Triệu Ẩn và Khương Ý buồn bực liếc nhìn nhau.
Đúng vậy, làm cái gì vậy chứ, đây là sợ đạo tâm của bọn họ không đủ nát hay sao?
Trong phòng, Thích Thành Hà sau khi giảng giải xong những điều cần lưu ý cho Tạ Hành Yến, ánh mắt xuyên qua cánh cửa sổ khép hờ nhìn ra bên ngoài.
Đạo tâm sẽ nát?
Ân, trước kia thì có lo lắng, nhưng lúc trước bị đ.á.n.h t.h.ả.m như vậy mà chẳng phải vẫn chưa nát đó sao?
Đám "oan loại" của Bát đại gia kia bị đả kích t.h.ả.m hại như thế, cũng có thấy ai nát đạo tâm đâu?
Cứ lo lắng vớ vẩn cái gì không biết.
Hừm, đệ t.ử Càn Nguyên Tông bọn họ, tương lai không chỉ thực lực phải cường đại, mà tâm tính cũng phải thuộc hàng trâu bò nhất.
Chút đả kích cỏn con này thôi, không nhằm nhò gì đâu.
Mấu chốt là phải tạo cho bọn họ chút cảm giác cấp bách.
Đến kẻ thiên tài nhất còn đang "cuốn" (nỗ lực), nếu bọn họ không muốn bị bỏ lại quá xa thì phải "cuốn" đến c.h.ế.t mới thôi.
Triệu Ẩn và Khương Ý vốn chẳng hề hay biết dụng tâm "hiểm ác" của sư phụ nhà mình, lúc này đang định nghe theo sư mệnh, thành thành thật thật dạy dỗ Lục Linh Du.
Khương Ý dắt theo Phương Húc, không biết từ đâu hì hục khiêng tới mấy tảng đá màu trắng to như cái cối xay.
Tảng đá trông chẳng có gì nổi bật, thoạt nhìn cứ như nham thạch trắng bình thường, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện bề mặt của chúng không hề có hoa văn hay trạng thái kết tinh như đá thường, cũng chẳng giống kim loại tầm thường.
Ngược lại, nó giống như một quả khí cầu khổng lồ, cứng cáp đang bao bọc thứ gì đó bên trong.
Mấy tảng đá lớn này có kích thước cơ bản giống nhau, chỉ khác biệt về độ đậm nhạt của màu sắc.
Từ màu xám xịt, thấm đẫm sắc bạc và xám trắng, cho đến màu trắng ngà như sữa.
Triệu Ẩn vừa nhìn thấy những hòn đá này, trong đầu lập tức hiện lên quãng thời gian gian khổ khi bọn họ mới bắt đầu học cách sử dụng tinh thần lực, tâm trạng vốn đang thấp thỏm bỗng kỳ tích bình tĩnh lại.
Hắn cảm thấy mình đúng là bị đả kích đến mức mất trí rồi.
Tiểu sư muội trời sinh tinh thần lực cường đại, cho nên lúc trước mới có thể nhanh ch.óng khống chế công pháp tu luyện tinh thần lực như vậy, nhưng việc *sử dụng* tinh thần lực lại là một đường đua hoàn toàn khác. Giống như một người có tu vi nhất định, nhưng muốn dùng tu vi đó để phát động tấn công thì còn phải học tập thuật pháp hoặc kiếm pháp vậy.
Cái này yêu cầu thiên phú, ngộ tính, và mấu chốt nhất là phải dựa vào việc không ngừng luyện tập, không phải ai sinh ra cũng biết ngay được.
Triệu Ẩn cảm thấy mình lại "ngon lành" rồi.
Hắn nhe răng cười, bắt đầu giảng giải: "Tiểu sư muội, việc sử dụng tinh thần lực đại khái có thể chia thành: tinh thần công kích, tinh thần khống chế, tinh thần uy h.i.ế.p, và cảnh giới uy áp kết hợp giữa tinh thần lực và linh lực."
"Những thứ muội đang thấy đây gọi là Thần Luyện Thạch, chuyên dùng để luyện tập sử dụng tinh thần lực."
"Từ dễ đến khó, chúng ta cứ bắt đầu học tinh thần công kích trước đi."
"Tinh thần công kích chính là lợi dụng tinh thần lực để gây thương tổn cho đối phương. Các phương thức thường dùng gồm: Thứ (đâm), Đấm, Chấn, Giảo (xoắn), Áp (đè), Phòng (ngự), Chắn, Mê (hoặc)."
"Nghe tên đoán nghĩa, Thứ chính là hóa tinh thần lực thành những mũi châm hoặc đao kiếm vô hình, trực tiếp đ.â.m thẳng vào thức hải của đối phương..."
Triệu Ẩn thao thao bất tuyệt phổ cập kiến thức, Lục Linh Du không hề ngắt lời hắn, càng không nói rằng ngày đó khi "bộ tứ hàng không" dùng thần thức công kích mình, nàng đã theo bản năng ngưng tụ tinh thần lực để phản kích rồi.
Quả nhiên, không khoe khoang là đúng. Qua lời phổ cập của Triệu Ẩn, nàng biết được rằng việc trực tiếp ngưng tụ tinh thần lực hóa thành công kích là phương pháp đơn giản nhất và dễ khống chế nhất.
Rất nhiều người mãi không nắm bắt được bí quyết sử dụng tinh thần lực, ngay từ đầu đều luyện tập cách ngưng tụ trực tiếp. Nếu theo phương thức Triệu Ẩn nói, lấy trận điểm hoặc thao túng theo kiểu cơ quan, phân tán rồi lại tụ tụ tinh thần lực lại để đạt hiệu quả lớn nhất với lực lượng nhỏ nhất, thì đại khái phải khổ luyện ít nhất năm đến mười năm.
Còn luyện tập ngưng tụ trực tiếp thì thường chỉ mất một hai năm, ai thiên phú tốt, ngộ tính cao thì tầm một tháng là nắm vững.
Chẳng qua, ngưng tụ trực tiếp có một nhược điểm, đó là quá hao phí tinh thần lực. Gần như lần nào cũng phải điều động toàn bộ tinh thần lực trong thức hải, dễ khiến người ta mệt mỏi, phát động không được mấy lần là "game over".
Triệu Ẩn nhìn tiểu sư muội ngoan ngoãn nghe giảng, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng cảm giác kiêu ngạo và thỏa mãn khi được dạy dỗ nàng.
Hắn chắp một tay sau lưng, hơi ngẩng mặt lên đón ánh hoàng hôn, nỗ lực làm cho bản thân trông cao lớn và tuấn lãng hơn, sau đó chỉ vào đống đá:
"Những thứ này, muội có thể coi chúng như những đối thủ ở các cảnh giới khác nhau. Khối đá màu sắc loang lổ nhất kia tương đương với thần thức không gian của thực lực Kim Đan, tiếp theo lần lượt là Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư tiền, trung và hậu kỳ."
"Tiểu sư muội, chúng ta cứ bắt đầu luyện tập từ cách đơn giản nhất là trực tiếp ngưng tụ tinh thần lực đi."
Hắn dùng ngữ khí ôn hòa, cười an ủi: "Muội cứ tưởng tượng Thần Luyện Thạch này là người, thử tấn công xem. Giai đoạn đầu không ngưng tụ ra được cũng không sao, ai cũng từng như vậy cả. Ngộ tính của muội chắc là rất tốt, chờ luyện tập tầm... mười ngày nửa tháng, chắc là sẽ..."
"Rắc rắc!"
Câu nói tiếp theo nghẹn lại nơi đầu môi.
Triệu Ẩn đờ đẫn nhìn Lục Linh Du, rồi lại nhìn khối đá lớn đã vỡ tan tành.
"Phương pháp này muội nắm vững rồi, sư huynh, chúng ta tiến hành hạng mục tiếp theo đi." Lục Linh Du nửa điểm cũng không muốn lãng phí thời gian.