"Thế cũng không được ạ." Lục Linh Du có chút cạn lời, "Lúc nãy hắn chủ yếu bị thương ở tạng phủ, đan điền và thần kinh. Còn lần này, kinh mạch mới là nơi bị tổn thương nặng nhất."
Tình huống khác nhau, thủ pháp hành châm và thứ tự huyệt vị đương nhiên phải khác.
Tứ trưởng lão: "..." Lão tiu nghỉu trả lại ngân châm cho Lục Linh Du, lặng lẽ ngồi xổm một bên quan sát. Thấy cách hành châm lần này của nàng quả thực khác hẳn lần trước, lão đưa tay quẹt mặt một cái.
"Cái trò này phức tạp vậy sao?"
"Dễ học không?"
"Nếu gặp tình huống thế này, có dùng được cách này không? Phải châm vào đâu?"
"Còn nếu tình huống như kia thì sao?"
Lão già lải nhải không ngừng, Lục Linh Du bất đắc dĩ thở dài. Ừm, đúng là sư phụ ruột thịt đây rồi! Người ta chỉ là tò mò một chút, hỏi thêm vài câu thôi mà, không có gì to tát cả.
Đợi đến khi Lục Linh Du giải thích xong công dụng của các huyệt vị cùng nguyên lý trị liệu cho một số tình huống thường gặp, trời đã về chiều. Lão già lúc thì gật đầu, lúc thì nghi hoặc, lúc lại bừng tỉnh đại ngộ.
"Hóa ra thực sự phức tạp đến thế."
Lưu Ngục Hỏa ban đầu còn nghe một cách thích thú, về sau càng nghe càng thấy đau đầu. Hắn trực tiếp chỉnh trận pháp của Tần Chứa Chi về độ khó ban đầu, bồi thường cho hắn hai bình đan d.ư.ợ.c rồi mới lôi vị Tứ trưởng lão vẫn đang hăng say kia đi.
"Sư bá, nói nữa là trời tối mịt luôn đấy." Rốt cuộc ngài là sư phụ hay đồ đệ nhà ngài là sư phụ vậy!
Tứ trưởng lão: "!!!"
Để tìm lại tôn nghiêm của bậc làm thầy, lão già nghiêm mặt nói: "Những gì cần hiểu ta đã hiểu rồi. Về phương diện luyện đan, ngươi có gì thắc mắc cứ việc hỏi."
Lục Linh Du chỉ chờ có thế, lập tức hỏi ngay: "Sư phụ, rõ ràng trước đây đệ t.ử đều có thể luyện ra đan d.ư.ợ.c vượt cấp phẩm giai, sao vừa rồi lại không được?" Rõ ràng lão già không hề giở trò gì mà.
Và điều quan trọng nhất là: "Tại sao linh khí lại không thể rót vào từ Thiên Hỏa khẩu?" Rõ ràng trước đây nàng vẫn làm như vậy.
Lão già thong thả nhấp vài ngụm trà, lúc này mới chậm rãi mở miệng. Vừa mở miệng đã là một đòn chí mạng: "Còn vì sao nữa? Do cảnh giới của ngươi quá kém chứ sao."
Lưu Ngục Hỏa: "..." Chưa đầy 16 tuổi đã Kim Đan hậu kỳ, thiên tài ở Thiên Ngoại Thiên cũng chưa chắc làm được, huống chi nàng còn là Lục linh căn. Ngài lấy đâu ra cái mặt dày mà chê cảnh giới người ta kém vậy?
Nhưng Lục Linh Du lại chẳng hề thấy tự ái. Chẳng phải cảnh giới quá thấp thật sao? Con người phải biết chấp nhận thực tế chứ.
Lão già thấy sắc mặt tiểu nha đầu không đổi, trong lòng thầm hài lòng nhưng không lộ ra ngoài, tiếp tục nói thẳng: "Ngươi mới chỉ là Kim Đan hậu kỳ, nếu không phải linh lực trong người nhiều hơn người thường một chút, tinh thần lực mạnh hơn một chút, thì với linh thực Thiên phẩm tam giai kia, không nổ lò đã là phúc đức của ngươi rồi."
"Còn về việc không rót được linh khí vào... Ngươi nghĩ linh khí hiện tại của ngươi có thể tinh thuần hơn linh khí tỏa ra từ linh thực Thiên phẩm tam giai sao?"
Theo sự đột phá của tu vi, không chỉ lượng linh khí chứa trong đan điền và kinh mạch tăng lên, mà độ tinh thuần cũng sẽ tăng theo. Nếu bản thân cảnh giới thấp, linh khí không tinh thuần, thậm chí có tạp chất, thì muốn rót vào được mới là lạ. Cũng may linh khí sau khi dung hợp của nha đầu này tuy loãng nhưng không có tạp chất, bằng không ngay cả Nhân Hỏa khẩu cũng đừng hòng rót vào.
Còn về việc tại sao rót từ Nhân Hỏa khẩu và Địa Hỏa khẩu lại dễ hơn Thiên Hỏa khẩu, Lục Linh Du đã có dự đoán từ trước. Đơn giản là vì Nhân Hỏa khẩu phải đi qua Chân Hỏa, Chân Hỏa thiêu đốt đóng vai trò tinh luyện, lại lấy Địa Hỏa làm gốc, Thiên Hỏa làm thực, đương nhiên phát tán từ gốc sẽ dễ dàng hơn.
Lão già khẳng định dự đoán của nàng. Lục Linh Du gật đầu: "Đệ t.ử đã hiểu."
Ngay sau đó, nàng xụ mặt xuống: "Vậy nên vẫn phải nâng cao tu vi thôi." Nhưng mỗi lần nàng phá cảnh đều là một lần "phá sản" kinh hoàng. Hơn nữa, đạt đến Kim Đan hậu kỳ rồi, có phá sản cũng chưa chắc đã thăng cấp được ngay.
Lão già không chịu nổi bộ dạng này của nàng: "Ủ rũ cái gì! Chẳng phải chỉ là cảnh giới kém một chút thôi sao?" Cứ chăm chỉ tu luyện là được chứ gì. Lão trực tiếp móc từ túi ra một cái đan lô Thiên phẩm, kèm theo linh thực Thiên phẩm tứ giai.
"Tiếp tục luyện cho ta." Đợi lão thăm dò được giới hạn của nàng ở đâu, lão sẽ tự tay định ra phương hướng tu luyện cho nàng. Phá một hai cái cảnh giới chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Lục Linh Du ôm đan lô, có chút do dự. Lão già trợn mắt: "Sao, ban ngày nghỉ ngơi thế còn chưa đủ à?" Làm đồ đệ của lão mà còn muốn lười biếng, nằm mơ đi!
Lần luyện đan Thiên phẩm tam giai trước đó, việc cố rót linh khí từ Thiên Hỏa khẩu đã làm lãng phí quá nhiều thời gian. Lục Linh Du suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Vâng, sư phụ, đệ t.ử luyện ngay đây."
Lần này nàng không lãng phí thời gian nữa, trực tiếp thử rót từ Nhân Hỏa khẩu. Lục Linh Du khai lò, nhóm lửa, vỗ nhẹ vào bụng nhỏ. Trong lòng nàng hung hăng dặn dò Hỗn Độn Thần Mộc Chi: "Ngoan ngoãn cho ta, lúc luyện đan cấm có được ăn vụng!"
Một tia kháng cự yếu ớt truyền đến. "Không nghe lời thì đừng có hòng ở lại trong đó nữa." Thần Mộc Chi ủy khuất, miễn cưỡng đồng ý.
Lần này Lục Linh Du làm việc vô cùng trôi chảy, hạ linh thực, linh d.ư.ợ.c một cách mượt mà. Sau khi dung hợp linh khí và d.ư.ợ.c tính của linh thực, một mặt nàng rút ra một tia Hỗn Độn chi khí còn sót lại, mặt khác đồng bộ dùng Ngũ hành linh khí để dung hợp, trực tiếp đưa Hỗn Độn linh khí thấm vào Chân Hỏa.