Giải quyết xong chuyện Thanh Tê Điểu, Lục Linh Du lại lấy Hỗn Độn Thần Mộc Chi ra. Không ngoài dự đoán, nó vẫn im lìm không chút động tĩnh.
Nàng đều đặn rót linh khí vào, nhíu mày: "Cái thứ này rốt cuộc phải làm sao mới chịu nảy mầm đây?" Câu hỏi này chẳng ai trả lời được.
Thấy Triệu Ẩn cũng đã nhắm mắt tu luyện, Lục Linh Du chống cằm, trừng mắt nhìn Thần Mộc Chi, đột nhiên túm Gà Con lại.
"Hay là mày đi vệ sinh vào cái chai này đi?"
"Tiểu Sương (Thanh Tê Điểu) cũng lại đây luôn."
Triệu Ẩn vừa nhắm mắt đã giật mình bật dậy, linh khí đang vận chuyển suýt chút nữa đi ngược chiều. Dù hắn không biết cái chai đó chứa thứ gì, nhưng thấy tiểu sư muội dùng linh dịch nuôi dưỡng, ngày nào cũng tưới linh khí, chắc chắn là bảo vật. Kết quả nàng lại đòi... bón phân vào đó.
"Tiểu sư muội bình tĩnh! Đừng làm thế!" Có nảy mầm hay không chưa biết, nhưng làm vậy là hỏng hết cả bình linh dịch rồi.
Nhưng Lục Linh Du lại thấy ý tưởng này rất hay. Nàng cũng lú lẫn thật, ở Tu Chân Giới động một chút là linh khí, linh dịch, linh tủy, suýt nữa quên mất phương pháp đơn giản nhất thường đòi hỏi những thủ đoạn mộc mạc nhất. Trồng hoa cỏ bình thường còn cần bón phân nữa là.
Tiểu Kim Kim (Thôn Kim Thú) "mu mu" kêu, húc vào cánh tay nàng suýt nữa làm nàng văng khỏi vân thuyền: "Em cũng muốn góp sức!" Đống của nó to, độ phì chắc chắn là đỉnh của ch.óp.
Lục Linh Du tát nó một cái: "Biến ra chỗ khác." Cái đống của nó mà tống vào chắc chôn luôn Thần Mộc Chi mất.
Nàng quyết định: "Tiểu Hoàng, Tiểu Sương, hai đứa lên!"
Vừa dứt lời, Lục Linh Du phát hiện Thần Mộc Chi trong chai dường như run rẩy một cái. Xác c.h.ế.t vùng dậy? Thật sự có tác dụng!!!
Lục Linh Du đảo mắt, nảy ra ý định, nàng ôm lấy bình nhỏ, cố ý nói: "Mày cũng thấy đây là ý hay đúng không? Có phải đã chờ đợi từ lâu rồi không? Haiz, cũng tại tao, giờ mới nghĩ ra."
Thần Mộc Chi lại run lên bần bật.
Được Thần Mộc Chi "đồng tình", Lục Linh Du hớn hở: "Sao mình không nghĩ ra sớm hơn nhỉ, rõ ràng đơn giản thế mà."
Đơn giản cái quái gì, là biến thái thì có!
Triệu Ẩn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi: "Tiểu sư muội, có khi nào nó bị muội dọa cho sợ không? Linh dịch chẳng phải cao cấp hơn phân bón nhiều sao?" Tiểu sư muội đúng là ma quỷ mà.
Triệu Ẩn vừa dứt lời, Thần Mộc Chi lại rung rinh thêm hai cái, thậm chí còn nỗ lực xoay về phía Triệu Ẩn.
"Xem kìa, huynh nói đúng mà, tiểu sư muội đừng có kích động."
Lục Linh Du chẳng thèm nghe, nàng bá đạo nói: "Ta không quan tâm, ta hết kiên nhẫn rồi. Cứ thế mà làm, hoặc là nảy mầm ngay bây giờ, hoặc là ăn phân. Nếu bón phân xong vẫn không nảy mầm thì để Tiểu Hoàng nuốt luôn cho rảnh nợ."
Gà Con trợn tròn mắt, "ngao ô" một tiếng, hai cái cánh nhỏ vỗ bạch bạch. Cái này hay, cái này tuyệt, nó đã bảo cái thứ này sớm muộn gì cũng là của nó mà.
Thần Mộc Chi lúc này run rẩy dữ dội hơn. Ngay khi Lục Linh Du rút nó ra khỏi chai, làm bộ bảo Gà Con và Thanh Tê Điểu chổng m.ô.n.g lên, thì Thần Mộc Chi đột nhiên rung mạnh, cố sức xoay một cái, cái đầu nhọn hoắt của nó cứa qua ngón tay nàng, rồi nháy mắt biến mất.
Triệu Ẩn trợn mắt như chuông đồng: "Cành cây đâu? Biến mất rồi? Sao lại thế?"
Lục Linh Du bình tĩnh lau vết m.á.u trên đầu ngón tay: "Không phải biến mất đâu."
Cái thứ này cư nhiên chủ động lập khế ước, rồi chui tọt vào đan điền của nàng. Một đoạn cành cây nhỏ bằng bàn tay lặng lẽ treo trong đan điền, truyền đến một luồng hơi thở mỏng manh: ủy khuất, khổ sở, sợ hãi, phẫn nộ...
Chưa kịp giải thích với Triệu Ẩn, linh lực trong đan điền đột nhiên bạo động. Luồng linh khí hỗn độn màu xám xoay quanh Thần Mộc Chi ngày càng nhanh. Khi linh khí hỗn độn bị hấp thụ sạch sẽ, trên cành cây nhỏ bé kia khó khăn nhú ra một cái mầm xanh bé xíu như đầu kim.
Hỗn Độn Thần Mộc Chi... nảy mầm rồi!
Dù sao nỗ lực bấy lâu nay đã có kết quả, Lục Linh Du vẫn rất vui. Có lẽ thời gian qua nàng không ngừng tưới linh khí hỗn độn đã giúp nó tích lũy đủ sức mạnh. Chẳng qua, Thần Mộc Chi dường như quyết tâm cắm rễ trong đan điền, nàng thử gọi nó ra nhưng nó nhất quyết không chịu. Luồng thần thức mỏng manh kia tràn đầy sự kháng cự và ủy khuất.
"Chỉ ra ngoài xem chút thôi mà, không bón phân cho mày đâu."
Vẫn ủy khuất. Vẫn kháng cự. Còn có cả sự nghi ngờ và phẫn nộ. Nó sợ bị lừa ra ngoài rồi lại bị dọa bón phân để ép nó mọc thêm mầm, rồi ép nó ra lá, nở hoa, kết quả... Trời mới biết, mọc được cái mầm tí hon này đã tốn hết "mạng già" của nó rồi.
Lục Linh Du biết chuyện "nhổ mầm cho mau lớn" không tốt, nên thôi, tùy nó vậy. Cũng may sau khi nảy mầm, tốc độ hấp thụ linh lực của nó đã chậm lại, nếu không nàng tu luyện bao nhiêu cũng không đủ cho nó dùng.
Hai ngày sau, con vân thuyền rách nát hạ cánh trước cổng lớn Tô gia.