Thính Tuyết nhíu c.h.ặ.t mày: "Ta biết."
Từ ngày thứ ba bị nhốt vào từ đường, đã có người chuyên môn cầm Lưu Ảnh Thạch đến, bộ mặt mà nàng chưa bao giờ thể hiện trước mặt người khác, hắn đều đã thấy.
Ban đầu hắn còn tưởng rằng, đây là quỷ kế của cha, Diệp sư muội bị cướp pháp bảo và sủng thú, đan điền bị thương, còn bị người ta giam lỏng, tâm trạng không tốt nói vài câu lời nói giận dỗi, cũng là chuyện thường tình.
Nhưng tiếp theo.
Mỗi ngày nhìn thấy lại là, nàng không những không bình tĩnh lại, ngược lại còn ngày càng quá đáng.
Bộ dạng tàn nhẫn vô tình đối với sủng thú của mình, sắc mặt xa lạ đối với người hầu hạ nàng.
So với hình tượng nữ thần trong ấn tượng của họ, quả thực là một trời một vực.
Điều này thực ra còn không phải quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là.
Bài viết của Bách Hiểu Sinh.
Đem những chuyện thiếu đạo đức mà nàng đã trải qua ở Luyện Nguyệt và Bắc Vực trong mấy năm nay, toàn bộ phơi bày ra ánh sáng.
Nào là trong bí cảnh gỡ bỏ trận bàn phong ấn thông đạo Ma tộc, nào là cấu kết với Ma tộc, đối địch với Tu Tiên giới, suýt nữa gây thành đại họa, vậy mà vẫn được sư phụ nàng mạnh mẽ bảo vệ, kết quả lại là sư huynh của nàng gánh tội thay.
Mà sở dĩ được sư phụ dung túng không có nguyên tắc như vậy, là vì nàng và vị sư phụ này lại có mối quan hệ mờ ám.
Không chỉ với sư phụ của nàng, toàn bộ Luyện Nguyệt, các thủ tịch của bảy đại tông môn và những đệ t.ử thân truyền có thiên tư khá cao kia, cũng có quan hệ không tầm thường với nàng.
Bộ dạng của đám người Thần Mộc bọn họ trước đây vây quanh nàng, cũng không khác gì những khúc gỗ ở Luyện Nguyệt.
Bọn họ không muốn tin, nhưng Bách Hiểu Sinh không chỉ nói suông, hắn còn đưa ra bằng chứng.
Biết được tất cả những điều này, đám người Liễu Thính Tuyết làm sao có thể không chút khúc mắc mà coi như chưa có gì xảy ra, tiếp tục làm l.i.ế.m cẩu cho nàng được nữa.